, hỏi tiếp: “Thiếu
gia bảo chúng tôi chuẩn bị bữa ăn sáng, mời tiểu thư theo ta đến phòng ăn"
Nói xong liền muốn đem Âu Y Tuyết đi dùng cơm.
Không nghĩ Âu Y Tuyết cũng không có đồng ý. Cô không nhúc
nhích đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn người nữ giúp việc nói:
"Tôi không đói bụng"
"Hả?"Người nữ giúp việc không nghĩ rằng cô sẽ nói như
vậy, một đôi mắt linh động nhìn cô, chờ đợi lời nói của cô.
Quả nhiên, sau khi cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của cô,
Âu Y Tuyết lại nói:
"Có thể dẫn đường tôi ra ngoài không?"
Nhìn dáng vẻ cô "Việc này. . ." Người nữ giúp việc
có chút do dự, suy nghĩ một lát nói: “Tôi đi báo thiếu gia một chút, sau khi
thiếu gia đồng ý tôi sẽ dẫn cô ra ngoài có được không?" Cô cẩn thận hỏi
xin ý kiến của Âu Y Tuyết.
Nghĩ đến lời nói của Minh Vũ căn dặn mình, người nữ giúp việc
cũng không dám đáp ứng cô. Bởi vì không có thiếu gia cho phép ai cũng không thể
tự mình đi ra biệt thự, huống chi cô còn là người phụ nữ thiếu gia mang về.
Nghe vậy, Âu Y Tuyết nhíu chặt lông mày, ngay sau đó nói:
“Cô không muốn dẫn tôi đi, vậy vậy tôi tự đi" Không đợi người nữ giúp việc
trả lời, cô bước ra phòng ngủ, muốn rời đi thật nhanh.
Mà người nữ giúp việc cũng bị hành động của cô làm cho ngớ
ngẩn, cho đến khi cô phục hồi tinh thần lại, bóng dáng Âu Y Tuyết đã sớm biến mất
trong tầm mắt. . . . . .
※
Lật xem hết tập tài liệu, sắc mặt Mạc Dĩ từ sự lạnh nhạt trở
thành lạnh lẽo, từ lạnh lẽo biến thành xanh mét. . . . . .
Khi chữ cuối cùng rơi vào trong mắt của anh, khi anh buông tập
tài liệu trong tay, ánh mắt lạnh lẽo giống như đang suy nghĩ cái gì nhìn thẳng
phía trước, trong lòng anh là vô tâm nhưng vì xấp tài liệu kia mà giật mình rất
lâu. Nhắm đôi mắt lại, trong đầu đều là những chữ khiến mắt anh thật đau.
Âu Y Tuyết
Nhị tiểu thư của tập đoàn Âu gia
Mười bảy tuổi
Năm nay vừa tốt nghiệp trung học Danh Dương
. . . . . .
Từng chữ từng câu khắc thật sâu vào trong đầu của anh, trong
lòng nóng nảy, ngay sau đó mở ra hai mắt, tầm mắt lạnh lùng nhìn tấm hình trên
bàn.
Đó là tấm hình hai năm trước, trong tấm hình cô khổ sở té xuống
đất âu phục tuột đến thắt lưng lộ ra dáng người cô hoàn mỹ, mà ở phía sau của
cô giống như có một người đang đứng cười nhạo. . .
Lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô tạo cho anh cảm giác quen thuộc
kì lạ khiến cho anh biết giữa bọn họ nhất định có quan hệ gì đó. Nhưng anh
không bao giờ nghĩ tới . .
Cô lại là nhị tiểu thư Âu Gia, là em gái của Âu Xảo Lệ! Mà
anh, là anh rể trên danh nghĩa của cô. . .
Sự thật giống như sấm sét giữa trời quang, trong đầu anh xẹt
qua một tia chớp.
Lãnh Âu không có con. Mày rậm lại nhíu lại, đôi mắt đen nhìn
chằm chằm vào xấp tài liệu cùng tấm hình trên bàn đến mất hồn.
Nhưng. . .
Tại sao những tư liệu có liên quan đến cô không có trong đống
tài liệu được đưa đến cho anh? Hay hai người không qua lại nhiều nên không có
ghi chép lại, hay là. . .
Dĩ nhiên, tất cả mọi chuyện anh đều không biết, nếu như muốn
biết, vậy chỉ còn một biện pháp.
Nghĩ tới đây, Mạc Dĩ Trạch nhanh chóng nhấn điện thoại nội
tuyến.
"Cô ấy tỉnh chưa?". Thanh âm lạnh lùng truyền ra từ
trong điện thoại, giọng nói lạnh lùng làm cho người khác không rét mà run.
"Thiếu gia, vị tiểu thư kia. . .". Bên kia điện
thoại, Minh Vũ muốn nói lại thôi, yên lặng một lúc, hắn mới chậm rãi nói:
"Cô ấy đã rời đi rồi!"
Nghe vậy, Mạc Dĩ Trạch dùng tốc độ nhanh nhất trở về trong
phòng.
Bên trong phòng lớn hào hoa xa xỉ, tầm mắt lạnh lùng rời xuống,
chỉ thấy áo vét đen của anh vẫn còn trên sàn nhà, mà bóng dáng anh muốn tìm đã
sớm biến mất không thấy nữa.
Con ngươi lạnh lùng nheo lại, nhìn người làm nữ đứng một
bên.
"Là cô để cô ấy rời đi". Đây không phải là câu
nghi vấn, mà là câu khẳng định.
Người làm nữ cảm thấy băng đá từ trên người anh phát ra đang
gắt gao bức mình, cô không khỏi run lên một cái, tiếp đó, run rẩy giải thích:
"Thiếu gia, không phải tôi để tiểu thư rời đi, mà cô ấy. . ."
"Đủ rồi!". Một tiếng lạnh lùng vang lên, Mạc Dĩ Trạch
nguy hiểm như báo.
"Tôi. . .". Người làm nữ bị anh giận dữ mắng mỏ bị
đến hồn cũng không còn, cô uất ức nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn, thiếu chút nữa đã
khóc nấc lên.
Con ngươi lạnh lùng chậm rãi chuyển qua khuôn mặt đang làm
ra vẻ đáng thương, Mạc Dĩ Trạch trầm giọng nói: "Bắt đầu từ ngày mai, cô
không cần tới đây làm việc nữa!". Giọng điệu không cho phép thương lượng.
Nói xong, anh không đợi người làm nữ cầu khẩn, quay đầu dời
mắt Minh Vũ vẫn cung kính đứng bên cạnh anh không nói một câu.
"Tìm cô ấy, mang về đây!”
Từ biệt thự chạy ra, Âu Y Tuyết vẫn cắm đầu chạy, chạy không
ngừng. Đến khi cô cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy chạy hết nổi rồi, cô mới dừng lại
đi bộ. Mấy câu người làm nữ nói cứ lượn lờ bên tai cô, làm cô suýt nữa có cảm
giác thở không nổi. Vừa nghĩ tới mình cùng một người đàn ông có vợ làm chuyện
đó, cô đã cảm thấy mình đặc biệt bẩn thỉu, đặc biệt hạ tiện. . .
Hai năm trước, chuyện xảy ra vào đêm đó vẫn hiện rõ trước mắt,
vậy mà bây giờ cư nhiên vẫn để chuyện như thế xảy ra.
Điều này khiến c