Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324750

Bình chọn: 9.5.00/10/475 lượt.



Cô có chút sinh khí xoay người, “Anh hướng vào tôi rống cái gì, đã nhiều năm như vậy, anh cho rằng tôi nhìn Tử Phi khó chịu không đau lòng sao? Mà Tiểu Ny chính là rất cứng rắn, tôi cũng không thể buộc nó cùng tiểu soái ca kia chia tay được!”

Ôn Hi Thừa hai tay chà xát mặt, hướng cô nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, anh không phải ý tứ này, nhưng là cô ấy như vậy thật sự sẽ đem Tử Phi bức ép bị điên!”

Cô thở dài thật sâu một hơi, tựa ở trên mặt bàn đá cẩm thạch, cúi đầu nói: “Tôi cảm thấy cũng có thể… có thể là nó có chút dao động, nếu không dùng cá tính của nó nhất định là cuối cùng không nói một tiếng rời đi, tôi khuyên nhủ khích lệ nó, mà tiểu soái ca đó dù sao cũng là mối tình đầu, mỗi người con gái đối mặt với chính chàng trai mình yêu nhất nhiều khi đều không đành lòng , nó không phải không yêu Tử Phi, chỉ là không muốn từ bỏ nguyện vọng có 1 viễn cảnh đẹp đẽ với mối tình đầu, ngẫm lại có thể cùng mối tình đầu của mình đi đến cả đời là làm cho người ta hạnh phúc cỡ nào ai cũng muốn hướng tới!”

Bất tri bất giác thanh âm của cô trở nên mờ ảo mà thương cảm, thời điểm ngẩng đầu Ôn Hi Thừa đang lẳng lặng nhìn cô, trong mắt lại che phủ 1 tầng hơi nước.

Cô cảm thấy được có chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng quay người tiếp tục rửa chén.

Trong phòng bếp chỉ có tiếng nước chảy ào ào, Ôn Hi Thừa không rời đi, cô có thể cảm giác được sau lưng kia là ánh mắt nóng rực, nhất thời trở nên cực kỳ hỗn loạn, kỳ thật cô vừa mới không có nghĩ đến hoàn cảnh mình, chỉ là đơn thuần đứng ở góc độ của Lưu Ny Ức đi phân tích, nhưng cô biết rõ Ôn Hi Thừa khẳng định đã nghĩ sai.

Nghe được một ít tiếng động rất nhỏ, cô vừa muốn quay người, một cỗ hỗn hợp có mùi bạc hà thơm ngát cùng hơi thở lạnh lùng nam tính phía sau đánh úp lại, trước khi đợi cô làm ra phản ứng, Ôn Hi Thừa từ phía sau vòng tay qua eo, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Thân thể của cô lập tức cứng đờ, trong đầu trống rỗng, nhất thời lại quên phản kháng.

Hơi thở ấm áp không yên vờn trên cổ của cô, quấy đến khi tất cả thần kinh loạn cả một đoàn.

Cuối cùng từ đang thừ người nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, cô không chút do dự bắt lấy cánh tay đang ôm eo cô cố sức mà nghĩ muốn đẩy ra, không những không có tác dụng mà càng chặt hơn.

Cô hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Buông ra!”

“Anh không muốn!” Chàng trai phía sau không có một chút do dự cự tuyệt, hơn nữa trực tiếp đem mặt chôn ở gáy cô, bờ môi áp trên mặt lại bắt đầu chậm rãi hôn môi!

Cô né thử xem không có tránh đi, mở miệng lần nữa thanh âm trở nên càng phát ra âm lãnh, “Anh nếu không buông ra, tôi thật sự tức giận!”

Hai cánh tay ôm cô rõ ràng cứng đờ, không có bất kỳ buông lỏng, nhưng là phần gáy ẩm ướt xúc cảm đã từ từ biến mất, hai tay của cô gắt gao nắm chặt cánh tay của anh, rất dùng sức, móng tay xuyên thấu qua áo lông hơi mỏng cơ hồ chặm đến thịt của anh.

Một lát giằng co, Ôn Hi Thừa rốt cục buông lỏng cánh tay, cô đẩy anh, quyết đoán từ trong lòng ngực của anh chui đi ra, vọt đến một bên, thở hổn hển trừng mắt nhìn anh.

Ôn Hi Thừa lùi về sau mấy bước trực tiếp đập lên vách tường, anh cúi thấp đầu, sợi tóc mềm áp vào trán, lông mi thật dài chỉnh tề khẽ run không ngừng, trắng bệch như tờ giấy biểu hiện trên mặt có chút bị thương, lộ ra cô đơn.

Trì hoãn trong chốc lát, tâm tình của cô chậm rãi bình phục, mấy lần hít sâu sau đó xoay người chuẩn bị rời đi.

Thời điểm cổ tay bị cầm, cô như là bị điện giật dùng sức gạt bỏ, mà Ôn Hi Thừa đứng vô hồn, cúi đầu nhìn nhìn bàn tay bị cô gạt bỏ, trong mắt là thật sâu đau xót, anh giương mắt nhìn cô rồi hạ xuống, quay người đi đến bên cạnh bồn, đem vòi nước vặn đến lớn nhất, sau đó vúc lên một bả nước hắt trên mặt.

Cứ như vậy, hai cái, ba cái, anh xoay người hai tay chống trên bồn nước, đầu cúi thật thấp, trên mặt bọt nước dọc theo gò má tái nhợt của anh chậm rãi chảy xuống, nhỏ tại thành bồn rửa phát ra những thanh âm rung động leng keng.

Bà mẹ nó, tại tủ bát trên mặt bàn có chút bối rối nhìn anh, khi Ôn Hi Thừa cảm ơn cô cô cảm thấy được có chút lạ lẫm, cả người quanh thân anh tản ra hơi thở nguy hiểm khiến cho ta có chút sợ hãi.

Như là qua một thế kỷ, Ôn Hi Thừa mới quay đầu nhìn về phía cô, trong hốc mắt phiếm hồng chứa đựng phức tạp tâm tình, ẩn chứa vô tận đau đớn, anh nhắm mắt, thanh âm có chút phát run nói: “Thật xin lỗi.”

Cô khẽ cắn môi không nói chuyện, cúi đầu quay người đi về hướng cửa ra vào.

“Hạ Thiên.” anh gọi cô, tiếng nói ưu thương lợi hại.

Cô dừng bước không quay đầu lại.

“Nói làm sao để không phải thương không phải yêu? Em cứ như vậy , anh nên làm cái gì bây giờ?”

Hốc mắt cô đỏ rủ mắt xuống, nghiêng đầu thở ra một hơi, nhẹ nói: “Sẽ khá hơn, tin tưởng tôi, anh nhất định sẽ làm được , bởi vì tôi đã từng so với anh bây giờ thống khổ hơn nhiều lắm, cũng tuyệt vọng nhiều lắm, thời gian có thể trị liệu hết thảy, từ từ hồi phục!”

“Em là đang trả thù anh đúng không?” Thanh âm của anh lại mang theo nhàn nhạt mong vọng (tức kỳ vọng).

Cô cúi đầu trầm mặc một hồi, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không có, Hi Thừa, tôi chỉ không yêu anh nữa, anh cũng biết tôi không n


Polaroid