Polaroid
Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326864

Bình chọn: 9.5.00/10/686 lượt.

ấy”.

“Cậu đang nói gì…”. Thẩm Quân Tắc lại cau mày, “Cái gì mà thích với không thích?”.

“Cậu cũng thật chậm chạp, mình còn nhận ra cậu thích cô ấy…”. Phương Dao ngừng một lát rồi nhìn anh với ánh mắt rất kỳ lạ, “Lẽ nào

bản thân cậu vẫn chưa rõ?”.

Thẩm Quân Tắc không trả lời.

Phương Dao mỉm cười nhìn anh, “Mình biết ngay mà, cậu chậm

chạp lắm. Nhớ lại năm ấy, lớp trưởng của chúng ta yêu thầm cậu lâu như

vậy, tặng cậu bao nhiêu socola, lần nào cậu cũng nhận, lần nào cũng

không nói gì với người ta. Sau khi cậu ra nước ngoài, người ta khóc lóc

chạy đến nói với tớ, bao nhiêu socola như vậy cho dù bón cho lợn cũng có chút tình cảm, vậy mà tảng đá Thẩm Quân Tắc không hề rung động!”.

Nhớ lại chuyện này, Thẩm Quân Tắc liền lạnh lùng nói: “Người khác tặng quà, vì lịch sự chẳng phải là nên nhận sao?”.

“Bao gồm cả con gái tặng socola trong ngày Valentine sao?”.

“Có gì khác biệt sao?”. Thẩm Quân Tắc nhíu mày. Anh chưa bao

giờ nghiên cứu socola tượng trưng cho cái gì, huống hồ cái cô lớp trưởng ấy, cứ đến dịp lễ tết là lại rất hào phóng, lấy một đống bánh quy, bim

bim ra tặng cho mọi người. Mỗi lần nhận socola hình trái tim anh đều

muốn cau mày, nhưng không tiện nói thẳng “Mình không thích ăn đồ ngọt,

đổi cho mình bánh quy được không?”, đành phải khách sáo nhận lấy. Cũng

không nghĩ cô ta tặng người khác bánh quy tặng anh socola có gì khác

biệt. Hồi ấy anh chuẩn bị ra nước ngoài, dồn hết tâm tư vào chuyện học

hành, không muốn nghiên cứu tâm tư của những cô gái ấy.

Phương Dao sắp chết cười vì suy nghĩ của anh.

Thẩm Quân Tắc là người vô cùng xuất sắc trong kinh doanh buôn bán, từ nhỏ thành tích đã nổi bật hơn người. Nói một cách khách quan,

anh là người rất thông minh nhưng lại không có hứng thú với chuyện tình

cảm, giống như một tảng đá tự khép mình.

Không biết con gái thích gì, không hiểu con gái tặng quà là

muốn tỏ tình. Có người yêu thầm anh ba năm, trốn học chạy đến sân bay,

anh lạnh lùng nói một câu: “Cảm ơn cậu đã đến tiễn mình, tạm biệt”. Cô

gái ấy nước mắt đầm đìa.

Nghĩ đến đây, đột nhiên Phương Dao tò mò hỏi: “Này, số socola mà lớp trưởng tặng cậu vứt đi đâu rồi?”.

Thẩm Quân Tắc nghĩ một lúc rồi nói: “Bị A Kiệt ăn hết rồi”.

“Chả trách hồi nhỏ A Kiệt béo như thế, thì ra là được vỗ béo bằng socola của cậu!”.

Phương Dao nhịn cười đến mức nội thương, thấy Thẩm Quân Tắc

lườm mình, biết điều nói sang chuyện khác, “Được rồi được rồi, quay lại

chuyện cũ, rốt cuộc cậu có cảm giác gì với Tiêu Tinh?”.

Thẩm Quân Tắc nhíu mày suy nghĩ một lúc mà không tìm ra được một đáp án chính xác.

Cảm giác phức tạp của anh đối với Tiêu Tinh rốt cuộc là gì? Lẽ nào chính là… thích?

Thấy anh mím chặt môi không nói gì, sắc mặt lạnh lùng và đôi

lông mày nhíu lại biểu lộ tâm trạng mâu thuẫn trong lòng, cuối cùng

Phương Dao không kìm được day huyệt Thái Dương, khẽ thở dài: “Cậu hết

thuốc chữa rồi”.

iêu Tinh cùng Ôn Bình đến cửa hàng bánh ngọt gần đó.

Ôn Bình vẫn thích ăn đồ ngọt như trước đây. Tiêu Tinh còn nhớ hồi nhỏ, mỗi lần ông nội mua bánh ngọt cho cô là lại bị Ôn Bình ăn mất. Anh ta vừa ăn bánh, vừa nghiêm túc nói với cô: “Con gái không được ăn

đồ ngọt, béo quá không ai lấy đâu. Thầy ăn cho em, em phải cảm ơn thầy”.

Tiêu Tinh giương mắt nhìn anh ta ăn sạch đồ ăn của mình, còn mình thì ôm bụng đói tô màu cho bức tranh vừa hoàn thành.

Hồi ấy cô chỉ cao một mét, Ôn Bình chỉ cần một tay là có thể

nhấc bổng cô lên, dễ dàng như túm một con gà con. Tiêu Tinh không thể

phản kháng, chỉ có thể ấm ức trút tất cả mọi nỗi tức giận vào việc tô

màu.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ vì hồi nhỏ bị thầy gia sư ác độc này

giày vò quá lâu nên cô mới hình thành tính cách ngoan cường, dù gặp bất

kỳ khó khăn gì cũng đều có thể nghiến răng chịu đựng.

“Gọi đồ ăn đi, sao em lại ngây ra thế?”. Ôn Bình giơ ngón

tay, đưa đi đưa lại trước mặt Tiêu Tinh, nhếch mép cười, “Mười năm không gặp rồi, sao em vẫn như thế, có lớn mà không có khôn?”.

Tiêu Tinh lườm anh ta, lấy menu trên tay nhân viên phục vụ

và bắt đầu lật giở. Cô ngẩng đầu, đang định hỏi anh ta ăn gì thì thấy Ôn Bình ngồi đối diện vừa nhanh tay giở menu vừa nói với nhân viên phục

vụ: “Một bánh dừa, kem sữa dứa, bánh đậu đỏ, bánh trứng khoai môn, kem

tươi, xoài dầm nếp cẩm… Thế này đã, nếu không đủ sẽ gọi thêm”. Trước ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Tinh, anh ta hỏi thêm một câu, “Tiêu Tinh, em

muốn ăn gì?”.

“Chẳng phải là thầy đã gọi cho em rồi sao?”. Nếu nhớ không nhầm thì anh ta đã gọi sáu món rồi?

“Những món này đều là thầy ăn, em muốn ăn gì dĩ nhiên là do em gọi”. Ôn Bình cười rất vô tội.

Tiêu Tinh run run khóe miệng, ngượng ngùng mỉm cười với nhân

viên phục vụ đang tròn mắt nhìn, “Tôi muốn một cốc trân châu đu đủ”.

“Không cần gọi thêm gì nữa sao?”. Nhân viên phục vụ không kìm được nhìn Ôn Bình.

“Ha ha, một cốc là đủ rồi”.

“Được ạ, xin quý khách chờ một chút”.

Chẳng mấy chốc trên bàn đã bày đủ loại đồ ăn. Trước mặt Tiêu

Tinh chỉ có một khay, trước mặt Ôn Bình bày sáu khay, đủ loại màu sắc

kiểu dáng, trông rất phong phú.

Những người đến đây ăn