Teya Salat
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324353

Bình chọn: 8.00/10/435 lượt.

cảm thán, ai nói Phùng Tô Xuyên không thể uống rượu đế, đó là hắn ngày thường không uống, tửu lượng của hắn quả thực là thâm bất khả trắc*, mặc kệ uống bao nhiêu đều là mặt không đổi sắc.

*sâu không lường được

Cô ăn có chút ngán, vừa muốn đứng dậy, đến Phùng Tô Xuyên bưng ly rượu đứng lên.

“Ôn tổng, tôi mời anh!” Hắn lướt qua đầu của cô nhìn Ôn Hi Thừa cười nói.

Cô sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía Ôn Hi Thừa, cũng không biết anh đã uống bao nhiêu, sắc mặt phải nói là cực kỳ bi thảm, trắng đã không thể nhìn rồi.

Anh khẽ cười cười, đứng người lên bưng ly rượu lên, “Cảm ơn!”

Hai gã đàn ông ngửa đầu liền uống, cô kẹt ở giữa, bị chết đuối trong quang điện amphibole* của họ!

*Amphibole, trong tiếng Việt còn được viết thành amphibon là một khoáng vật silicat tạo đá sẫm màu quan trọng, được cấu tạo bởi hai mạch tứ diện silicat SiO4, được liên kết với nhau ở các đỉnh và thường chứa các ion sắt hoặc magiê trong cấu trúc của nó. Amphibol kết tinh ở hai hệ tinh thể là đơn tà và trực thoi. Nó tan ra sẽ gây ung thư da, ung thư buồng trứng, bệnh phổi

Ôn Hi Thừa uống xong rồi ngồi xuống, cô rõ ràng thấy một giọt mồ hôi lạnh trượt trên gương mặt của anh, cô đang do dự muốn hay không quan tâm, Phùng Tô Xuyên kéo cánh tay của cô.

Cô quay đầu, “Làm sao vậy?”

Hắn xoa mi tâm nhẹ nhàng nói, “Giúp anh rót một ly nước ấm.”

Cô hướng hắn mở trừng hai mắt, cười nói: “Uống nhiều quá?”

Phùng Tô Xuyên gật gật đầu, nơi nới lỏng cà- vạt, tay chống cái trán tựa hồ rất khó chịu, cô đứng người lên, thấy Ôn Hi Thừa muốn cùng công trình đồng sự đụng rượu rồi, trên mặt anh giả vờ dáng tươi cười làm cho cô cảm thấy đặc biệt chướng mắt, nhưng là lại cảm thấy quen thuộc như vậy, ra khỏi phòng, mới suy nghĩ cẩn thận sở dĩ cảm thấy quen thuộc, là vì Phùng Tô Xuyên thường thấy nhất đúng là loại dáng tươi cười không có hồn này.

Bưng hai chén nước ấm lúc trở lại, phát hiện Phùng Tô Xuyên lại đang cùng Ôn Hi Thừa uống rượu, hai gã đàn ông nụ cười trên mặt tương tự, mà không biết vì sao, cô rất không thích Ôn Hi Thừa cười như vậy, phi thường không thích!

Sau khi ăn xong mọi người đi bộ tới hộp đêm lớn nhất, muốn tráng lệ có tráng lệ muốn rực rỡ có rực rỡ, cô nhìn phục vụ viên bưng lên rượu tây, không khỏi líu lưỡi, Ôn Hi Thừa ở điểm này thật ra vẫn không thay đổi, vung tiền đến con mắt cũng không thèm chớp, nhếch miệng cô tìm góc khuất ngồi xuống, thầm nghĩ ai kêu người ta có tiền!

Phùng Tô Xuyên xem ra là thật sự không thể uống rượu đế, dựa trên ghế sô pha yên lặng, ai kêu uống rượu cũng không thử, ngửa đầu gối lên chỗ tựa lưng nhắm mắt lại nghỉ ngơi, mà Ôn Hi Thừa bị mấy người công trình sư lôi kéo chơi xúc xắc, tiếp tục một ly một ly rượu tây được rót ra, cô cũng hoài nghi mấy năm đi Mĩ anh không phải luyện thành cái dạng siêu năng lực, uống hết chất lỏng có thể trực tiếp bị anh loại bỏ trong cơ thể hay không, nếu không ngoại trừ sắc mặt trắng bệch, làm sao lại nhìn không ra một ít vẻ say rượu đây!

Cô đi ra ngoài để cho phục vụ viên bưng lên đồ uống nóng, đặt trên bàn, sau đó rót một chén ngồi ở bên người Phùng Tô Xuyên.

“Uống đồ nóng không? Là choáng váng đầu?” cô kéo tay áo của hắn phía sau nói.

Phùng Tô Xuyên trợn mắt lắc đầu, hướng mặt cô, ánh mắt mịt mờ , đáy mắt có nhàn nhạt đau đớn, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, ngồi dậy, tiếp nhận cái chén trong tay cô, “Ừm, đầu choáng váng, trong lòng hốt hoảng.”

Nhìn ngón tay của hắn nắm thật chắc chén nước, cô có chút bận tâm kiểm tra xem xét sắc mặt của hắn, là có chút trắng bệch, “Nếu không chúng ta sớm đi thôi, em đưa anh về.”

Hắn lắc đầu từ từ uống nước, cười cười nói: “Không có việc gì, nghỉ một chút là tốt rồi.”

Cô lại giúp hắn rót thêm một ít, nhíu mày, “Tim của anh không tốt sao? Em trước sao không biết?”

Hắn nhún nhún vai, thờ ơ không để ý nói: “Không có gì đáng ngại, chính là ngẫu nhiên biết.”

“Vậy anh hẳn là để cho em giúp anh uống, anh biết em uống rượu đế rất lợi hại.”

Hắn cười nhạo một tiếng, cúi đầu ngước mắt nhìn cô, “Để em uống thay rượu? anh sợ Ôn phó tổng của chúng ta sẽ trực tiếp lật bàn!”

Cô nhẹ nhàng đập hắn một quyền, trừng mắt, “Không cho phép lấy em làm trò cười, em còn chưa hồi phục đâu.”

Phùng Tô Xuyên cúi đầu cười nhẹ cũng không còn phản bác.

Cô nhìn hắn có chút vô tình, đưa hắn cái chén trong tay vừa rót, nhẹ nói: “Anh nghỉ ngơi tiếp một chút đi, bọn họ không biết còn muốn lăn lộn đến mấy giờ.”

Phùng Tô Xuyên nhẹ gật đầu lại lần nữa dựa trên sô pha nhắm mắt.

Trong rạp ngọn đèn phản chiếu trên mặt của hắn, lộ ra một vòng sáng nhu hòa, nhìn hắn dung nhan mệt mỏi, cái mũi của cô trực tiếp chua chua, người nam nhân này thật là đem tuổi thanh xuân quý giá nhất của chính mình tất cả đều hiến tặng cho công ty, cuối cùng lại đổi lấy như vậy kết quả, cô không muốn dùng từ đáng buồn để hình dung hắn, lại không tìn được từ chuẩn xác để diễn tả nội tâm thương cảm cùng bi phẫn trong mình!

Đem ly buông xuống cô lơ đãng nhìn về phía đối diện, mấy người công trình sư còn đang chơi xúc xắc, nhưng lại không thấy bóng dáng Ôn Hi Thừa, trong tay của cô vẫn c