g.
“Thi Thi, không ngờ mọi người ở đây lại đều nhiệt tình như thế.” Không hề
giống như mấy cô đồng nghiệp ở Đồ thị có nhan sắc kém cỏi kia.
Trình Thi Thi không thèm để ý tới Beard đang lải nhải ở bên cạnh.
Anh nghiêng đầu nhìn thật kỹ Trình Thi Thi một hồi lâu, sau đó nhíu lông
mày nói: “Thi Thi, nhìn em dường như có vẻ không được vui.”
Anh ta đã nhìn anh ra rồi sao? Cũng may, điều này ít nhất có thể chứng minh ánh mắt của vị Vương tử Điện hạ này cũng không đến nỗi có vấn đề.
“Tuy rằng em cảm thấy không vui, nhưng anh thì lại cực kỳ vui vẻ.” Nụ cười
trên mặt Beard so với ban đầu càng thêm vô cùng xán lạn.
Vui vẻ? Trình Thi Thi tra chìa khóa vào lỗ rồi xoay nhẹ, anh ta nói vậy là có ý gì, mình không vui nhưng anh ta lại thấy vui vẻ?
“Bởi vì khi em có biểu hiện không vui đối với anh, điều đó chứng minh rằng
em đã có cảm giác khác với anh rồi. Không phải không có chút phản ứng
nào giống như đối xử với những tên đàn ông khác, việc này đối với anh mà nói cũng đã là một bước đầu của sự thành công, cũng là một sự khích lệ
rất lớn. Em có thể vì anh mà cảm thấy không vui vậy cũng có nghĩa là em
đối với anh đã có một chút cái gọi là thất tình lục dục rồi, thế thì,
nếu như anh cố gắng thêm chút nữa, nói không chừng có lẽ giai đoạn mà em thích anh hẳn là sẽ không còn xa tầm tay nữa.”
Trình Thi
Thi mở cửa phòng ra, dùng khóe mắt lần nữa liếc nhìn sang người đàn ông ở bên cạnh, thích anh ta sao? Thật ra thì chỉ dựa vào cái khuôn mặt mê
chết người không cần đền mạng cùng với thân phận Vương tử đặc biệt kia
của anh ta, nếu như có thích anh ta thì cũng không phải là chuyện khó
hiểu.
Đáng tiếc anh ta lại khư khư nhắm phải một cô gái mà
rất khó thích bất kỳ một người đàn ông nào, cho nên đơn giản mà nói bảo
mình thích anh ta, đúng thật là vô cùng khó khăn, trừ phi anh ta có thể
ngồi bình tĩnh suy nghĩ lại mà thay đổi đối tượng theo đuổi.
Trình Thi Thi đẩy ra cánh cửa lớn đi vào nhà của mình, Beard cũng theo sát
cùng đi vào với cô, còn người hầu Johnson Terry rất chân thành đi theo
bên cạnh lại bị cậu chủ của mình ra lệnh ở lại bên ngoài giúp họ trông
cửa.
Trình Thi Thi hờ hững nhìn tới vị khách mời mà chủ
nhân của căn nhà vẫn chưa lên tiếng mời anh ta vào nhà, nhưng anh ta đã
tự nhiên chủ động ung dung dẫm chân bước vào địa bàn của người khác.
Đem túi xách bỏ lên trên bàn, sau đó mở miệng nói với người ở trước mặt:
“Vương tử Điện hạ, ngài có biết sự xuất hiện của ngài đã mang đến rất
nhiều phiền phức cho tôi hay không?” Lần này thì dẫn tới tập thể bà con
lối xóm xúm lại vây xem, lần tới thì sao đây? Không biết lần tới sẽ là
tình trạng như thế nào nữa.
Trong giọng nói của cô còn chút bực mình, nhưng Beard căn bản cũng không để ý tới sự không vui ấy của
cô, anh đảo mắt nhìn khắp căn nhà lớn chưa đầy 49 mét, “Nhà này hơi nhỏ, trần nhà cũng hơi thấp. . . . . .”
Trình Thi Thi díp mắt
nhìn ngó vị Vương tử Điện hạ trước mặt, cái tên này lắm lúc đúng là thật làm cho người ta thấy ghét, chưa được sự đồng ý của mình đã tự tiện
xông vào nhà mình còn chưa nói, bây giờ còn tự ý phê bình đủ thử căn nhà mà cô khổ công tốn sức mới có thể thuê được.
“Đồ dùng này
nọ cũng thật đơn sơ.” Mặt bàn đã bong tróc hết lớp nước sơn, chuyển mắt
nhìn tới giá sách gần như muốn rệu rã, “Nhưng mà. . . . .” Ánh mắt lại
chuyển sang nhìn tới một hướng khác, “Cũng chỉ có cái giường kia là coi
được.” Bởi vì đó là giường đôi, đầu óc anh đang nghĩ đến điều xấu xa.
Trình Thi Thi nhướng mi hỏi, “Vương tử Điện hạ, mục đích hôm nay ngài đến chỗ của tôi hẳn không phải chỉ là vì đem chỗ ở của tôi ra viết bài bình
luận phê bình đấy chứ?”
Beard chợt vươn tay ra kéo cô vào
trong lòng mình, “Đương nhiên là không phải, người ta chỉ muốn tới đây
để tìm hiểu cuộc sống và địa phương nơi ở của bạn gái mình thôi.”
Bạn gái? Trình Thi Thi không thể nào nhớ được từ khi nào mình đã trở thành bạn gái của anh ta?
“Thi Thi, dọn qua sống với anh đi? Anh có mua một căn biệt thự ở Đài Bắc, nó cũng đủ cho hai người chúng ta ở, một cô gái như em ở một nơi như thế
này anh thật không yên lòng.” Căn biệt thự đó là trước khi tới Đài Bắc
anh đã bảo người mua sẵn rồi, ít nhất cũng lớn gấp 20 lần căn nhà này.
Trình Thi Thi rũ xuống rèm mắt nhìn chiếc cúc áo đầu tiên trên áo sơ mi mình, anh ta đang nói gì thế? Chẳng lẽ thật sự xem mình là bạn gái của anh
ta? Dọn qua ở chung với anh ta? Hay là anh ta có dự định muốn mình chung sống với anh ta?
Beard bỗng nhiên không cười nữa, dùng lời lẽ vô cùng nghiêm túc nói với Trình Thi Thi: “Thi Thi, mặc kệ em có sẵn lòng hay không, có đồng ý hay không, có vui hay không, hoặc có chấp
nhận hay không, anh cũng vẫn báo cho em biết, anh sẽ theo đuổi em tới
cùng, em chính là người con gái trong lòng Beard này, anh nhất định sẽ
có được em và em cũng chỉ có thể thuộc về một mình anh.”
Trình Thi Thi từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, lại có thêm một người đàn ông nữa tỏ tình với mình, nào là anh thích em, anh thương em, muốn hẹn
hò với em, muốn được lúc nào cũng ở bên cạnh em, những lời như thế cô đã ngh