chỉ đùa thôi, anh ấy chính là như vậy, thích học người ta đùa quá
lố... Mẹ không có việc gì là tốt rồi, hẹn gặp lại mẹ.”
Cúp điện thoại, Mạc Tiểu Mễ thở ra một hơi.
“Anh không phải đang đùa.” Giản Nhẫn hơi nhíu mày, “Dám cướp phụ nữ của anh,
giết không tha.”
Mạc Tiểu Mễ há hốc miệng, sau đó theo bản năng lấy tay che lại, chờ nhịp tim
đập bình thường lại sau mới rống giận: “Anh nói cái quái gì vậy? Anh nói ai là
của anh? Giết không tha, anh muốn đi tù sao?”
“Lo lắng cho anh?” Giản Nhẫn mặt hiện lên nụ cười tà mị.
“Ai... Ai thèm lo lắng cho loại người như anh!”
“Lo lắng cho anh..., cũng không cần lo lắng nhiều quá. Quả đấm của anh cũng
không phải là dễ chọc.”
Mạc Tiểu Mễ theo bản năng nhìn chăm chú vào đôi tay của anh đặt trên tay lái,
bàn tay thô ráp ngâm đen lại to lớn, mu bàn tay nổi gân xanh, chỉ là nhìn thôi
cũng có thể cảm nhận được sức lực to lớn, suy nghĩ lại thì anh chỉ dùng một tay
là có thể đem cô khiêng lên, Mạc Tiểu Mễ không nhịn được lùi lại phía sau.
“Tôi đâu có trêu chọc người ta, mẹ tự tiện quyết định xem mắt, tôi đâu còn cách
nào?”
“Cự tuyệt không được sao?”
“Mẹ dầu gì cũng là mẹ của tôi, tôi làm sao có thể cự tuyệt được?”
“Để cha mẹ tùy ý sắp đặt, bộ em mang tư tưởng của thời đại phong kiến sao?”
“Tôi là hiếu thuận, so với tư tưởng phong kiến không giống nhau?”
“Hiếu thuận cũng phải có lập trường, người chỉ biết nghe lời mẹ, trong mắt anh
chính là một đứa con nít to xác ngu ngốc.”
“Anh mới ngu ngốc!” Mạc Tiểu Mễ lập tức bị chọc giận, nắm chặt quả đấm tùy thời
chuẩn bị đánh ra.
Giản Nhẫn liếc cô một cái, âm thầm buồn cười, anh có thể thấy lông toàn thân
của cô dựng đứng, “Về sau ngoan ngoãn, không cần gặp bất kỳ đàn ông nào cả.”
“Mắc mớ gì tới anh? Quen biết bạn bè là tự do của tôi.”
“Em đã là của anh, nếu như không muốn mấy tên kia có chuyện, thì ngoan ngoãn
cho anh.”
“Tôi trịnh trọng nói rõ lần nữa: Giản tiên sinh, tôi và anh chỉ là người xa lạ
có được hay không? Hơn nữa anh cũng chỉ biết hành hung người khác thôi sao? Có
quả đấm, không có đầu óc, ngu ngốc.” Mạc Tiểu Mễ không sợ chết nói.
“Người xa lạ? Đã có tình một đêm còn nói là người xa lạ?”
“Anh nói bậy! Sao lại là tình một đêm?” Mạc Tiểu Mễ giận đến thiếu chút nữa hộc
máu.
Khóe miệng Giản Nhẫn nhếch lên, cười đến thâm trầm khó lường.
Mạc Tiểu Mễ nhìn anh, đột nhiên cảm thấy người đàn ông này thật rất khó nắm
bắt, giống như bầu trời đêm, thâm thúy mà tràn đầy hấp dẫn.
“Muốn kích động sao, anh không giống như người nào đó dễ dàng kích động, ở trên
đường kéo váy đánh nhau, ở quán bar không hỏi rõ ràng lại đánh người.” Giản
Nhẫn chợt lạnh lùng châm chọc nói.
