tôi bởi vì con chưa nhận ra tôi.” Cố Học Võ không chịu buông tay, nhìn
Bối Nhi cuối cùng cũng ngừng khóc, vẻ mặt có chút đắc ý: “Con bé biết
tôi là ba của nó rồi thì tự nhiên sẽ ngừng khóc.”
“Xì.” Kiều Tâm
Uyển hoàn toàn không thừa nhận: “Con bé không phải là không khóc mà là
khóc mệt quá rồi, nếu anh mà còn ôm nữa là con gái sẽ lại khóc thôi.”
Cố Học Võ không chịu buông tay, ôm chặt con gái, nhìn chằm chằm Kiều Tâm Uyển: “Kiều Tâm Uyển, con gái cũng là con tôi.”
“Con gái là con tôi.” Nhìn đi, lại là muốn cướp con gái. Anh nghĩ cô sẽ đồng ý sao? Kiều Tâm Uyển đứng lên, thậm chí còn quên cả hiện tại quần áo
mình không được chỉnh tề, vươn tay muốn ôm con gái.
Cố Học Võ
đứng qua một bên nhưng vẫn không cho cô ôm. Hiếm khi con gái được anh bế mà không khóc, anh không ôm nhiều một chút mới là lạ. Nào ngờ, Bối Nhi
thấy Kiều Tâm Uyển, lại nhìn Cố Học Võ rồi đột nhiên vươn tay ra đòi
Kiều Tâm Uyển bế. Nhìn bàn tay nhỏ bé của mình không thể chạm tới được,
cô bé òa lên khóc, lần này so với lần trước còn khóc to hơn.
Cố
Học Võ ngay lập tức liền luống cuống, vụng về dỗ Bối Nhi, nhưng anh càng dỗ Bối Nhi càng khóc to hơn. Nhìn về phía Kiều Tâm Uyển, vẻ mặt uất ức
đáng thương.
Cố Học Võ cũng hết cách: “Đừng khóc, đừng khóc.”
“Buông ra. Không thấy con gái không chịu sao?” Kiều Tâm Uyển không còn chịu
đựng được nữa, vươn tay kéo con gái từ trên tay Cố Học Võ ra. Cẩn thận
bế lấy rồi vỗ vỗ lưng con.
“Mẹ đây, Bối Nhi đừng khóc. Ngoan ha, ngoan…”
Kỳ diệu thay, vừa vào lòng Kiều Tâm Uyển, Bối Nhi liền lập tức ngừng khóc, khịt khịt mũi, cái miệng nhỏ nhắn vẫn còn méo xẹo, bộ dạng nhìn Kiều
Tâm Uyển rất tủi thân.
“Ngoan. Đừng khóc, đừng khóc.”
Kiều Tâm Uyển nhẹ nhàng vỗ về con gái, không quên ngẩng đầu liếc Cố Học Võ
một cái, ôm Bối Nhi ngồi trên ghế sa lon. Nhìn Cố Học Võ đứng bất động,
cô tức giận mở miệng: “Thấy chưa? Con gái không cần anh, anh có thể cút
rồi đó.”
Cố Học Võ nhìn lòng bàn tay trống không. Cơ thể nhỏ bé
mềm mại của con gái biến mất khỏi lòng mình khiến anh cảm thấy kỳ lạ.
Anh nhìn Kiều Tâm Uyển vẻ mặt không thích nhìn thấy mình, con gái cũng
không thích anh mà lòng thấy ngổn ngang.
Trong khoảng thời gian
này về Cố gia, rảnh rỗi là lại thấy Cố Học Văn bế con chơi đùa ở trong
sân. Hai đứa cháu của anh cũng đã được hai tháng, kháu khỉnh bụ bẫm, rất đáng yêu. Hai đứa tiểu quỷ đó cũng không phải là con anh, nhưng thỉnh
thoảng anh được bế cũng không thấy chúng khóc. Ngược lại Bối Nhi rõ ràng là con gái anh, vậy mà anh ôm một cái là lại khóc ré lên. Điều này
khiến anh có bao nhiêu là phiền muộn.
