thuộc về hắn, hắn cũng có thể đoạt lấy nó!
Dưới cơn thịnh nộ, Mạc Dĩ Trạch xoay người đi ra cửa, chưa
đi được hai bước, một bóng người đã xuất hiện trong đôi mắt hắn.
Quần ngủ bằng tơ tằm màu đỏ, tóc dài buông xuống trên tấm
lưng trần, cổ áo thấp mơ hồ lộ ra bộ ngực kết hợp với dáng người ma quỷ càng
khiến cô ta trở nên xinh đẹp, quyến rũ.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, dường như, cô ta vừa tỉnh lại; phiền
não gãi gãi tóc của mình, Âu Xảo Lệ hậm hực nhìn người trong phòng.
Đáng chết! Là kẻ nào quấy nhiễu giấc mộng của cô! Cô mơ mình
đang cùng Mạc Dĩ Trạch ước hẹn ở Newyork phồn hoa, ai ngờ, một tiếng vang thật
lớn liền đánh tan mộng đẹp của cô! Nghĩ tới đây, Âu Xảo Lệ hận nghiến răng nghiến
lợi .
Nhưng sau khi tầm mắt nhìn thấy Mạc Dĩ Trạch, sương mù trong
đôi mắt xinh đẹp rút đi, thay vào đó là thần thái sáng láng.
"Trạch, sao anh lại ở đây?". Vừa nhìn thấy hắn, Âu
Xảo Lệ liền vui mừng gọi tên hắn, ngay sau đó, bước nhanh về phía trước ôm thân
thể cường tráng của hắn.
Không ngờ cô ta lại đột nhiên xuất hiện, Mạc Dĩ Trạch sửng sốt,
ngay sau đó dùng sức vặn bung tay cô ta đang bao quanh vòng eo hắn ra, tiếp đó,
hắn đẩy cô ta ra.
"Không liên quan tới cô". Hắn lạnh lùng nói, trong
hai tròng mắt hiện lên sự mất kiên nhẫn.
Bị hắn đẩy ra, Âu Xảo Lệ lảo đảo một cái, thiếu chút nữa vấp
ngã. Nhưng cô cũng không vì sự lãnh đạm của hắn mà tức giận, ngược lại, nâng
khóe môi đỏ tươi lên hỏi: "Trạch, hôm qua anh đi đâu vậy? Em và mẹ tìm anh
mà không thấy".
Ngày hôm qua, đúng lúc chuẩn bị cắt bánh ngọt thì hắn lại mất
tích, Âu Xảo Lệ không khỏi cảm thấy lo lắng. Nhưng bởi vì sợ hắn tức giận, cho
nên cô không dám hỏi quá nhiều.
"Ngủ!". Ngắn ngủn một chữ, tuyên bố sự tức giận
trong lòng hắn, hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn Âu Xảo Lệ một cái, sau đó giơ chân
lên, muốn rời khỏi nơi này.
"Vậy sao". Dường như, Âu Xảo Lệ hoàn toàn tin tưởng
lời hắn nói.
Nhìn hắn muốn rời đi, Âu Y Tuyết đi tới bên cạnh hắn hỏi:
"Trạch, Anh muốn đi đâu vậy?". Không muốn hắn rời đi, Âu Xảo Lệ lại
ôm cánh tay của hắn, nói tiếp: "Anh không quên chuyện chúng ta phải làm
vào ngày hôm nay chứ?". Nói tới chỗ này, cô lại không nhịn được nở nụ cười
hạnh phúc.
Nghe vậy, Mạc Dĩ Trạch mới dừng chân lại, ánh mắt lấp lánh
nhìn Âu Xảo Lệ, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
"Tôi sẽ không đi". Lời ra khỏi miệng cực kỳ kiên định.
"Hả?". Âu Xảo Lệ còn chưa phản ứng kịp. Lại nghe Mạc
Dĩ Trạch nói:
"Tôi sẽ không cưới cô, tôi cũng không đi Mĩ!"
