Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324264

Bình chọn: 7.00/10/426 lượt.

ện tại vẫn thế không có gì thay đổi!”

Cô hít sâu một hơi nhìn anh, lắc đầu, dáng cẻ tươi cười trước mắt đã từ từ mơ hồ, “Không phải, tại lúc anh bắt đầu lừa gạt tôi, giấu diếm tôi liền đã không phải rồi, tôi vẫn luôn không dám tưởng tượng bốn năm kia anh là như thế nào tới, anh nhạy cảm như vậy, yếu ớt, anh kính yêu nhất ông nội đang bệnh nặng, trong lòng của anh có nhiều nỗi đau tôi thật sự là không dám đi phỏng đoán, nhưng anh vậy mà gạt tôi, vậy mà để cho những người con gái khác cùng nhau chia sẻ, Hi Thừa, không chỉ nói anh chưa bao giờ phản bội qua tình cảm của chúng ta, đây là đối với tôi thẳng thắn nhất bị phản bội, tôi là người rất ích kỷ, không cách nào tiếp nhận anh ỷ lại những nữ nhân khác, đối với cô ấy ôn nhu mỉm cười, dùng ánh mắt sủng nịch như vậy nhìn người khác, hết thảy tất cả toàn bộ tôi không thể tiếp nhận, anh cũng nói không cách nào quên tôi dịu dàng với anh, như vậy thời điểm khi anh dịu dàng với người khác, tôi đã biết mình không còn là duy nhất rồi, tôi rất hâm mộ Amy, với anh môn đăng hộ đối, có thể cho anh càng nhiều, đồng thời tôi cũng rất cảm ơn cô ấy, tại lúc anh thống khổ nhất tuyệt vọng nhất ở bên cạnh anh chiếu cố cho anh, bốn năm, ngay cả tôi đều trở nên khéo đưa đẩy lõi đời rồi, mà anh lại như cũ bảo lưu lại tấm lòng thuần khiết chân thành, có thể thấy được cô ấy đối với anh nhất định rất để tâm , cho nên, quên đi, dùng tấm lòng ban đầu khi yêu tôi đi yêu cô ấy, cô ấy rất thích anh, tôi không tin anh không biết, đã bốn năm anh đều không cự tuyệt, vậy tiếp nhận đi, tôi lấy tư cách đã từng làm bạn gái hướng anh đảm bảo, bắt đầu một đoạn cảm tình so với gương vỡ lại lành đơn giản hơn nhiều!”

Nhìn vào trăng sáng, nước mắt chảy xuống nuốt vào trong, cô rốt cục cũng đem những lời này nói ra, tâm có thể cảm nhận được chỉ có thoải mái.

Gò má truyền đến hơi lạnh đụng vào, cô nghe thanh âm cực kỳ êm ái bên cạnh: “Không phải như thế, Amy là anh có ân, anh chỉ là cảm kích cô ấy, nhưng lại chưa bao giờ đem cô ấy với em là một, anh không có ỷ lại cô ấy, bốn năm này không có dịu dàng với bất luận kẻ nào, mà là em để anh nhớ lại, Hạ Thiên, cho anh thêm 1 cơ hội , mặc kệ bao lâu anh cũng chờ!”

Cô không ngừng lắc đầu, nước mắt càng càn rỡ đi ra, cô bắt lấy tay của anh theo trên mặt cô dời đi, ngửa đầu nhìn anh nói: “Chậm rồi, Hi Thừa, tình yêu thật sự biến mất, em đã không còn một tia dũng khí bắt đầu lại, sợ phải lần nữa trải qua tâm lý trống rỗng khổ sở, mặc kệ anh hiện tại nói cái gì, làm cái gì cũng đã không làm nên chuyện gì rồi, anh đã từng nói với em không muốn em gánh vác việc chờ đợi cả đời, hiện tại em đem những lời này trả lại cho anh, em cũng chỉ là muốn sống được thoải mái một ít!”

Thân thể trước mắt lập tức cứng lại, thật lâu đều không phản ứng, cô vẫn cúi đầu không dám nhìn tới nét mặt của anh.

Thẳng đến khi gió nhẹ thổi, cô rùng mình một cái, đỉnh đầu mới truyền tới một sâu thanh âm sâu kín: “Gió mạnh rồi, trở về đi.”

Cô ngửa đầu, Ôn Hi Thừa trên mặt là một mảnh xám trắng, lại không có bao nhiêu đau xót, chỉ là hốc mắt có chút đỏ lên, cô không biết trong lòng của anh là suy nghĩ như thế nào vậy, chỉ là lẳng lặng yên nhìn anh.

Người phía trước này, đang cùng cô nhìn nhau vài giây, rồi trên mặt nhuộm ra một nụ cười ôn hòa, không có ưu thương, một cái dáng vẻ tươi cười rất sạch sẽ, giống thiếu niên trong trí nhớ đứng ở dưới túc xá hướng phía cô vung vẩy cánh tay, thâm tình mà quyến luyến, anh nhẹ nhàng dắt tay của cô hướng phía đại sảnh đi đến.

Cô ngơ ngác nhìn họ 10 ngón đan vào nhau, quên phản kháng.

Trước khi vào cửa anh quay đầu nhìn cô, nhẹ giọng mở miệng: “Mấy ngày trước tại lúc online nhìn thấy một câu, cảm thấy nói rất đúng.”

Cô ngửa đầu có chút trố mắt mà hỏi thăm: “Nói cái gì?”

Anh cười cười, đáy mắt là một mảnh vuốt ve an ủi, “Anh yêu em, cùng em không quan hệ!”



Vương tử ôn nhu anh tuấn kia đã trở lại, từ đêm đó về sau, Ôn Hi Thừa một lần nữa xuất hiện vừa tới công ty lúc lễ phép mà cười ôn hòa cho, phảng phất mấy tháng này không có cái gì phát sinh, anh đối với mỗi người đều rất tốt, nữ đồng sự bát quái đều nói, thăng phó tổng sau càng thêm mê người rồi.

Mà xế chiều mỗi ngày khách sạn lớn trong thành phố đúng giờ đưa tới trà chiều tráng miệng, cô cơ hồ không biết nên dùng cái tâm tình gì đi đối mặt Ôn Hi Thừa.

Không bao lâu trong công ty truyền cô có bạn trai thần bí , tiền nhiều, săn sóc cái gì …và vân vân, cô đối với cái này tỏ vẻ rất không nói gì, hết thảy không lên đáp lại.

Đưa tới gì đó cô toàn phân cho những người khác, có một lần Tống Dĩnh tới tìm cô, liền thuận tay cầm đi, sau đó chị trên MSN nói với cô: 【 lão đại của chị mới vừa nhìn chằm chằm bánh ngọt việt quất của chị thật lâu, chẳng lẽ hắn thích ăn việc này? 】

Cô cười cười không trở lại.

Anh yêu em, cùng em không quan hệ, những lời này cô rất sớm nghe qua, trên internet lúc ấy rất lưu hành, nhưng với anh còn có một câu nói: anh yêu tôi, cùng tôi không quan hệ*!

*gốc là ngươi yêu ta, cùng ta không quan hệ, rất đau não để xác định đúng người nói cho mấy câu này @@, ý câu sau của c