Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212324

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

ô không muốn sống nữa, nhưng chết cũng không

thể giải quyết mọi chuyện! Huống chi, đó cũng không phải là chuyện khổ sở nhất

mà cô từng trải qua. Nghĩ tới đây, cô quyết định đem bí mật này chôn vĩnh viễn

dưới đáy lòng mình!

Trong quán cà phê.

Mùi thơm của cà phê tràn ngập trong không khí, cách bố trí

ưu nhã trong quán khiến quán không còn chỗ ngồi, có người uống cà phê đọc tiểu

thuyết, có người lại nhẹ giọng nói chuyện với nhau, chỉ là không hẹn mà trên mặt

mỗi người đều nở nụ cười yếu ớt.

Trần Di mặc áo sơ mi đơn giản, thêm quần jean đứng ở trước

quầy, nhìn tờ giấy trong tay đến mất hồn, cho tới khi bên cạnh xuất hiện thêm một

người cũng không nhận thấy.

"Đang suy nghĩ gì vậy?". Một giọng nói vui vẻ đột

nhiên vang lên. .

Lúc này, Trần Di mới phục hồi tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn

người trước mặt. Sau khi nhìn rõ khuôn mặt anh, cô không thèm để ý.

"Là anh à?". Trần Di nhàn nhạt nói, ý nghĩ hiển

nhiên vẫn chưa trở về.

"Ừ". Đối với sự lãnh đạm của cô, Quý Đằng Viễn đã

sớm thấy nhưng không thể trách. Trên khuôn mặt nho nhã vẫn nở nụ cười sáng lạn,

anh quay đầu tìm kiếm bóng dáng anh đang mong nhớ nhưng không tìm thấy.

"Hôm nay cô ấy không tới sao?". Giọng nói có chút

mất mát.

"Ừ". Trần Di hiểu lời của anh, gật đầu nói:

"Từ tối hôm qua tới giờ cũng chưa gặp lại cô ấy". Chân mày cô nhíu lại,

tiết lộ ra sự lo lắng của cô.

Cùng cô ấy chung sống gần hai năm rồi, cô cũng biết Âu Y Tuyết

luôn luôn là người không đến trễ, cho dù có chuyện khẩn cấp gì cũng sẽ nói trước

với cô. Vậy mà hôm nay, cô không nói gì mà lại không tới, khiến cô suy đoán có

phải tối qua đã xảy ra chuyện gì hay không.

"Cô ấy không nói gì với cô sao?". Quý Đằng Viễn hỏi.

"Ừ, không nói gì". Trần Di yên lặng lên tiếng, con

ngươi trong trẻo không ngừng nhìn ra ngoài, muốn tìm bóng dáng của cô.

Nghe vậy, Quý Đằng Viễn cũng lo lắng, có chút chần chừ nói:

"Tôi đi đến nhà cô ấy xem sao". Tối hôm qua đang họp thì cô đột nhiên

rời đi, khiến anh ứng phó không kịp. Nếu không phải Trần Di nói cô mệt mỏi nên

về trước, anh đã đuổi theo rồi.

"Ừ". Trần Di nháy mắt, bày tỏ sự đồng ý đối với chủ

ý của anh.

Được cô khẳng định, Quý Đằng Viễn liền nhanh chóng xoay người

liền định đến Âu gia tìm cô. Nhưng anh vẫn chưa đi được hai bước liền dừng lại.

"Làm sao vậy?". Tại sao không đi! Trần Di không hiểu

nhìn anh hỏi.

Quý Đằng Viễn trầm mặc một hồi, tiếp đó quay đầu lại, lộ ra

nụ cười có lúm đồng tiền: "Cô ấy đã tới!". Nói xong tầm mắt lại nhìn

ra ngoài quán cà phê.

Trần Di nhìn theo tầm mắt anh, hai mắt đột nhiên tỏa sáng, bởi

vì, cô đã thấy bóng dáng quen thuộc kia.

Dường như không cần nghĩ ngợi gì, cô trợn to cặp mắt, rời khỏi

quầy, đi tới bóng dáng đang tiến vào quán cà phê.

"Cậu đã đi đâu vậy!"

Rời khỏi biệt thự, Âu Y Tuyết không về nhà, mà đi thẳng tới

địa điểm làm vệc hôm nay. Bởi vì khi đi cô mặc quần áo người đàn ông kia mua

cho, trong túi không có một đồng tiền, cho nên, cô đi bộ về tới đây . . . . . .

Đứng ở trong quán cà phê, không khí lành lạnh bên trong cùng

ánh sáng mặt trời bên ngoài tạo thành sự đối lập. Âu Y Tuyết chỉ cảm thấy chóng

mặt, toàn thân đau đớn lợi hại, cho nên khi Trần Di hỏi cô cái gì cô cũng không

kịp phản ứng.

"Cậu đã đi đâu, tại sao bây giờ mới đến?" Thấy cô

si ngốc không nói một câu, Trần Di không đếm xỉa đến những khách đang dùng ánh

mắt kinh ngạc nhìn mình, lập lại câu hỏi vừa rôi một lần nữa.

Trần Di cất cao âm lượng, khiến Âu Y Tuyết đang trố mắt lúc

này mới phản ứng được . Cô luống cuống nhìn Trần Di trước mặt, muốn mở miệng

nói chuyện, lại phát hiện mình không nói được.

Đúng lúc này, dường như Trần Di đã phát hiện ra cô có cái gì

đó không đúng.

"Đợi chút". Đột nhiên, Trần Di cắt đứt suy nghĩ của

cô. Đôi mắt trong veo không ngừng quét qua dung nhan Âu Y Tuyết, tiếp đó, cô lo

lắng nắm tay cô, ân cần nói: "Sao mặt cậu trắng bệch vậy? Còn nữa, có phải

cậu lại khóc không?"

Chỉ thấy hốc mắt Âu Y Tuyết hồng hồng, khuôn mặt tinh xảo trắng

bệch không có chút huyết sắc nào, bộ dạng tiều tụy, khiến lòng người thương tiếc!

Chỉ một đêm không thấy, tại sao lại có biến hóa lớn như vậy?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trần Di nói chưa dứt lời, Quý Đằng Viễn đứng bên nghe họ đối

thoại cũng phát hiện cô có cái gì đó không đúng.

Ánh mắt ân cần vội vàng quan sát sắc mặt của cô, anh trừ

nhìn thấu cô mệt mỏi vô lực ở ngoài, còn phát hiện trên xương quai xanh của cô

có một dấu vết màu đỏ.

"Em bị thương sao?" Vừa nhìn thấy ấn ký màu đỏ ấy,

Quý Đằng Viễn liền nghĩ cô bị thương. Ánh mắt lại dời xuống dưới mới phát hiện,

trừ xương quai xanh, những nơi khác trên người cô đều có “vết thương” như vậy.

Nghe Quý Đằng Viễn nói câu này, Trần Di cũng nhìn theo tầm mắt

anh, song khi cô nhìn thấy hắn đang nhìn vào “vết thương”, ánh mắt trầm, ngay sau

đó, khiếp sợ nhìn vẻ mặt trắng bệch của Âu Y Tuyết.

Dường như cảm thấy tầm mắt mãnh liệt của hắn, Âu Y Tuyết lắc

đầu một cái, ngay sau đó lấy tay che xương quai xanh của mình lại, rũ mắt xuống

nói: "Em không sao". Cô tận lực tự nói mình phả


The Soda Pop