XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324320

Bình chọn: 9.00/10/432 lượt.

ầm cốc nước nóng, bứt rức trong chốc lát đứng dậy đi ra ngoài, trước tiên đi đường đến buồng vệ sinh, không gặp anh đi tới, nghĩ nghĩ liền lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Ôn Hi Thừa, bên kia vẫn không người nghe, mà trong phòng vệ sinh cũng không có tiếng chuông truyền ra.

Cất điện thoại nhìn mọi nơi một cái đi về hướng sân thượng phía nam đại sảnh.

Vừa đi ra ngoài, cũng cảm giác được một hồi gió lạnh, khí lạnh đập vào mặt, cô nắm thật chặt áo khoác ngoài, quay đầu tìm kiếm sân thượng cuối cùng bóng người từ một nơi bí mật gần đó, hít sâu một hơi đi tới.

Ôn Hi Thừa khoác một cái cánh tay lên trên lan can, khom người thật sâu cái trán chống đỡ ở phía trên, mặt khác tay hoàn toàn ở trước ngực ép chặt , anh chỉ mặc một bộ màu đen áo không bâu áo lông, dưới ánh trăng phía sau lưng cong lên có vẻ phá lệ đơn bạc.

Cũng không biết có phải là khó chịu lợi hại hay không, ngay cả cô tới trước mặt anh cũng không phát hiện, cô lặng yên trong chốc lát, nhẹ nhàng mở miệng: “Anh làm sao vậy?”

Chàng trai thân hình gầy gò lập tức cứng đờ, một lát sau mới chậm rãi quay đầu nhìn về phía cô, như cũ khom người, chỉ là cánh tay vốn đặt ở trong ngực bắt đầu bỏ ra, ngón tay cầm thật chặt lan can.

Sắc mặt của anh tại dưới ánh trăng lúc trong trẻo nhưng lạnh lùng lộ ra một tầng một màu xám, trắng bệch, trên trán mồ hôi bởi vì đau quá mức trầm trọng mà dọc theo gò má dần chảy xuống, tròng mắt đen xinh đẹp bị một tầng màu đỏ như máu vây quanh, mất đi vẻ ôn nhu quen thuộc, chỉ còn lại có bi thương cùng đau đớn.

Anh không nói chuyện, chỉ là ánh mắt lẳng lặng yên dừng ở cô.

Cô không biết nên dùng biểu lộ gì đi đối mặt với ánh mắt như vậy, chỉ là bối rối mang cốc nước ấm trong tay đưa tới, tránh đi ánh mắt của anh, nói: “Vẫn còn ấm, anh uống một chút đi.”

Ôn Hi Thừa không có tiếp, chậm rãi quay đầu dời đi ánh mắt, nhìn về phía phương xa.

Trong không khí chỉ còn lại tiếng hít thở khó khăn của anh, cứ lặng lẽ đập vào màng nhĩ của cô, truyền đến có chút đau đớn.

Thật lâu, anh rốt cục mở miệng: “Em đi ra đây chỉ là để tìm anh đấy sao?”

Cô nhìn hướng anh, cằm của anh căng thẳng, cốt cách rõ ràng lộ ra cô đơn.

Cho là anh mấp máy môi, trên mặt hiện lên một tia đau đớn , cô thở dài một hơi, kéo cánh tay của anh nói: “Đừng ở chỗ này hóng gió, trở về đi.”

Ôn Hi Thừa không nói chuyện, tại lúc cô không có phòng bị dưới tình huống trực tiếp cầm tay của cô, cô hất một cái, bị bắt càng chặt.

“Đừng như vậy.” cô nhìn anh mở miệng.

Anh quay đầu, đáy mắt nhẹ nhàng rung động, cắn răng nói: “Đừng như thế nào đây? em là thật sự quan tâm anh sao? Cả đêm, ánh mắt em nhìn anh không lúc nào hạ xuống, nếu anh trúng gió, có khó được em thật sự để ý hay không?”

Thanh âm của anh khàn giọng, ngữ điệu tràn đầy ưu thương, lộ ra ủy khuất.

Cô buông tha việc giãy dụa, quay đầu nhìn nơi xa, trầm mặc một hồi về sau, bình tĩnh mở miệng: “Vậy anh muốn thế nào? Là tôi nói còn chưa đủ tinh tường sao? Tôi không thương anh, lần này tôi cũng không hề lừa mình dối người nói cái gì có thể với anh tiếp tục làm huynh đệ, tôi biết rõ anh làm không được, gặp lại anh như vậy trong lòng của tôi vẫn sẽ khổ sở, nhưng không hơn!”

Không khí chung quanh dừng lại, cơ hồ âm thanh hô hấp đều nghe không được, cô vẫn không có quay đầu, thẳng đến khi tay của cô chậm rãi được buông ra.

“Vậy như thế nào mới có thể để em một lần nữa yêu anh? Em thích Phùng Tô Xuyên như vậy sao? Năng lực làm việc anh có, che dấu tâm tình anh vốn biết, lại còn thiếu cái gì em nói cho anh biết, anh nhất định có thể làm được!” Thanh âm của anh rất thấp rất nhẹ, bình tĩnh không có một tia gợn sóng, cũng tại bên tai của cô có giọt nước.

Cô quay đầu, anh cũng không có nhìn cô, hai tay chống tại lúc trên lan can, ngửa đầu nhìn vào đêm đen xa xa, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ, con ngươi rung động cùng bầu trời đêm đồng dạng nhan sắc, chảy xuôi theo ảm đạm.

Cô ngẩng đầu nhìn gò má của anh, chân thành mở miệng: “Không nên học hắn, tôi chưa bao giờ thích cái loại này, làm cho người ta nắm không thấu lòng, tôi thích chính là hình thức anh hẳn là so với ai khác đều hiểu rõ, Hi Thừa, tiếp nhận sự thật được không? Chúng ta thật sự trở về không được.”

Cô nói xong về sau, Ôn Hi Thừa khóe miệng chậm rãi lộ ra dáng tươi cười cực kỳ trào phúng , sau đó quay đầu nhìn cô, ánh mắt mang ý cười, che bởi một tầng hơi nước sáng long lanh “Đã như vậy, ban đầu em tại sao phải đối với anh tốt như vậy, để cho anh cảm nhận được cả đời đều không thể quên được, anh đã đối với em giải thích qua bốn năm kia xảy ra chuyện gì, anh như thế khát vọng yêu em, nếu có một chút biện pháp, liền tuyệt sẽ không rời đi lâu như vậy!”

Cô nhìn thẳng vào mắt ánh mắt của anh, rũ mí mắt, cười mở miệng: “Bởi vì khi đó tôi yêu một thiếu niên trong mắt chỉ có tôi, chỉ biết đối với tôi ôn nhu mỉm cười, chỉ biết yêu chiều nhìn tôi, thời điểm bị thương tổn cũng sẽ tìm tôi để được trấn an, 100% ỷ lại tôi, để cho tôi có cảm giác mình chính là toàn bộ thế giới của anh ấy.”

Ôn Hi Thừa nghe xong lời của cô về sau, nao nao, ánh mắt thâm tình nhìn cô nói: “Hi