Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322974

Bình chọn: 8.5.00/10/297 lượt.

i lại tiếp tục nói: “Vậy nếu tôi la to lên buông tay ra thì sao?

Phải chăng anh sẽ thật sự thả tôi ra như tôi yêu cầu sao?”

Beard kiên định lắc lắc đầu, “Chắc chắc là không thể nào.”

Trình Thi Thi rũ xuống rèm mắt, “Nếu đã như vậy, tôi có giãy giụa hay la to

thì có tác dụng gì? Chi bằng khỏi phải làm gì cả để tránh cho lãng phí

hơi sức vô ích.”

Này . . . . .Cái cô gái này! Beard bỗng

nhiên rời khỏi người cô, đứng chống nạnh hai tay, mình thực sự là hoàn

toàn phục cô ta rồi, rơi vào tình huống thế này mà cô ta vẫn còn có thể tỉnh táo được như thế, đưa ra một đóng lý luận làm cho người ta á khẩu

không trả lời được.

Trong chớp nhoáng, tất cả dục vọng mãnh liệt toàn bộ đều bị cô làm cho biến mất hầu như không còn gì, Beard lúc lắc đầu, rồi sau đó chậm rãi than nhẹ thở ra một hơi.

Thật ra, ngay từ đầu anh không có ý định thực sự muốn cô ở ngay tại cái địa

phương này, chẳng qua anh chỉ muốn nhìn xem thử cái gọi là” Người đẹp

lạnh lùng” khi đối mặt với tình huống đủ để khiến cho đại đa số các cô

gái bị dọa sợ đến khóc lóc nức nở thì sẽ có phản ứng như thế nào, có

đúng như lời quản lý Triệu kia miêu tả về cô hay không, dù có xảy ra

chuyện gì vẫn duy trì được tỉnh táo lạnh lùng trước sau như một.

Kết quả, phản ứng của cô quả thực là khiến cho anh cực kỳ” hãi hùng lẫn

ngạc nhiên” chưa từng có, “ Người đẹp lạnh lùng” đích xác là danh bất hư truyền, cũng vì vậy mà anh đối với cô quả thật là càng thêm có nhiều

hứng thú hơn.

Đưa lưng về phía Trình Thi Thi, Beard nhếch môi nói: “5 phút nữa người của tôi sẽ tới mở cửa phòng, cô tự mặc quần áo lại đi.”

***

Quả nhiên, 5 phút sau, ngoài cửa truyền đến tiếng vặn chốt cửa.

Trình Thi Thi không nói không rằng cất bước đi tới hướng cửa vừa được mở.

“Thi Thi, lần này tôi để cô an toàn rời khỏi đây, nhưng lần sau cũng không

chắc là tôi sẽ có thể bỏ qua cho cô đâu.” Beard trầm giọng nói vọng tới

bóng lưng của cô.

Sau khi Trình Thi Thi đi rồi, Beard nhìn tới người đàn ông đã giúp họ mở cửa phòng đứng ở ngoài cửa.

Mái tóc màu vàng óng, hai tròng mắt màu xanh dương lạnh, dáng người còn cao hơn anh 2 đến 3cm, Beard đột nhiên như một đứa con nít tựa vào người

của người đàn ông nọ, đầu dựa vào vai của hắn nói, “Johnson, làm sao bây giờ?”

“Điện hạ.” Johnson Terry là người hầu trung thành

nhất của Beard, là người duy nhất từ Đa Lỵ Hi Mễ Á đi theo anh đến Thụy

Điển, lại từ Thụy Điển cùng anh đi tới Đài Loan, giờ phút này nhìn vẻ

mặt đau khổ của cậu chủ mình vội nhỏ giọng gọi.

“Tôi. . . . .Giống như đã thật động lòng rồi.” Beard vuốt vuốt chiếc cúc áo đầu

tiên trên tây trang Johnson, “Mới nãy khi ôm cô ấy, tôi nghe được tim

mình đập” thình thịch, thình thịch” . . . . . . Đập rất là ghê gớm lắm.”

“Điện hạ, ngài thật sự thích cô Trình Thi Thi kia rồi sao?” Johnson hỏi ra nghi vấn của mình.

Beard đột nhiên nhảy ra khỏi người Johnson, sờ mó mặt mình hỏi, “Lộ rõ ràng vậy sao?”

“Đúng vậy.” Johnson mỉm cười quan sát Vương tử Điện hạ Beard của hắn ở trong

mắt người ngoài từ trước đến giờ luôn nho nhã thân thiện nhưng trên thực tế tính tình lại siêu cấp trẻ con, còn cực kỳ thích làm nũng giả bộ

đáng thương.

“Thi Thi thật sự không giống như những người

khác, dù cho có thích cô ấy đi nữa thì đó cũng là chuyện rất bình thường mà?” Beard tự mình lầm bầm lầu bầu thì thầm, kế tiếp lại còn bật cười

ngây ngô.

Không ngờ cảm giác khi thích một người, lại có thể vừa mới lạ mà vừa kỳ diệu như thế!

***

Phòng khai thác phần mềm ở Đồ thị xưa nay chính là khâu quan trọng trong công ty, mấy ngày nay lại càng rơi vào thời kỳ cường thịnh đạt tới mức chưa

từng có, nhận được toàn bộ sự quan tâm coi trọng của công ty.

Nguyên nhân trong đó, chính là bởi vì một tuần lễ trước ở nơi này đã đến một

vị thực tập sinh có thân phận vô cùng đặc biệt, chính là Vương tử Điện

hạ – Beard thân ái.

Dạo gần đây, ngay cả phòng giải khát

của công ty cũng chỉ bàn luận tới những chủ đề đều có liên quan đến vị

Vương tử Điện hạ này.

Bà nội của vị Vương tử Điện hạ này

cũng là người Đài Loan, cho nên ngay từ nhỏ anh ta đã có rất nhiều khao

khát về mọi thứ ở Đài Loan, ngay từ bé đã từng mơ ước có một ngày mình

có thể được đặt chân lên mảnh đất bao la rộng lớn phì nhiêu này.

Vào ba năm trước, anh vốn đã quyết định xong chủ ý muốn tới Đài Loan cố

gắng học đỗ bằng Thạc sĩ, đáng tiếc trời không chìu ý người, cuối cùng

lại luân lạc tới Thụy Điển, chớp mắt một cái thời gian trôi qua đã gần

ba năm.

Thật ra thì khi đó anh phải chạy trốn đến Thụy

Điển, có hơn phân nửa là xuất phát từ lão cha kia của mình, cũng chính

là Quốc vương Dolly Ximiya.

Anh và cô con gái út của Quốc

vương Thụy Điển vốn là một đôi bạn thanh mai trúc mã, lại vừa đúng sinh

cùng năm, vì vậy Quốc vương hai nước liền tận tình tác hợp cho chuyện

tốt này, còn cố tình sắp xếp cho anh đến Thụy Điển du học, để hai người

cùng học chung một trường đại học cho đôi bên có cơ hội phát triển tình

cảm.

Nhưng khoảng thời gian đi học ở Thụy Điển, khóa học

lại không phải theo chuyên ngành mà bản thân anh cảm thấy hứng thú, từ

sáng


Snack's 1967