“Tôi... Tôi là làm chuyện tốt!”
“Làm chuyện tốt cũng có thể dùng đầu óc chứ? Còn nói anh là có quả đấm, không
có đầu óc, ngu ngốc, rốt cuộc ai là ngu ngốc đây?”
Rõ ràng chính là một kẻ thô lỗ, miệng lại xấu xa vô cùng, Mạc Tiểu Mễ phẫn hận
đóng chặt miệng, nghiêng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, quyết tâm không thèm để ý
tới con người này đúng là không thể khai thông được một kẻ cứng đầu.
Vừa xuống xe, Mạc Tiểu Mễ liền bị Giản Nhẫn xách lấy cổ áo, giống như xách con
gà con xách xuống xe.
Hai người ở trước cửa nhà cô lại bất ngờ thấy một cậu bé đầu tóc vàng hoe.
Cậu đang ngồi ở cửa nhà cô, hai chân chụm lại, đầu cúi trên đầu gối, nghe được
tiếng xe Giản Nhẫn dừng lại sau đó là tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên, cậu
thấy Mạc Tiểu Mễ mắt đột nhiên tỏa sáng, lập tức đứng lên, “Mạc tỷ tỷ!”
“Ơ... cậu là...”Nhìn cậu bé hơi quen mặt, Mạc Tiểu Mễ lại nhất thời không nghĩ
ra cậu là ai.
“Em nè..., Diệp Tiểu Đao, tên trộm nhỏ lần đó bị chị bắt được lại thả.” Đối với
chuyện đó, cậu không cho là nhục, hào phóng thừa nhận.
“A ha ha, là cậu.” Mạc Tiểu Mễ giãy ra khỏi tay Giản Nhẫn, móc ra chìa khóa mở
cửa, quay đầu lại nhìn.
Nhìn cậu bé đang phấn khích, “Làm sao cậu biết chỗ này?”
“Em tìm chị đã lâu, mỗi ngày đều ở chỗ lần đầu tiên gặp nhau trên đường chờ chị
tan sở, thật vất vả mới biết chị ở chỗ này.” Diệp Tiểu Đao hưng phấn nói “cách
tìm kiếm” của mình.
“Tìm chị?” Mở cửa đi vào, Mạc Tiểu Mễ kêu cậu cũng đi vào, “Có chuyện gì
không?”
Nhìn Diệp Tiểu Đao không giống như là tìm cô trả thù.
“Hai ngàn đồng trả chị.” Diệp Tiểu Đao từ trong túi lấy ra hai tờ tiền giấy đưa
cho cô, khiến Mạc Tiểu Mễ ngẩn ra.
“Không quan trọng, nếu như cậu cần cũng không cần trả chị đâu, chị sẽ không
đòi.” Mạc Tiểu Mễ mừng cho sự thay đồi của Diệp Tiểu Đao, nhưng cũng lo lắng
cuộc sống của cậu vẫn khó khăn như trước.
“Chị nhất định phải nhận lấy, nếu không em không có cách nào cùng chị ngang hàng
gặp mặt.” Ánh mắt Diệp Tiểu Đao lấp lánh kiên trì nói.
Mạc Tiểu Mễ bật cười, đưa tay nhận tiền, “Được rồi, chị nhận. Bây giờ chúng ta
ngang hàng.”
“Em vốn là trốn nhà, bây giờ đã nghĩ thông rồi, lại trở về chỗ của cha, chờ em
trưởng thành, sau khi trưởng thành có thể độc lập tự chủ, em sẽ lập tức chuyển
ra.” Diệp Tiểu Đao đơn giản giải thích hoàn cảnh của mình, “Nhưng mà trước khi
quay về, tôi nhất định muốn gặp chị một lần.”
“È hèm?” Mạc Tiểu Mễ tò mò nh