Cùng ngồi xuống ghế sa lon, cũng không quan tâm đến vẻ khinh thường của Kiều Tâm Uyển, anh vươn tay nắm tay con gái, Bối Nhi lại căn bản không thèm để ý tới anh. Bàn tay
nhỏ bé vung vẫy nắm chặt đồ của mẹ mà không hề để ý tới Cố Học Võ.
Cố Học Võ lúng túng một hồi, nhìn Kiều Tâm Uyển: “Con nín rồi thì cho tôi bế một chút.”
“Anh muốn con bé khóc nữa phải không?” Kiều Tâm Uyển mắng anh: “Anh tránh ra đi. Đừng có ở đây hù dọa Bối Nhi nữa.”
Hù dọa sao? Bộ dạng của anh dễ sợ lắm sao? Cố Học Võ buồn bực một hồi,
nhìn chằm chằm Kiều Tâm Uyển: “Tôi không có hù dọa con gái.”
“Hừ.” Kiều Tâm Uyển không để ý tới anh, nhìn Bối Nhi đã bú no, cũng nín hẳn
bèn đứng lên bế con gái về phòng bên cạnh cho bà vú trông.
Cô muốn đi tắm, nhưng vào phòng lại thấy Cố Học Võ còn chưa đi, cô mở cửa phòng, tay chỉ ra ngoài: “Anh có thể đi rồi.”
Cố Học Võ đứng dậy đi tới trước mặt cô, đóng cửa lại, hai tại chống lên
cánh cửa, đem Kiều Tâm Uyển vây trong hai cánh tay mình, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm gương mặt Kiều Tâm Uyển.
Lúc anh tới gần,
Kiều Tâm Uyển đã thấy không được tự nhiên, sau lưng dán chặt vào cửa,
khắp người đều là hơi thở nam tính mạnh mẽ của Cố Học Võ. Cô cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn. Nuốt nuốt nước miếng, cô làm cho mình
bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn Cố Học Võ.
“Anh tránh ra.”
Cố
Học Võ không nghe, anh nghiêng người, gương mặt hai người chỉ còn cách
nhau không đến năm cm. Anh nhìn Kiều Tâm Uyển trước mặt, môi đỏ tươi như máu, khuôn mặt tinh tế, mắt anh hơi hơi nheo lại. Mặt lại đến gần hơn
một chút, môi phả hơi bên tai cô: “Vừa rồi, cô bảo tên tiểu bạch kiểm
kia hôn cô?”
Một màn vừa rồi, anh vẫn còn nhớ rõ ràng ràng. Nếu
anh không xuất hiện đúng lúc thì Quyền Chính Hạo nhất định đã hôn lên
môi của cô rồi. Vừa nghĩ đến đôi môi đỏ mọng ấy sẽ bị gã khác hôn thì
trong lòng anh lại vô cùng khó chịu. Đủ loại khó chịu dồn ứ lại khiến
lòng anh nảy lên một tia phẫn nộ. Khuôn mặt anh quá ảm đạm khiến Kiều
Tâm Uyển sợ hãi, nhưng lúc này cô cũng rất giận, rất phẫn nộ, Cố Học Võ
có cái gì mà lên mặt trách cô?
“Đúng vậy. Tôi bảo anh ta hôn tôi, thì sao? Mắc mớ gì anh?”
Trước khi Cố Học Võ mở miệng, Kiều Tâm Uyển đã lên tiếng trước: “Không chỉ
anh ta, Trầm Thành cũng đã từng hôn tôi. Anh tưởng anh là ai? Chúng ta
đã ly hôn rồi. Cố Học Võ. Không chỉ hôn người đàn ông khác, mà cho dù
tôi có lên giường với người khác thì cũng không tới lượt anh quản.”
Mắt Cố Học Võ nheo lạ
