không biết bao nhiêu tiền cho Ức Đình, đến nỗi trong đầu tranh đấu
liên miên, rằng có nên đưa Ức Đình về ra mắt bố mẹ hay gì nữa không.
Có điều Ức Đình sớm đã coi Đĩ là một cái nghề, trong quan niệm của cô
dụ dỗ đàn ông quả là một việc không thể không làm hàng ngày. Như cô từng tuyên bố: “M….kiếp có lấy thằng tớ yêu nhất thì tớ cũng vẫn phải đi tìm giai!”
Như lời người khác nói: Cô này không làm đĩ thì
thiên hạ chẳng còn ai thích hợp làm đĩ hơn. Câu này có nghĩa là: Ức Đình chính là một “con điếm” trời sinh.
Tất nhiên, làm “điếm”
cũng đòi hỏi nhiều “phần cứng”, thí dụ nước da trắng bóc, thân hình gợi
dục, tính tình lả lơi, ham muốn cực lực tiền của đàn ông….Nhưng đối với
Cao Thiền, Ức Đình đã đặt chuyện tiền bạc xuống thấp nhất thấp nhất.
Một hôm, Ức Đình lén Cao Lâm đi kiếm, đó là một chốn để “HIGH”, động thuốc lắc của một số ông lớn có máu mặt.
Họ bao cả một club, mở thứ nhạc disco điên cuồng, gọi một đám các em
ngon tơi, Ức Đình là một trong số đó. Mọi thứ có vẻ giống như party lần
trước Diệp Tử đi cùng lão Andy, nhưng hội này đông người hơn, càng đông
càng điên cuồng.
Cũng khá, Ức Đình thích “HIGH”, lại thích kiếm tiền, lợi cả đôi đường.
Còn có một gã chừng 30 tuổi, nửa nam nửa nữ. 1/3 vì sex, 1/3 vì money, 1/3 vì thuốc lắc.
Một tay ất ơ nào đó phát cho mỗi người một viên, Ức Đình ngửa cổ nuốt ực vào.
Nhạc ầm ĩ rung cả sàn nhà.
Có một gã ôm lấy Ức Đình lắc như điên dại.
Gần 20 người nắm eo nhau thành một vòng tròn quanh bục sân khấu.
Vừa chạy vòng quanh vừa đồng thanh la hét: “Lắc đầu đi HIGH HIGH nữa,
lắc đi HIGH đi, làm tình HIGH không HIGH, không lắc không phải HIGH ô!”
Lát sau lại có người hét: “Cả nhà HIGH hết chưa? Các em đã HIGH chưa? HIGH chưa? Tốt tốt tốt, đứa nào, phát boa phát boa!”
Lại có một gã đi một vòng gài tiền cho từng cô.
Vòng ấy Ức Đình nhận được 100 đô.
Được một lúc lại có tiếng hô lớn: “HIGH cả chưa? Vui không? Ha ha….Tốt tốt tốt, phát boa phát boa!”
Lượt này được 600 tệ.
Một em gái chộp lấy micro choe chóe gào lên: “Gái đẹp sa lông, sinh
lực 28, mê tơi mê tơi, nuôi cả đời người, VCD ai-đôn (idle), em mãi mãi
lên côn lên côn! Rượu Bắc Kinh, hơi bị cồn, nông dân núi Tuyền rất là
điềm đạm, bổ phế uống vào hơi bị là HIGH. Lên xe xuống xe, lắc đầu xuống xe, mua vé mua vé, toàn là tem nhé!”
Một đứa khác giật lấy micro hét tiếp: “Đại Ma Đại Ma em yêu anh, như là con chuột yêu hũ gạo, Tem ơi Tem ơi em yêu anh, như khách làng chơi yêu ca-ve!”
Khung cảnh diễn ra như nồi mì nấu rối…
Một gã đàn ông chộp lấy tay Ức Đình, lôi cô vào một phòng bên không có đèn…Lúc đi ra, Ức Đình cầm trên tay 4000 đô HK.
Sáng sớm hôm sau hết giờ làm, Ngoài 4000 đô HK, còn có thêm 200 USD, 1600 tệ phí “lên thuốc”
6 giờ sáng Ức Đình lắc lư trên đường sau vụ thu hoạch, con đường nhựa
buổi sáng sương lạnh vang lên tiếng lộc cộc của đôi guốc 10 phân.
Tóc dài, choàng áo, đôi mắt do chất kích thần càng long lanh rung động, Ức Đình lả lướt yêu kiều như một bóng ma buổi sớm mai. Ức Đình vừa bước vào nhà đã
bị Cao Thiền đạp thẳng vào bụng. Chiếc kính đen rơi chỏng chơ xuống đất, Ức Đình ngã vật ra sàn thều thào: “Anh bảo không về đây nữa mà?”
Cao Thiền không lên tiếng, nhặt chiếc ví văng dưới đất của Ức Đình, rút nhanh ra một xấp tiền, đô la HK và đô la Mỹ trộn lẫn.
Cao Thiền xé nát chỗ tiền, vất vào mặt Ức Đình, chửi rủa: “Đồ đĩ đượi, lại đi bán!”
Ức Đình vừa định mở mồm, tức thì Cao Thiền lao tới, đánh tới tấp vào mặt
Ức Đình, Ức Đình hoa chân múa tay, kêu lên một tiếng, quỳ thụp xuống
đất, xin: “Đừng đánh em, ngàn vạn lần đừng đánh em, em sợ nhất là bị
đánh! Xin anh, em đánh em rồi em làm sao đi kiếm tiền nuôi đứa em chữa
bệnh? Em đưa anh 1 vạn tệ (20 triệu), anh đừng đánh em nữa!”
Lời nói ấy là sự thật, Ức Đình cũng là một cô gái bố bỏ mẹ, cô sống với mẹ và đứa em từ nhỏ đã mắc chứng bệnh tâm thần.
Mẹ cô từng là bác sĩ, sau này ra mở một phòng khám riêng. Bệnh tình
của cô em trước sau không thuyên giảm, hai năm lại đây còn có lần tự tử.
Nói thực, từ lúc Ức Đình hành nghề tại Hải Nam đến nay,
trong tay cô đã tích lũy được 200 vạn, con số chính xác không thông báo
cụ thể. Số tiền này đủ chữa bệnh cho người em, còn cô đã thật sự quen
với một cuộc đời rữa nát.
Cao Thiền dừng tay luôn, thở dài nhìn xuống Ức Đình.
Cao Thiền nói: “Ban đầu đêm qua đã không muốn đến, nhưng vì cần cái
passport của mày đi Thái, mày nói chưa đi Thái bao giờ. Được dịp đưa mày đi chơi một chuyến. Ai ngờ mày con đĩ thối tha nửa đêm 2 giờ sáng chưa
thèm mò về nhà, gọi điện thì ngoài vòng phủ sóng, tao biết ngay mày đi
làm này làm nọ! Tao nói cho mày biết, lần này tao tha, t…s…mày còn để
tao biết mày đi bán dâm nữa tao lột da! Đứng lên, đi ngủ!”
Ức Đình chùi vội nước mắt vào chuẩn bị giường ngủ, phát hiện thấy một mảng lớn đem thẫm loang lổ trên giường.
“Đứng đực ra làm gì? Tao đổ bát canh tương lên đấy! Chỉ nghĩ…em lên
giường với thằng khác là anh lại điên tiết! Thay cái khác là
xong?....Khốn kiếp đã gần 7 giờ rồi, lát nữa anh còn phải đi làm visa,
bị