Hai câu này như hai quả bom ném thẳng vào trong lòng Âu Xảo
Lệ. Bỗng dưng, hai mắt cô trừng lớn, ngay sau đó, nụ cười rút đi, thay vào đó
là vẻ khó tin.
"Trạch. . . Anh vừa nói gì?". Cô miễn cưỡng cười một
tiếng, khuôn mặt xinh đẹp không dám tin.
Sẽ không cưới cô, cũng không đi Mĩ? Đây là ý gì. . . . . .
“Biết cô trân trọng chuyện này như thế nào không, mặc dù
không nhẫn tâm tàn nhẫn như vậy đối với cô, nhưng. . ." Tôi không muốn nói
lần thứ hai, tối nay, cô đi Mĩ một mình đi!!"
Lạnh lùng hạ mắt, trên người Mạc Dĩ Trạch tràn đầy hơi thở
lãnh khốc. Nói xong, hắn muốn rời đi, ai ngờ, quấn vòng quấn quanh cánh tay
mình càng thêm dùng sức.
"Đừng đi!". Gương mặt vui vẻ lập tức xụ xuống, Âu
Xảo Lệ nội tâm sợ hãi, cô dùng sức lắc đầu, cầu khẩn: "Trạch, đừng rời xa
em, đừng bỏ em lại một mình, em không muốn tách khỏi anh!"
Vốn dĩ, sau khi cô thôi học, Âu Thiên liền chuẩn bị cho cô
sang Mĩ học tập. Nhưng đột nhiên đính hôn, cho nên, từ chỗ một mình Âu Xảo Lệ
sang Mĩ quốc liền biến thành hai người. Ngạc nhiên này, không thể nghi ngờ khiến
Âu Xảo Lệ hưng phấn, vui vẻ mất mấy ngày, vừa nghĩ tới mình vĩnh viễn cùng Trạch
ở chung một chỗ, cô liền mở cờ trong bụng. Nhưng bây giờ, Trạch cư nhiên. . .
Âu Xảo Lệ cắn môi, nước mắt trong suốt chảy trên gương mặt
kiều diễm: "Trạch, anh đã nói sẽ chăm sóc em thật tốt, sao bây giờ lại lật
lọng phản lời, đã có chuyện gì xảy ra phải không?"
Không thể tin được hắn cứng rắn đánh vỡ giấc mộng của cô,
tàn nhẫn đối với mình như thế, Âu Xảo Lệ đau tê tâm liệt phế.
Vừa nghe cô hỏi, thân thể Mạc Dĩ Trạch cứng đờ. Không muốn
cùng cô dây dưa không rõ, hắn rút cánh tay ra, định rời đi.
Ai ngờ, còn chưa đi được hai bước, sau lưng lại truyền tới một
câu.
"Chẳng lẽ anh không sợ em đem chuyện ngày đó nói cho mọi
người biết sao?"
Hơi thở lạnh lùng từ trên thân thể thon gầy của hắn phát ra,
từng cỗ một âm lãnh (âm u và lãnh lẽo) làm người khác sợ run lên đủ khiến đông
chết người, bước đi vững vàng đạp ở trên nền đá cẩm thạch tạo nên những thanh
âm thanh thúy.
Mạc Dĩ Trạch cũng không quay đầu lại đi ra khỏi khách sạn
Cease, mà ở phía sau hắn là Âu Xảo Lệ nhắm mắt theo đuôi đi theo.
"Trạch, anh đợi em với." Âu Xảo Lệ thấy hắn càng
chạy càng nhanh, không nhịn được mở miệng gọi, bên cạnh đó dừng lại thở hổn hển.
Nhưng mà Mạc Dĩ Trạch đã cách xa cô ta mười mét xa dường như
làm như không nghe thấy, tiếp tục đi, cũng không quay đầu lại.
Âu Xảo Lệ nhìn bóng lưng thẳng đứng của hắn, bất đắc dĩ bĩu
môi. Biết hắn sẽ không dừng lại đợi mình, vì vậy ch