Anh có cách làm cho Kiều Tâm Uyển phải chủ động tìm đến anh.
“Thôi không nói nữa.” Đỗ Lợi Tân nói sang chuyện khác: “Chuyện Kiều Tâm Uyển, anh tính thế nào?”
Anh ta cũng không dám chắc thái độ của Cố Học Võ đối với Kiều Tâm Uyển,
nhưng có một chuyện anh ta rất chắc chắn, Cố Học Võ là cha của con Kiều
Tâm Uyển. Có lẽ anh ta sẽ xem xét giúp Kiều Tâm Uyển một phen. Mà anh ta cũng không chắc hiện tại Cố Học Võ đã thay đổi thái độ đối với Kiều Tâm Uyển hay chưa. Cho dù hai người có một đứa con, nhưng nghĩ cho cùng,
tính cách Cố Học Võ thế nào mọi người đều rất rõ. Anh vẫn nhớ đến mối
tình đầu trước kia, vậy làm sao lại để ý đến Kiều Tâm Uyển?
Cố
Học Võ cũng không mở miệng, nhìn Đỗ Lợi Tân: “Không phải tối nay cậu
phải mời người ăn cơm sao? Bây giờ cũng gần tới giờ hẹn rồi đấy.”
“Được rồi. Em giúp, nhưng, anh cũng đừng hối hận vì để mất cơ hội này.”
Cố Học Võ cầm ly cà phê lên uống một hơi cạn sạch, nhìn Đỗ Lợi Tân đứng lên: “Anh làm việc, chưa bao giờ hối hận.”
“Em sẽ chờ về sau đem những lời này trả lại anh.” Đỗ Lợi Tân vẫn luôn cho
rằng làm người thì không nên quá cứng nhắc. Còn Cố Học Võ nhất định sẽ
bị lật thuyền.
Cố Học Võ cho Đỗ Lợi Tân một nụ cười rất tự tin để đáp lại, sau đó bỏ đi.
Kiều Tâm Uyển về đến nhà, Bối Nhi cũng vừa tỉnh. Dì Chu vừa thay tã, con bé
đã bắt đầu chu miệng đòi bú. Cho con bú mà mày Kiều Tâm Uyển nhăn lại.
Kiều Kiệt đúng là ngu ngốc, ký hợp đồng một triệu theo đó cần bách hóa
Kiều thị bỏ ra một triệu tệ tiền vốn để cùng người khác phát triển một
hạng mục. Hạng mục này lúc trước ở Bắc Đô, Kiều Tâm Uyển chưa bao giờ
nghe qua, cầm laptop từ thư phòng về phòng, Kiều Tâm Uyển bắt đầu lên
mạng tra tư liệu. Tốt nhất là có thể biến hợp đồng kia mất hiệu lực như
vậy sẽ không ảnh hưởng gì cả.
Trong lòng cô biết đây là điều
không có khả năng, xoa xoa mày lại đưa mắt nhìn vé máy bay ở đầu giường. Ngày mai vốn phải bay sang Đan Mạch nhưng giờ xem ra không được rồi.
Gọi điện thoại hoãn vé máy bay, cô muốn suy nghĩ xem kế tiếp phải làm
sao.
Lúc Cố Học Võ đi vào, Kiều Tâm Uyển đang ngồi trên giường,
nhìn chằm chằm màn hình, mày nhíu chặt lại. Trong lòng đã biết là chuyện gì nhưng anh vẫn làm bộ như không biết. Tiến lên hai bước, anh đứng ở
bên giường. Nhìn thấy anh đi vào, Kiều Tâm Uyển dùng động tác nhanh nhất đóng cửa sổ web lại, ngẩng đầu, vẻ mặt đề phòng nhìn theo mặt anh.
“Anh vào bằng cách nào?” Rõ ràng cô đã nói với người trong nhà không cho Cố Học Võ vào mà.
“Đi vào.” Đáp án của Cố Học Võ đúng là có thể làm cho người ta tức chết,
Kiều Tâm Uyển khép laptop lại, ngẩng đầu nhìn Cố Học Võ: “Ra ngoài.”
Cố Học Võ ngồi xuống bên giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt Kiều Tâm Uyển: “Kiều thị muốn phát triển nguồn năng lượng mới?”
“Không liên quan đến anh.” Bây giờ Kiều Tâm Uyển không muốn nhìn thấy nhất
chính là anh: “Nếu không có việc gì mời anh ra ngoài, tôi phải nghỉ
ngơi.”
Cố Học Võ bất động, nhìn chằm chằm mặt cô, nhẹ nhàng mở miệng: “Cô không muốn nói với tôi?”
“Tôi không có gì để nói với anh.” Cho dù Kiều Tâm Uyển không đi Đan Mạch
cũng sẽ không cho Cố Học Võ cơ hội. Nhất là sau khi đã biết mục đích của anh.
“Chắc chứ?”
“Chắc chắn.” Kiều Tâm Uyển gật đầu, nhìn thấy khuôn mặt Cố Học Võ đột nhiên phóng đại, cô lùi người ra sau, cánh tay chống ở phía sau, đôi mắt ngoài vẻ mất tự nhiên còn có vài phần
không vui: “Cố Học Võ, anh không cần đi làm sao?”
Cô trừng mắt,
đôi môi bởi vì tức giận mà mín lại. Bởi vì đang nghiêng về phía sau, hai tay chống ra sau khiến nửa người trên của cô cong lên đường cong chết
người.
Ánh mắt anh tối đi vài phần, nghĩ tới lần trước ở trong xe, kìm lòng không được mà hôn cô, nơi đó của cô có hương vị ngọt lành.
Cảm giác được tầm mắt của anh, khuôn mặt Kiều Tâm Uyển liền đỏ lên, dùng
sức đẩy anh một cái, sau đó ngồi thẳng người chỉ vào cửa: “Cố Học Võ,
anh đi ra ngoài.”
Vừa rồi Cố Học Võ một chút phòng bị cũng không
có nên bị Kiều Tâm Uyển đẩy ra, anh rời giường đứng lên, ổn định cơ thể
rồi lại ngồi xuống giường, nhìn chằm chằm Kiều Tâm Uyển, lại một lần nữa xích tới gần.
“Kiều Tâm Uyển, ngoài câu này, cô còn câu nào khác nữa không?”
Kiều Tâm Uyển sững sờ rồi nhanh chóng hiểu được ý của Cố Học Võ, cô gật gật đầu: “Anh không đi đúng không? Vậy tôi đi.”
Kiều gia nhiều phòng, anh thích đứng ở đây, vậy thì cứ cho anh ở thoải mái.
Cô đứng lên, khom lưng định lấy laptop bỏ đi, nhưng lại bị ai đó dùng
sức ôm một cái vào trong lòng. Không đợi cô giãy dụa, Cố Học Võ đã xoay
người cô lại, nhìn thấy vẻ mặt kháng cự và phản cảm của cô không hiểu
sao lại thấy không vui, anh cúi đầu, tính hôn lên môi của cô.
Kiều Tâm Uyển quay đầu đi, cái kia hôn dừng ở trên mặt cô. Trong lòng cô
càng tức giận, giơ chân lên định sẽ giẫm vào chân Cố Học Võ. Cố Học Võ
đã sớm có phòng bị nên đưa tay ôm thật chặt thắt lưng cô, xoay người một cái đặt cô ngồi trở lại trên giường, vẻ mặt đắc ý nhìn chằm chằm mặt
cô.
“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển ngồi ở trên đùi anh, tư thế của
hai người vô cùng vô cùng gần gũi, ở gần như vậy làm cô lại nghĩ đến lần tr
