hiếp Giản Nhẫn, nếu như anh đối với Mạc tỷ
tỷ bất trung, liền lập tức đem Mạc tỷ tỷ đoạt lấy.
“Mạc tỷ tỷ, anh Nhẫn về nhà chưa?” Diệp Tiểu Đao chần chờ hỏi.
“Chưa về. Sao vậy?”
“Cái này... Thật ra thì em hơi do dự, không biết có nên nói với chị hay không,
ách... Mạc tỷ tỷ, chị ngàn vạn lần không được tức giận nha, phải thật bình
tĩnh.”
“Chị tuyệt đối bình tĩnh, có chuyện gì cậu cứ việc nói thẳng.” Trong lòng của
Mạc Tiểu Mễ bắt đầu dâng lên nỗi bất an.
“Lúc tan học hôm nay em thấy anh Nhẫn vào trong một khách sạn, nghe anh Tiểu
Cầu nói, trước kia anh Nhẫn thường ở chỗ này... Cùng người phụ nữ khác qua
đêm.”
Mạc Tiểu Mễ không lên tiếng, tay nhỏ bé siết chặt điện thoại di động.
“Em cảm thấy rất khả nghi, nên cùng đi vào, bởi vì cảnh vệ cũng biết em quen
biết anh Nhẫn, cho nên...Anh ấy thật sự vào phòng của một người phụ nữ, hơn nữa
thật lâu cũng không thấy đi ra! Em thật lo lắng!” Diệp Tiểu Đao nói khẩn
trương, “Mạc tỷ tỷ, chị ngàn vạn lần đừng tức giận, có lẽ là anh Nhẫn nhất thời
hồ đồ, ách... Đàn ông chính là như vậy á..., đôi lúc cũng sẽ phạm phải một chút
sai lầm thường của đàn ông.”
“Chị hiểu rõ rồi, cám ơn em, Tiểu Đao. Khuya lắm rồi, em về nghỉ ngơi đi.” Mạc
Tiểu Mễ cúp điện thoại, nhắm hai mắt lại, trước mắt một mảnh tăm tối.
“Chị dâu, đã đến nơi.” Tiểu đệ lái xe chậm rãi dừng xe lại.
Mạc Tiểu Mễ đẩy cửa xe ra, từ từ xuống xe, đứng trên mặt đất cô ngửa đầu nhìn
bầu trời đêm một chút, bầu trời đêm ở thành thị mãi mãi là như vậy mơ hồ không
rõ ràng, ánh đèn chói lóa tất cả, không thể nào nhìn thấy sao được.
Giản Nhẫn, em đã từng biết rõ anh sao?
Đi tới trước cửa phong ngủ của Mộc Tiểu Mễ, Mạc Tiểu Mễ hít một hơi thật sâu,
sau đó mới giơ tay gõ cửa.
“Ai đó?” Bên trong cửa truyền tới giọng nói của một cô gái mềm mại đáng yêu
nghe rất cảm động.
“Mạc Tiểu Mễ, tôi tới tìm Giản Nhẫn.”
“À, mời vào.” Cô gái ra mở của mặc một bộ áo ngủ vô cùng hấp dẫn, mời Mạc Tiểu
Mễ đi vào, “Xin hỏi cô tìm anh ấy có chuyện gì? Anh ấy đã đi ngủ.”
Tiếng nói của cô nghe mềm mại yếu ớt, gương mặt đỏ hồng, giống như vừa mới cũng
người yêu trãi qua một trận mây mưa phong tình.
Mạc Tiểu Mễ đi vào phòng ngủ, quả nhiên Giản Nhẫn đang xốc xếch nằm trên giường
ngủ, trên cổ còn lưu dấu môi son đỏ tươi.
Sắc mặt cô đột biến, gần như không thở được.
Ở sau lưng cô Mộc Tiểu Mễ ôm cánh tay đứng nhìn, khóe miệng loáng thoáng lộ nụ
cười châm biếm.
Mạc Tiểu Mễ bất ngờ hất chăn ra, toàn thân Giản Nhẫn chỉ mặc độc nhất chiếc
quần nhỏ, cô đạp anh một đạp, “Heo! Tỉnh cho tôi!”
