Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223131

Bình chọn: 8.00/10/2313 lượt.

bản thân đã rất nhiều năm… Mà hôm nay, có người lại nói với nàng: Về nhà.

Tiểu Tiểu nở nụ cười. Vì sao lời hắn nói lại dễ nghe như vậy chứ?… Hóa ra là như vậy a, chỉ cần ở chung nhiều thêm một khắc, thì càng khó mà buông ra. Nàng rốt cục cũng biết mình đã làm sai một chuyện rất kỳ quái: Lùa gạt công tử con nhà lương thiện đi làm chuyện phi pháp… Chuyện xấu như vậy, căn bản là không làm được.

“Ta…” Tiểu Tiểu mở miệng, đang định trả lời.

Lúc này, một thanh âm mang theo uất giận truyền đến, “Nàng không thể đi.”

(Ầy! Sư thúc! Người lại sát hại phong cảnh rồi!=.=)

Tiểu Tiểu quay đầu, người tới, đúng là Ôn Túc.

Ôn Túc đi đến trước mặt hai người, mở miệng nói: “Ta đã nói rồi, ta là trưởng bối của nàng, cửa hôn sự này, ta sẽ không đáp ứng.”

Liêm Chiêu nhíu mày, sau đó, nhìn Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu chớp chớp mắt, “Ách…”

Ánh mắt Ôn Túc lạnh như băng, trong thanh âm cũng chứa hàn ý thấu xương, “Tiểu Tiểu, chuẩn bị một chút, chúng ta khởi hành đi Thần Nông thế gia.”

Tiểu Tiểu tuy có chút không hiểu, nhưng lập tức nghĩ thông suốt. Lúc trước Đệ tử Đông Hải trúng “Sinh xà cổ”, chắc là trưởng lão của Thần Nông nguyện ý ra tay cứu giúp.

“Cổ tay ngươi trúng Tôi Tuyết Ngân Mang, cũng nên cứu chữa kịp thời mới tốt…” Ôn Túc lạnh lùng nói thêm một câu.

Tiểu Tiểu lúc này mới nhớ ra, chưa nói cho hai người kia chuyện Tôi Tuyết Ngân Mang trên cổ tay đã được lấy ra . Nàng đang định mở miệng, liền nghe thấy Liêm Chiêu nói: “Thần Nông thế gia ở Quảng Lăng, cũng cùng đường tới Lâm An. Ta cùng đi với ngươi, chờ chữa khỏi thương tích, lại cùng nhau về nhà.”

Tiểu Tiểu cúi đầu, cẩn thận suy nghĩ thật lâu, sau đó, gật đầu.

Liêm Chiêu cười cười, nói: “Vậy ngươi quay về phòng thu thập đồ đạc, ta đi thông báo cho cô cô một tiếng.”

Tiểu Tiểu nhìn theo hắn rời đi, sau đó, sợ hãi nhìn Ôn Túc, “Sư thúc…”

Ánh mắt Ôn Túc tuyệt đối không tốt, “Rốt cục muốn sư thúc nói bao nhiêu lần ngươi mới hiểu đây?…Được, ta coi như hắn thật tâm thích ngươi, nhưng ngươi nên nhớ kỹ, hắn là công tử của Thần Tiễn Liêm gia. Cứ cho là hắn chấp nhận ngươi, vậy còn Liêm gia? từ đường Liêm gia, dễ dàng đi vào như vậy? !”

Nghe hắn nói như vậy, Tiểu Tiểu cũng không giận giữ, chỉ cúi đầu, không nói chuyện.

Ôn Túc nhíu mày, “Hừ. Chẳng lẽ, ngươi định cho dù phải làm thiếp, cũng muốn đi theo hắn?”

Tiểu Tiểu ngẩng đầu, nói: “Sư thúc… Ngươi và Liêm gia có thâm cừu đại hận gì sao?”

Trong một cái chớp mắt tim Ôn Túc đập mạnh và loạn nhịp, lập tức đáp: “Chó săn của triều đình, và người trong giang hồ như ta, luôn luôn thủy hỏa bất dung. Có gì lạ?”

Tiểu Tiểu cười cười, “Không có a, chỉ là, ta cảm thấy sư thúc ngài không giống người như vậy.”

Ôn Túc nhíu mày nghiêng đầu, “Người thế nào?”

Tiểu Tiểu nói: “Ngài không giống loại người có thể đứng sau lưng nói xấu người khác.”

Ôn Túc nghe thấy câu này, bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Tiểu Tiểu cười, nói: “Ta cảm thấy, ngài nhất định khinh thường loại người đó mới đúng a, ha ha…”

“Ngươi mới gặp ta được bao lâu, mà dám phán đoán như vậy?” Ôn túc không vui, nói, “Được, ta mặc kệ mấy chuyện này!”

Hắn tức giận xoay người, bước nhanh rời đi.

Tiểu Tiểu nắm nắm tóc, “Ai… Như vậy cũng tức giận? Ta cũng không nói bậy cái gì a…”

Nàng nở nụ cười, lại thở dài một hơi. Thần Tiễn Liêm gia… Được! Coi như là để cho bản thân hết hy vọng! Đi! Phải đi! Cũng không tin Liêm gia có thể nhận nàng làm dâu! Ân!

………

Trái ngược với sự yên tĩnh trong Tê Vũ sơn trang, trong phủ nha trên trấn, náo nhiệt vô cùng. Chuyện xấu truyền ngàn dặm, cũng chỉ mới một canh giờ, người nào trong trấn cũng biết chuyện trang chủ của Tê Vũ sơn trang cấu kết với phản đồ của Thần Nông thế gia giết hại thiếu nữ. Vì thế, trong lúc nhất thời, quần chúng trong trấn đều cảm thấy vô cùng phẫn nộ, một đám người tụ tập trước nha môn, có người là người nhà của những thiếu nữ kia có người chỉ là đến xem náo nhiệt. Án lớn như vậy, tự nhiên không thể lười biếng. Quan quân trong nha môn đều đã an trí thỏa đáng, chuẩn bị tốt cho buổi thẩm tra xử lý ngày mai.

Cho tới bây giờ, Thẩm Diên cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đến nơi như thế này. Tuy rằng không bị nhốt ở trong nhà tù, nhưng giờ phút này, tâm tình của nàng lại giống hệt như phạm nhân chờ hỏi tội vậy.

Nhân tâm hiểm ác. Rốt cục nàng cũng hiểu được ý nghĩa của bốn chữ này. Thật sự thì phụ thân cũng đã làm rất nhiều chuyện bất nhân bất nghĩa nhưng mà kết quả như vậy không hề giống như nàng mong muốn… Chẳng lẽ đúng như lời Ngân Kiêu nói, nàng cảm thấy rất choáng váng. Chỉ bằng một nữ tử nhỏ nhoi như nàng, làm sao có thể là địch thủ của Thần Tiêu phái?

Nàng nghĩ mãi không thông, cữ nghĩ lại thấy mất hết can đảm, ngực bị đè nén, gần như không thể hít thở nổi.

Đột nhiên, cửa phòng mở ra.

Lúc trước gặp phải nhiều quan quân như vậy, Thẩm Diên đã bị dọa sợ như chim sợ cành cong. Nàng đột nhiên đứng lên, kinh hoàng không thôi.

Chỉ thấy, có một hồng y nữ tử đứng trước cửa, đầu mày khóe mắt đều mang theo mị hoặc kinh người.

Nàng kia nhìn nàng, cười nói: “Thẩm đại tiểu thư?”

Thẩm Diên đề phòng, gật đầu.

“Ôi, cuối cùng ta cũng


pacman, rainbows, and roller s