lợi hại hay không, Ôn Hi Thừa chỉ là thản nhiên ứng vài câu, có vẻ có chút lãnh đạm.
Anh cự tuyệt Triệu Dương cùng ăn cơm trưa, bắt xe vs cô trực tiếp trở về khách sạn.
Ăn trưa đơn giản, vào cửa phòng lúc trước, cô gọi lại anh, “Anh có nặng lắm không?”
Anh một tay chống trên khung cửa cố gắng thẳng người, có chút suy yếu cười cười, “Không có việc gì, nằm lập tức khỏe, em cũng ngủ một giấc, buổi tối hoạt động chúc mừng chúng ta được tham gia.”
Cô nhìn anh tái nhợt bờ môi trong chốc lát, quay người đi qua đỡ lấy cánh tay của anh, nhẹ nói: “Em cùng anh đi vào.”
Thân người dựa vào khung cửa lộ vẻ cứng đờ, Ôn Hi Thừa cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt là không hề che dấu vui mừng lẫn sợ hãi, cô tránh nhìn lấy ra thẻ ra vào mở cửa.
Vào nhà uống xong thuốc, Ôn Hi Thừa liền nằm ở trên giường, anh không có ngủ, chỉ là nháy mắt con ngươi nhìn vào cô, bộ dáng nhu thuận thuần lương, như một con cún nhỏ chờ đợi chủ nhân trấn an. (–.–|||)
Cô tăng nhiệt độ máy sưởi đưa tới, “Đặt ở dạ dày sẽ khá hơn một chút, anh ngủ đi, tôi trở về phòng, có chuyện gì gọi điện thoại cho tôi.”
Ôn Hi Thừa nhận lấy, ngửa đầu nhìn cô, trong mắt tràn đầy khát vọng, “Có thể lại lần nữa ở lại hay không? Em trên giường lớn kia ngủ được không?”
Cô lắc đầu, “Không được, chớ loạn tưởng, em đi nha.”
Ôn Hi Thừa không có kiên trì nữa, mím môi cười cười nhẹ nhàng gật đầu, cuộn lên thân thể đồng thời chậm rãi thõng xuống mí mắt, che ở bên trong cô đơn cùng đau đớn.
Cô cảm giác tâm gai đâm đau một cái, không làm tiếp dừng lại quay người rời đi, trở lại phòng của mình mới thật sâu thở ra một hơi.
Trong khoảng thời gian này cố gắng của anh cùng dụng tâm cô làm sao có thể không biết, cô nhưng dùng rất rõ ràng cảm giác được tâm đối với anh bài xích một chút tiêu tán, nhưng loại cảm giác động tâm này lại thật sự không hề có, cùng anh một chỗ chung đụng rất bình thản, đã không có như lúc trước xấu hổ, mà không cùng một chỗ cũng không tưởng niệm, sẽ không bởi vì anh trong mắt thâm tình mà không biết làm sao, thấy anh không thoải mái sẽ rất tự nhiên đi quan tâm.
Mới vừa trong nháy mắt đó nhìn anh đau đến lưng không đứng dậy được, tâm suy nghĩ cho dù là bằng hữu bình thường cô cũng sẽ không bỏ mặc, thẳng đến chống lại ánh mắt yêu ớt mất tất cả ngụy trang , mới hiểu được chính mình lại cho anh hi vọng, có lẽ cô như trong tiểu thuyết viết vậy, cố ý lạnh lùng, lời nói ác độc, thẳng đến làm anh triệt để hết hy vọng.
Cô nhức đầu ngồi xuống, nghĩ đến cô đối với Ôn Hi Thừa chống nạnh rống giận toàn thân run rẩy, nói như vậy anh có thể cho là cô xuyên không hay không!
Buổi tối tiệc ăn mừng phô trương xa hoa, cô ngồi ở bên trái Ôn Hi Thừa, Triệu Dương ngồi ở bên phải, ngoại trừ giựt giây mọi người hướng anh mời rượu sẽ không làm cái khác, cô nói rồi Ôn Hi Thừa rượu phẩm tuyệt đối tốt, anh thái độ rất nhạt, đối với người ta kính rượu ai đến cũng không có cự tuyệt, cả trận đến cô xem chừng không có một cân cũng có tám lượng* rồi.
*xuất phát từ câu kẻ tám lạng người nửa cân, ý HT ở đây là anh ý uông nhiều
Cũng không biết có phải cảm giác của cô sai lầm hay không, cảm giác, cảm thấy anh giống như là cố ý uống rượu, thừa dịp Triệu Dương đi ra ngoài , cô giúp anh thêm một chén súp, có chút bận tâm nói: “Đừng uống nữa, theo chân bọn họ ý tứ là được.”
Ôn Hi Thừa nghiêng mình, một tay khoác lên trên ghế dựa của cô, một tay quấy cái thìa, cười nhẹ, “Anh không sao.”
Thân thể của anh có chút hướng cô nghiêng , gò má cách cô quá gần, tỏa ra hơi nóng hỗn hợp nhàn nhạt mùi rượu quét bên cạnh cô, rất xấu hổ.
Cô tay đẩy anh một chút, cúi đầu nhỏ giọng quát: “Anh ngồi thẳng lên, để cho người khác thấy còn bộ dáng gì nữa!”
Bên tai truyền đến vài tiếng thở có chút trầm trọng, anh xoay người dựa vào ghế trên lưng, nắm thìa thật chặt , bưng lên chén canh từ từ uống.
Động tác của anh rất tao nhã, chỉ là căng cứng đốt ngón tay trắng, nét mặt lại không có bất kỳ biểu lộ, anh buông thõng mí mắt thất thần bộ dáng để cho cô nghĩ tới một cái từ: ăn không biết vị!
Nhìn anh vô tội bình tĩnh, trong lòng của cô lại dâng lên cảm giác tội lỗi!
Vì đền bù việc nho nhỏ sai lầm này, cô thỉnh thoảng gắp cho Ôn Hi Thừa một món ăn nóng mới mang lên, anh cũng không chối từ, phàm là cô gắp đến , đều ngoan ngoãn ăn hết, không gắp cho, hắn cũng không ăn, gặp món thích lông mày liền giãn ra một ít, không thích sẽ quay đầu liếc cô một cái.
Bữa tiệc kỳ thật rất nhàm chán , mà cô cùng Thâm Quyến chi nhánh lại không quen, cô nhét đầy cái bao tử liền chuyên môn gắp rau cho anh, có đôi khi cố ý gắp một ít thứ anh không thích, hai ba lần, khóe miệng của anh chậm rãi có ý cười.
Cô cũng cười, đơn thuần bởi vì thú vị mà tấm lòng nở rộ.
Từ nhà hàng đi ra, chúng cô dùng lấy cớ mệt mỏi không đi bar, cô đứng ở ven đường thuê xe, Ôn Hi Thừa tựa ở trên một cây đại thụ, cánh tay ôm ở trước ngực nhắm mắt lại dưỡng thần, cô phỏng chừng anh hẳn là khó chịu lắm, mấy lần nhìn sang,lông mày đều là gắt gao nhíu lại.
Rốt cục có xe trống, cô chạy tới túm cánh tay của anh, “Xe tới rồi, anh như thế nào đây? Có thể đi không?