Giản Nhẫn lại chỉ ừ một tiếng, tiếp tục xoay bả vai thở ra một ngủ tiếp.
“Ai cha, vị tiểu thư này, cô đang làm cái gì vậy?” Mộc Tiểu Mễ cuống quít tiến
lên ngăn cản, lại bị Mạc Tiểu Mễ hất ra, thân thể mảnh mai hoảng hốt té nhào
trên mặt đất.
Mạc Tiểu Mễ dứt khoát nhảy lên trên giường, trên ngực anh hung hăng đạp, “Heo!
Ngủ tiếp tôi liền giẫm chết anh! Giẫm chết anh giẫm chết anh giẫm chết anh!”
“Hả...” Giản Nhẫn không thể chịu được đau đớn rốt cuộc mở mắt ra, vẫn như cũ
Mạc Tiểu Mễ hướng trên người của anh đạp mạnh, “Cục cưng bé nhỏ, em lại thích
chơi trò SM sao?”
“SM? Anh xem ra muốn nhắc nhở tôi.” Mạc Tiểu Mễ hừ lạnh một tiếng, nhảy xuống
giường, nhặt quần Giản Nhẫn trên mặt đất, rút dây lưng, dây lưng vừa kéo ra,
thanh âm phát ra vang dội, “Giản Nhẫn, anh chịu chết đi!”
Thấy Mộc Tiểu Mễ trên đất, Giản Nhẫn rốt cuộc mới tỉnh táo lại, nhìn lại Mạc Tiểu
Mễ bộ dáng như Sư Tử Hà Đông, nhanh chống lấy chăn đắp lên trên thân mình, “Em
yêu, bảo bối thân yêu, nếu như có thể giúp em hả giận liền đánh đi.”
Dây lưng nặng nề rơi vào trên chăn, phát ra tiếng trầm vang, sau khi đánh vài
chục cái, nước mắt Mạc Tiểu Mễ lăn xuống, cô vứt dây lưng, cắn răng nghiện lợi
lại đạp một cái vào chăn, “Giản Nhẫn, anh mạnh khỏe! Anh thật tốt!”
Cô xoay người đi ra ngoài, Giản Nhẫn từ trong chăn chui đi ra, vội vàng cùng đi
ra ngoài, kết quả vửa ra khởi cửa gặp phải Tiểu Cầu chạy tới, “Tiểu Cầu, nhanh
lên một chút ngăn cô ấy lại! Đây là một hiểu lầm!”
Đáng tiếc Tiểu Cầu không phải là đối thủ của Mạc Tiểu Mễ, bị Mạc Tiểu Mễ ném
qua vai một cái liền té xuống đất không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn
cô nhanh như gió chạy ra khỏi khách sạn.
“Anh hai...” Tiểu Cầu đáng thương nhìn Giản Nhẫn.
“Đuổi theo cô ấy, đừng để cho cô ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Giản Nhẫn phân
phó nói.
“Dạ!” Tiểu Cầu vội vàng bò dậy, đuổi theo.
Giản Nhẫn quay lại gian phòng, từ từ nhặt y phục trên sàn nhà lên, thong thả
ung dung mặc vào, tiếp đó cầm cây súng phủi ít bụi bẩn, từ từ ngồi vào ghế sa
lon, nhìn Mộc Tiểu Mễ vẫn như cũ co rúc ở góc tường, thở dài, “Tại sao bỏ thuốc
trong cà phê?”
“Anh nói gì tôi không hiểu?” Mộc Tiểu Mễ chột dạ liếc anh một cái.
“Người nào chỉ điểm cho cô?” Giản Nhẫn ép hỏi.
Mộc Tiểu Mễ càng thêm sợ cúi đầu thật thấp.
Giản Nhẫn từ từ đi tới trước mặt cô, nắm cằm cô, nâng mặt của cô lên, chậc chậc
hai tiếng, “Dáng dấp thật là đẹp. Nếu là lúc trước, ta nhất định sẽ yếu lòng,
cho dù cô không phải giả mạo ‘Tiểu Mễ’ tới tìm