Insane
Chiêu Quân Săn Chồng

Chiêu Quân Săn Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323833

Bình chọn: 9.00/10/383 lượt.

nhưng nếu bánh xe chuyển động, chân bị kéo trên mặt đất, rất có thể làm tăng thêm thương thế của ta không phải sao? Vậy nếu ta phải nâng chân, chân bị thương sao có thể nâng cao được? Cho dù có thể, nâng lâu ta cũng sẽ rất mệt nha! Nếu đem

ghế thiết kế cao thêm một chút, làm cho chân nhẹ nhàng đu đưa không chạm đất, đối với vết thương ở chân hẳn cũng không sao! Ngài nói có đúng hay không?"

Đàm Chiêu Quân sửng sốt, không hề có ý kiến phản đối bắt đầu tự hỏi, một hồi lâu sau, ở góc bức thiết kế mới có thêm tính toán

chỗ đặt chân hợp lý.

"Ah, ta cảm thấy chuyển động bánh xe lâu,

tay của ta nhất định sẽ thực mỏi mệt chết đi! Chẳng lẽ không thể có

người ở sau giúp ta đẩy sao?" Thu Phong còn nói, nâng tay chỉ vào bức

vẽ."Ta nghĩ Xuân Đào hoặc Hạ Liên, các nàng đều đã nguyện ý giúp ta việc đó, nhưng mà nếu các nàng muốn đẩy bánh xe cũng không tốt đâu? Nếu đẩy

lưng ghế, không có điểm cầm nắm tốt để trợ lực thì cũng không thể khống

chế tốt được."

Uh, nói rất có đạo lý, cho nên có thể ở trên lưng

ghế thiết kế thêm bên trái bên phải một cái để tay cầm, thuận tiện cho

người phía sau hỗ trợ.

Cho nên ở chỗ thích hợp trên lưng ghế vẽ thêm hai cái tay cầm.

Thu Phong lại hưng phấn mở miệng."Còn có a. . . . . ."

"Ngươi . . . " Đàm Chiêu Quân liếc mắt. "Làm ơn, có ý nghĩ gì một lần nói xong được không!"

"Như vậy nha! Vậy nếu như có thể thiết kế thêm một chỗ chứa đồ vật, cái hòm

cũng rất tốt, chỗ đó ta có thể một ít điểm tâm hoặc là bình nước, đúng

rồi đúng rồi, bên trên làm tiếp một chỗ có thể cắm ô, nếu không trời đột nhiên mưa thì làm sao bây giờ?

"Còn có còn có, trước kia ta có

thấy một người bán hàng rong, hắn đẩy một xe hàng nhỏ, nhưng khi gặp chỗ xuống dốc không thể giữ xe lại được, toàn bộ xe kể cả hàng hóa ở trên

đều rớt hết xuống đất bể tan, nếu ta ngồi ở trên, gặp chỗ dốc, tay không bắt theo kịp bánh xe lăn xuống nhanh thì làm sao bây giờ? Cái này nếu

thật bị quăng ngã, có thể không chỉ chân bị thương mà thôi, mà tình

huống không tốt xương cốt toàn thân đều bị gãy hết!"

Đàm Chiêu

Quân miệng há hốc trừng mắt nhìn nha hoàn nhà mình, nàng chưa bao giờ

nghĩ Thu Phong kỳ thật rất thông minh, có rất nhiều ý tưởng.

Nhưng mà . . . Chậc! Thật là khó, cho dù bức thiết kế đã được nàng vẽ ra

nhưng mà không biết thợ mộc có thể làm được hay không! Vẽ đơn giản,

nhưng trên thực tế phải tốn rất nhiều công phu và tiền bạc, hơn nữa còn

có kỹ thuật còn rất hạn chế.

Giống như Thu Phong vừa mới nói, gặp chỗ dốc muốn cho bánh xe dừng lại, ý tưởng thì tốt lắm nhưng cố nghĩ

nàng vẫn không nghĩ ra được, trừ bỏ nhờ người ở ngoài còn biện pháp gì

có thể khống chế được.

"Chỉ có điều nói đến cùng, nếu chân ta bị

thương, ta nên an phận nằm ở trên giường dưỡng thương, mới không thèm

ngồi loại ghế có bánh xe này chạy khắp nơi, cho nên tiểu thư không cần

phí tâm như vậy cho ta." Thu Phong cười cười tổng kết.

Đàm Chiêu Quân hoàn toàn không nói gì. Vừa mới nghĩ nàng rất thông minh, hiện tại thu hồi toàn bộ.

"Ta có nói là vì ngươi làm sao?" Nàng liếc mắt một cái, dứt khoát bỏ đi

tất cả các bức vẽ lộn xộn cũ đi, trải ra một tờ giấy mới, cẩn thận suy

xét lại tất cả các ý kiến vừa rồi, một lần nữa vẽ lại một bức thiết kế

mới đầy đủ.

"Oh? Không phải làm cho ta sao? Vậy . . . hỏi người

ta làm chi! Làm cho ta phải suy nghĩ nhiều như vậy." Thu Phong bĩu môi

lẩm bẩm.

"Bất mãn à? Vậy để ta đánh gãy chân ngươi, rồi làm cho

ngươi loại ghế có bánh xe này, sao có muốn không?" Đàm Chiêu Quân liếc

xéo nàng.

"A?" Nàng trợn tròn mắt, vội vàng lắc đầu."Không cần, ta không cần, ta dùng chân của ta tự đi là được."

"Hừ!"

"Vậy . . . Tiểu thư làm là vì ai a?" Nàng nghi hoặc, nhà các nàng có ai chân bị thương sao?

"Ta không phải đã nói, ta chỉ tùy tiện vẽ thôi sao?" Đàm Chiêu Quân trả lời lấy lệ. "Thu Phong, đi pha trà giúp ta, trà đi tìm Hướng tổng quản hỏi, ta muốn Vân Đỉnh trà." Vân Đỉnh trà là loại trà được quản lý rất chặt

chẽ, ngoại trừ chỉ được sử dụng ở chỗ chủ tử để người hầu bên cạnh chủ

tử thuận tiện tùy lúc pha trà dâng cho chủ tử, còn nếu muốn dâng trà cho khách thì phải tìm Hướng tổng quản xin.

Vậy nếu cặp song sinh

kia thật sự vẫn còn đề phòng nàng thì sẽ nhắn nhủ không cho phép cung

cấp cho Hà viện loại trà này, ngăn cản không cho nàng dùng loại trà này, nàng lại không nghĩ việc này cần đến Doãn Thức Câu can thiệp, mặc dù

nàng tin rằng chỉ cần nàng mở miệng, muốn bao nhiêu hắn nhất định sẽ cho nàng.

"Tốt."

"Đúng rồi, thuận tiện thông báo cho Hướng

tổng quản, nói với hắn ta muốn gặp Doãn nhị thiếu gia cùng Tam Thiếu

gia, khi nào bọn họ rảnh rỗi thông báo ta biết." Nàng muốn thảo luận

với bọn họ bản thiết kế ghế có bánh xe trước.

"Vâng, tiểu thư." Thu Phong lập tức lĩnh mệnh lui ra.

"A! Từ từ, Thu Phong." Nàng kêu ngược người trở lại.

"Tiểu thư còn có cần nhắn nhủ cái gì?"

"Không cần pha trà, chỉ cần thông báo Hướng tổng quản ta cần tìm hai huynh đệ

kia là được." Hai ngày này đã không tới sân viện kế bên, nàng trực tiếp

qua bên kia uống trà là được rồi.

"Tốt."

"Đi thôi, chờ một chút ta cũng