nói xin lỗi, phi thường thành khẩn xin lỗi, mới vừa anh cũng có chút say, em phải biết rằng anh là đàn ông trưởng thành bình thường, tại trong hoàn cảnh, em lại là người anh thích, rất khó cầm giữ, thật không có ý khinh bạc em.”
Cô bối rối liên tục dùng tay chải tóc không có nhìn hắn, tâm một chút không được tự nhiên lại tản mát một ít.
Phùng Tô Xuyên thở dài một hơi, “Hôn cũng hôn qua, vậy em nói làm sao bây giờ đây?”
Cô nhấc chân hung hăng đạp tới, trực tiếp ở trong bắp chân của hắn, theo một thân kêu rên, Phùng Tô Xuyên mím chặt bờ môi, sắc mặt lập tức tái đi, cúi đầu trong chốc lát, cắn răng hơi thở có chút không yên nói: “Đá hay!”
Cô rốt cuộc kéo căng không ngừng, PHỤT cứ vui vẻ đã, mở ra tay của hắn nắm thật chặt áo khoác ôm hai tay nhìn hắn, nghĩa chính ngôn từ nói: “Lần này coi như xong, về sau em muốn với anh giữ một khoảng cách, anh viện cớ gì đụng vào em, kể cả văn vê tóc của em, nắn cái mũi của em, đánh ót em, hết thảy cũng không cho phép!”
Phùng Tô Xuyên trên mặt có nhàn nhạt đau đớn, đáy mắt lại mang theo ý cười, hắn xoay người xoa bắp chân ngửa đầu nhìn cô cũng không nói chuyện.
Cô trừng mắt hắn, “Cười cái gì cười! Có nghe không?”
“Nghe rồi, nghe rồi!” Hắn nín nghẹn cười không ngừng gật đầu, ngồi thẳng lên thời điểm thuận tay văn vê tóc của cô, chống lại ánh mắt cảnh cáo của cô, ngượng ngùng thu tay lại sờ lên cái mũi của mình, vẻ mặt đáng yêu ủy khuất khiến cô cười ha hả.
Ban đêm ánh trăng tự nhiên, 2 người song song đi ở nửa đêm yên tĩnh trên đường phố, mới vừa xấu hổ đã muốn quét qua cạn sạch, cô cũng không cách nào giải thích vì cái gì có thể nhanh như vậy liền đem nụ hôn nồng nhiệt quỷ dị kia tiêu hóa hết, có lẽ tựa như hắn nói, đều là người trưởng thành rồi, tại lúc trong quán rượu tất cả mọi người dưới tình huống uống nhiều, một nụ hôn cũng không thể nói ra cái gì, chỉ cần lẫn nhau không có ngăn cách coi như không có cái gì phát sinh.
Có đôi khi cô cũng suy nghĩ mình đối với Phùng Tô Xuyên tín nhiệm có thể có chút quá đáng không, thời điểm hắn giúp cô, đều không thương hại cô, một loại cảm tình quá phức tạp như vậy, quá rắc rối, cô nghĩ nếu có một ngày Phùng Tô Xuyên phản bội tình cảm giữa 2 người, đối với cô nhất định là đả kích sẽ không thua kém tâm tình từng bị Ôn Hi Thừa vứt bỏ!
Đưa cô đưa đến dưới lầu, Phùng Tô Xuyên hai tay đút ở trong túi áo cúi đầu cười cười nói: “Đêm nay cảm ơn em, trong lòng của anh dễ chịu hơn nhiều.”
Cô cũng cười, nhìn hắn chân thành nói: “Kỳ thật không có gì to tát , chỉ là công việc mà thôi, lần này là lão Trương và công ty thật có lỗi với anh, dùng năng lực của anh hoàn toàn có thể đi ăn máng khác* hoặc là một mình vươn lên, thật sự không phủi phủi đít rời đi tốt lắm rồi, đừng đem mình buộc thật chặt, buông xuống một ít trách nhiệm sẽ sống thoải mái hơn!”
*máng khác = công ty khác
Phùng Tô Xuyên nghiêng đầu nhìn xa xa liếc mắt một cái, cười ra tiếng, nhẹ nhàng gật đầu, “Ừm, em nói rất đúng, anh sẽ cẩn thận suy xét , lên đi, sớm một chút nghỉ ngơi, ngủ ngon, tiểu triết học gia!”
Cô bĩu môi, trừng mắt liếc hắn một cái, khoát khoát tay đi vào hành lang.
Trở lại căn hộ, trong phòng khách đèn sáng, phòng ngủ của Lưu Ny Ức đã tắt đèn rồi, cô nhẹ chân nhẹ tay muốn đi buồng vệ sinh, Hạ Tử Phi từ phòng ngủ đi ra, thấy cô, hắn vuốt vuốt mi tâm, vẻ mặt mệt mỏi nói: “Như thế nào, mới vừa về?”
Cô theo hắn đi đến bên sofa ngồi xuống, “Anh đang chờ em?”
Hạ Tử Phi gật đầu, xoay mặt nhìn về phía cô, mấy ngày gần đây, toàn thân chán chường rất nhiều, hắn hắng giọng một cái rồi nói: “Tiêu Ny thật sự phải đi về cùng Hoàng Tiểu Soái kết hôn?”
(nghe tên lão này cứ tưởng thụ)
Cô trầm mặc một hồi nhẹ nhàng gõ đầu, “Nó nói ông nội tiểu soái ca bị ung thư, hy vọng bọn nó mau chóng lập gia đình.”
“Anh đây thì sao?” Hạ Tử Phi có chút kích động bắt lấy cánh tay của cô, âm thanh run rẩy lợi hại, “Cô ấy tại sao có thể tàn nhẫn như vậy, tại lúc anh tràn đầy vui mừng kế hoạch tương lai của bọn anh, cô ấy lại cùng người khác kết hôn, Hạ Thiên, anh hết thảy đều lên kế hoạch tốt rồi, lúc nào mua nhà, lúc nào cầu hôn cô ấy, cuộc sống tương lai anh trong hơn mười năm toàn bộ đều có cô ấy, em bảo anh làm sao tiếp nhận đây?”
Nói xong Hạ Tử Phi trực tiếp đỏ mắt vành mắt nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, cô cảm thấy rất khổ sở, trong lòng của hắn có nhiều đau nhức cô như thế nào lại không biết, nhưng cô phải an ủi như thế nào đây? Cô có thể nói cái gì đây? Tình yêu trên thế giới này cho tới bây giờ đều không tha cho ba người, Lưu Ny Ức đã lựa chọn tiểu soái ca, Hạ Tử Phi, mặc kệ hắn nhiều si tình thế nào, yêu nhiều sâu đậm, nhất định là phải bị thương tổn .
Cô đi sang ngồi bắt lấy cánh tay của hắn, nhẹ nói: “Thật sự không thể thử quên sao? Ban đầu anh chỉ nói đợi nó hai năm , hiện tại đã qua hai lần hai năm, buông tha đi, sống thật tốt, về sau anh nhất định có thể gặp được một cô gái thích hợp .”
Hạ Tử Phi nhẹ khẽ lắc đầu, một lát sau, thấp giọng nói: “Kỳ thật tại Thâm Quyến, hai năm qua anh không phải không thử qua, đồng sự giới thiệu cho anh nhiều cô gái rất tốt,