ói dối .” chưa nói xong trực tiếp cầm lấy túi rời đi.
Từ căn hộ đi ra mới ý thức tới mình đã hủy bỏ phòng thuê rồi, cô thở dài, chẳng có mục đích đi về phía trước, phía nam thành không thể so với phương bắc, tuy nói vẫn là tết âm lịch, lại cảm giác không thấy chút nào không khí tết, bóng đêm dày đặc bao phủ cái thành phố này, người đi đường lạnh lùng rải rác, xe cũng rải rác, cô tịch không nói ra được!
Cô chưa bao giờ nghĩ tới có thể như vậy tổn thương anh, mà làm cho cô kinh hãi chính là, không thấy bao nhiêu khoái chí mà đau lòng còn thấy nhiều hơn, có chỉ là uể oải cùng mỏi mệt, thật sự không muốn cùng anh có bất cứ gì liên lụy, là mệt mỏi thật sự, muốn sống được thoải mái một ít, những năm này ôm trong lòng đối với anh yêu cùng hận, cô kỳ thật quả thật rất vất vả, rốt cục có thể buông xuống, là quả quyết không muốn lại lần nữa tiếp tục, những khi qua lại, lại khiến cho nó như bị lỗ đen cắn nuốt sạch đi!
Một lần nữa trở lại căn hộ đã hơn 10 giờ hơn, chỉ có Lưu Ny Ức, như con mèo nhỏ bị vứt bỏ ôm đệm ổ ở trên sô pha, hốc mắt hồng hồng , hiển nhiên là đã khóc, nhìn thấy cô, trong nháy mắt trên khuôn mặt đã đầy nước mắt .
Cô cảm thấy rất đau lòng, đi qua ôm lấy hai vai của cô ấy, “Đã xảy ra chuyện gì? Bọn họ đâu rồi?”
Lưu Ny Ức đem mặt chôn ở trong ngực cô nhỏ giọng nức nở, một câu đều nói không nên lời.
Chứng kiến lòng bàn tay của nó gắt gao nắm chặt điện thoại, cô do dự một chút rút ra, trên màn hình điện thoại hiện lên nội dung tin nhắn đã nhận được hơn nửa giờ.
Là của Hạ Tử Phi, hắn nói: “Anh đã cho rằng em đến thành phố này, cũng có thể là đi theo người Trường Xuân*, trước kia anh nói rồi trừ phi em kết hôn nếu không anh sẽ không buông tha, hiện tại anh cho em biết, trừ phi anh chết, nếu không em đừng nghĩ tới anh buông tay!”
(*nơi các nv trong truyện đang sống)
Cô khiếp sợ chuyển hướng Lưu Ny Ức, lại chỉ thấy hai vai cô ấy không ngừng run run, sau đó đã cảm thấy rất khổ sở, Hạ Tử Phi yêu cô ấy hơn bốn năm, rốt cục không hề lựa chọn chờ đợi, cô như có thể cảm nhận được tâm tình lúc này của hắn, tuyệt vọng mà không nguyện từ bỏ, thà rằng để tất cả cùng đau cũng không muốn thành toàn, yêu khiến cho người rung động không phải sao? Nếu tất cả cùng quyết đoán, như vậy tình yêu sẽ đơn giản rất nhiều.
Lưu Ny Ức khóc thật lâu mới kìm nén được, cô vỗ phía sau lưng, nhẹ nói: “Tiểu Ny, mày nói thực cho tao biết trong nội tâm của mày rốt cuộc yêu người nào?”
Thở ra một hơi, nhìn về phía ánh mắt của cô tràn đầy bất lực, nghẹn ngào hạ xuống, mới nói: “Người ấy bị ung thư phổi, đã là giai đoạn cuối rồi, anh ấy hy vọng chúng ta mau chóng cử hành hôn lễ.”
Cô kinh ngạc, nhẹ giọng mở miệng: “Cho nên mày liền như vậy không rõ ràng cùng hắn kết hôn? Cô nương, mày như vậy rất có thể sẽ hủy hoại hạnh phúc của cả 3!”
Lưu Ny Ức cúi đầu, qua thật lâu mới sâu kín nói: “Hạ Thiên, ban đầu mày lúc đó chẳng phải từ bỏ Phùng Tô Xuyên lựa chọn Hi Thừa sao? Trong lòng của tao có nhiều mâu thuẫn mày hẳn là so với ai khác đều rõ ràng.”
Cô thở dài nhìn cô ấy nói: “Nhưng, tao cũng không mến Phùng Tô Xuyên, tao chỉ là nghe theo trái tim mà lựa chọn thôi.”
“Vậy mày hối hận qua sao? Làm một cái lựa chọn sai lầm, lần nữa bị thương, có hối hận qua hay không?”
Cô trầm mặc một chút, nói: “Không có, yêu đến không thể yêu mới thôi, đây là tao đã làm một sự kiện dũng cảm nhất , không có gì hay hối hận!”
Lưu Ny Ức sửng sốt một chút, cúi đầu lập tức khóe miệng cong lên nở nụ cười, nhưng là vô cùng ưu thương, đem cái trán chống đỡ tại trên vai của cô, thanh âm có chút phát run nói: “Mày dám thành thành thật thật trả lời tao một chuyện không?”
“Cái gì?”
“Đối với Hi Thừa, mày thật sự không thương sao?”
Cô ngơ ngác một chút, sau đó gật đầu, “Đúng, không thương.”
Lưu Ny Ức cười ra tiếng âm, “Gạt người! Tao không tin, mày không phải không yêu, chỉ là không dám yêu nữa, tao tin tưởng mày đã hoàn toàn buông xuống hắn ta, nhưng tình yêu cũng không có biến mất, chỉ là dấu ở dưới cảm giác tìm không thấy, nói không chừng lúc nào đó sẽ sống lại, đương nhiên cũng có thể cả đời cũng sẽ không, Tử Phi so với Hi Thừa cũng đáng thương nhiều lắm, mày đã có thể đối với hắn lạnh lùng, tao cũng có thể làm được!”
Cô thở một hơi, nhìn ngoài cửa sổ, một lát sau mới nói: “Tử Phi cùng Hi Thừa bất đồng, hắn chưa từng có thương tổn qua mày, tao đối với Hi Thừa không đếm xỉa cùng lạnh lùng cũng không phải tận lực, bởi vì tâm đã chết, cho nên anh ấy hiện tại với tao mà nói chính là một người bạn bình thường, chứng kiến anh ấy khổ sở trong nội tâm của tao tuy rằng không dễ chịu, nhưng không có áy náy, nhưng mày khác, thời điểm mày đem Tử Phi thương tổn, hắn có nhiều thống khổ, mày nhất định sẽ xúc động lây, Tiểu Ny, tao cũng không phải khiến mày nhất định phải lựa chọn Tử Phi, chỉ là không muốn tương lai mày hối hận, tình yêu cho tới bây giờ cũng không phải nhiều lựa chọn, tại lúc một khắc mày yêu mến Tử Phi này, Tiểu Soái cũng đã trở thành quá khứ lúc rồi.”
Lưu Ny Ức ngơ ngác nhìn mặt đất, thời gian dài không có bất kỳ phản ứng, trong mắt một mảnh mờ mịt.
Cô
