Disneyland 1972 Love the old s
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325041

Bình chọn: 9.5.00/10/504 lượt.

trên mặt bình tĩnh dần dần đánh vỡ, có uể oải cùng bực bội.

Cô đi qua đứng ở trước mặt hắn, thấp giọng nói: “Như thế nào như vậy? Anh trước đó có nhận được tin tức không?”

Phùng Tô Xuyên lắc đầu, nhả ra mấy cái vòng khói sau đó xoay người đưa lưng về phía cô nhìn hướng ngoài cửa sổ.

Cô cảm thấy được tâm rất khổ sở, nhưng không biết phải an ủi như thế nào, đứng một hồi, cô kéo cánh tay của hắn, nói: “Đừng khổ sở, đi tìm lão Trương hỏi một chút, hắn hẳn là cho anh lý do!”

Phùng Tô Xuyên đứng không nhúc nhích, cũng không nói lời nói, chờ thật lâu sau mới chậm rãi quay đầu, trên mặt đã khôi phục nhàn nhạt dáng tươi cười, hắn tự tay vuốt vuốt tóc của cô, nói: “Đi ra ngoài làm việc đi, anh không sao.”

Cô ngửa đầu nhìn hắn, vẻ mặt lo lắng.

Hắn tiếp tục cười, “Nghe lời, anh muốn một mình yên lặng một chút.”

Cô thở dài, nhìn hắn nói: “Buổi tối em mời anh ăn cơm.”

Phùng Tô Xuyên nhẹ nhàng gật đầu, nhìn hắn đi về hướng bàn làm việc, cô đi ra, ngồi ở trên ghế nhìn rèm màu vàng nhạt, tâm nặng nề dị thường.

Giữa trưa từ căn tin trở về cô giúp Phùng Tô Xuyên gói một phần ăn, đưa vào, hắn đang nghe điện thoại, với cô cười cười, nói câu: “Cảm ơn.”

Cô khoát khoát tay đi ra.

Buổi chiều chi nhánh công ty Thượng Hải đem bản vẽ hạng mục mười triệu vạn cho bộ thiết kế, đồng thời gởi bản sao cho Phùng Tô Xuyên cùng cô, ba giờ hơn , Phùng Tô Xuyên gửi cô một tin, bên trong nói vài chuyện, đều là phương án liên lạc bộ thiết kế , cô nhìn nội dung trước sau như một trật tự rõ ràng, đối với hắn kính nể lại tăng lên một tầng.

Đem báo giá sửa sang lại một chút, rồi cô mới đi bộ thiết kế.

Tống Dĩnh mới từ phòng Ôn Hi Thừa xử lý đi ra, cô hỏi thăm hút nhìn về phía cô ấy, cô ấy đi tới bên tai của cô nhẹ nói: “Chị khuyên em vẫn là chờ chốc lát nữa rồi đi vào thôi, hắn ta vừa cùng chủ tịch bên Mỹ ầm ĩ một trận, chính đang giận rồi,chị vừa là bia đỡ đạn rồi.”

Cô nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, nói: “Chuyện công tác, tương đối khẩn cấp.”

Tống Dĩnh thở dài rời đi, cô đi tới, gõ cửa rồi trực tiếp đi vào.

Ôn Hi Thừa cầm một cốc nước đang uống thuốc, nhìn cô rõ ràng sững sờ, đem thuốc uống vào rồi, nói: “Anh vừa vặn muốn tìm em.”

Cô ngồi xuống, đưa tư liệu trong tay tới, “Đây là báo giá tham số kỹ thuật ban đầu, nhiều nhãn hiệu thông thường chúng tôi đều không thể làm được, gia tăng thiết kế có thể thử xem sửa chữa không, quản lý kinh doanh chúng tôi đem án này giai đoạn đầu tiên giao cho tôi phụ trách, trên công tác có chút cần hai bên phối hợp, anh trực tiếp tìm tôi là được.”

Ôn Hi Thừa cau mày nhìn cô liếc mắt một cái, sau khi nhận lấy trực tiếp để ở một bên, nơi nới lỏng cà- vạt nghiêng đầu, một giọt mồ hôi lạnh trượt trên mặt, anh che miệng nhẹ ho hai tiếng về sau, nói: “Trước không nói đến việc này, nghị định bổ nhiệm của công ty anh cũng hôm nay mới nhìn đến, trước đó không có được bất cứ tin tức gì, chuyện này anh nhất định sẽ cho em một lời giải thích, nhanh chóng xử lý tốt .”

Cô đứng lên, nhún nhún vai, “Lời nói này , tôi có tư cách gì muốn anh cho tôi một lời giải thích, anh hiện tại đã không muốn thảo luận công việc, tôi đây một lát nữa tới.”

“Hạ Thiên! Em không thể không nói lý lẽ như vậy!” Ôn Hi Thừa thanh âm có chút khàn khàn, ẩn hàm tức giận.

Cô ngẩng đầu, khóe miệng ý cười đang nhìn đến đôi môi anh dần dần mất máu sắc, có chút cứng đờ, không nói chuyện trực tiếp quay người đi ngoài.

Phòng giải khát, cô ngồi ở trên sô pha, nhìn trong cốc từ từ bay lên hơi nóng, lòng cảm thấy rất uể oải, cô thừa nhận mình quá cảm tính rồi, cô cũng không biết đối với Ôn Hi Thừa kháng cự này là vì Phùng Tô Xuyên hay vẫn là mình, cô suy nghĩ nếu như đổi lại người khác, có lẽ cô sẽ không kịch liệt như vậy, bốn năm kiên nhẫn rèn luyện cùng bình tĩnh, cô sớm đã học được như thế nào che dấu chân thật cảm tình, cô nghĩ, nếu Phùng Tô Xuyên nhìn cô mới vừa biểu hiện, nhất định sẽ cảm giác mình rất thất bại, hắn tận tận khổ khổ nuôi dưỡng bốn năm, như vậy đúng là quá thiếu kiên nhẫn!

Nghe được một hồi dồn dập ho khan, cô đứng lên, quay đầu nhìn vào người đàn ông ấy, nắm chặt cốc nước.

Ôn Hi Thừa nhìn cô liếc mắt một cái đi đến trong tủ quầy, lấy một bao cà phê, ngâm rồi ngồi ở trên ghế sa lon, cúi đầu trầm mặc.

Cô lẳng lặng đứng trong chốc lát rồi đi qua, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi, tôi mới vừa thái độ không tốt, anh làm sao vậy? Ho đến lợi hại như vậy?”

Ôn Hi Thừa lắc đầu, thanh âm có chút khàn thấp nói: “Hạ Thiên, chúng ta làm sao biến thành cái dạng này? Em lại sẽ vì anh ta đối với anh tuyệt tình như thế.”

Cô nói: “Anh sẽ không rõ ràng đối với những tân tân khổ khổ này chúng tôi dốc sức vì công ty mất đi bao thứ, anh ấy cùng mối tình đầu hai nơi xa cách, cuối cùng hai người chia ly, cơ hồ đem tất cả tâm huyết đều ném làm mục tiêu tiến lên, phấn đấu nửa đời người lại đổi lấy kết cục như vậy, thật sự sẽ phá hủy niềm tin cả đời anh ấy đấy!”

Ôn Hi Thừa ngẩng đầu lên, trong ánh mắt có nhàn nhạt đau đớn, có chút tự giễu cười cười về sau, nói: “Cho nên anh liền thành đầu sỏ gây nên đúng không? Nhưng mà, em có nghĩ tới anh kỳ thật