ôi sẽ dành cho con đầy đủ tình yêu thương, chăm sóc con khỏe mạnh. Nhiều
người cũng ly hôn vẫn một mình nuôi con tốt đó thôi.” Kiều Tâm Uyển thấy chẳng có gì là bất ổn: “Cố Học Võ. Buông tay đi.”
Buông tay?
Cố Học Võ nhìn cô, nếu có thể buông tay, anh đã buông từ lâu.
“Kiều Tâm Uyển, cuộc hôn nhân ba năm đó không phải một mình anh có lỗi. Anh
cũng không biện giải cho việc anh đã làm trước kia. Nhưng bây giờ, anh
không muốn buông tay.”
“Anh như vậy, là đang ép tôi sao?” Kiều
Tâm Uyển bộ dạng thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành: “Hay là anh muốn xem tôi dùng thủ đoạn cực đoan để chống lại anh?”
Cố Học Võ chấn động, nhìn chằm chằm vào mắt Kiều Tâm Uyển một lúc lâu: “Em, em sẽ không.”
“Nếu anh cho rằng tôi sẽ không, tôi đây cũng chỉ có thể nói, anh không hiểu
hết tôi.” Kiều Tâm Uyển cười lạnh: “Cố Học Võ, không có việc gì tôi làm
không được. Đừng tưởng chỉ có anh mới có thể. Tôi đây cũng có thể làm
được.”
Cố Học Võ lần đầu tiên thấy cô dùng lý lẽ uy hiếp, sắc mặt nháy mắt trở nên xanh mét, nhìn chằm chằm vào mắt cô một lúc lâu. Cuối
cùng gật gật đầu. Nhẹ nhàng hừ một tiếng.
“Được rồi. Nếu đây là điều em muốn, anh sẽ thành toàn cho em.”
Là sao? Kiều Tâm Uyển nhìn anh, anh cũng nhìn cô một cái thật sâu sau đó
xoay người, rời đi, bước chân kiên quyết, không chút lưu luyến.
Kiều Tâm Uyển hoàn toàn bất ngờ. Cô không ngờ rằng Cố Học Võ lại dễ dàng buông tha cho cô như vậy, cô cũng không ngờ…
Lần này là anh thật sự bỏ qua? Hay là mưu kế của anh? Giống lần trước, rõ
ràng nói buông tay, rồi lại ở lúc cô muốn rời đi níu cô lại?
Kiều Tâm Uyển không biết, mặc kệ là thế nào, bây giờ cô đều không có hứng
thú muốn biết. Nằm vật xuống giường, nước mắt đột nhiên không kiềm chế
được mà lăn dài. Cô không biết, về sau cô phải đối mặt với cái gì, nhưng cô không hối hận.
Trong đầu lại hiện lên một năm kia, sinh nhật
cô, cô đặt một chỗ tốt, gọi rất nhiều cuộc điện thoại, muốn cùng Cố Học
Võ cùng ăn bữa cơm. Gọi đến cuộc điện thoại thứ năm, anh nói anh sẽ đến. Nhưng ngày đó, cô cứ ngồi trong nhà hàng chờ mãi cho đến mười một giờ.
Năm tiếng, cô đợi anh suốt năm tiếng. Vậy mà anh không tới, gọi điện
thoại cho anh, anh lại tắt máy.
Cô lo lắng, sợ anh gặp chuyện
không may, nhưng anh đang làm gì? Anh cùng Đỗ Lợi Tân đi uống rượu. Ở
trong lòng anh, có người nhà, có bạn bè, có công việc, nhưng không hề có cô – Kiều Tâm Uyển.
Kiều Tâm Uyển bây giờ rất mệt mỏi, thật sự
mệt mỏi, cô không xác định được cô có thể kiên trì được nữa hay không.
Cô không xác định được tình cảm của Cố Học Võ có thể duy trì được bao
lâu. Nếu anh chỉ nhất thời thấy mới mẻ, nếu bởi vì Bối Nhi, thì cô thà
rằng anh chưa bao giờ chú ý tới cô.
Nước mắt thấm ướt gối, cô sụt sịt mũi, tự bảo mình bình tĩnh. Mặc kệ thế nào, anh đi rồi, về sau sẽ
không còn quan hệ gì với cô nữa. Kiều Tâm Uyển, mày phải kiên cường đứng lên, mày không thể bị Cố Học Võ đánh ngã. Chính là như vậy. Mặc kệ thế
nào, anh ấy có thích mày hay không, có yêu mày hay không, mày đều là
mày. Trừng mắt, lau khô nước mắt, nếu quyết định từ sớm thì bây giờ đã
không đau như vậy.
Ngày mai, một ngày mới lại bắt đầu, cô vẫn là Kiều Tâm Uyển…
. . . . .. . . . .
Mấy ngày kế tiếp, Kiều Tâm Uyển ngày nào cũng đến bệnh viện thăm Trầm
Thành, buổi chiều đến công ty làm việc, cố gắng làm cho cuộc sống bận
rộn. Cố Học Võ không xuất hiện nữa, nghe Trầm Thành nói, Cố Học Võ sau
này thường xuyên mua quà vào bệnh viện thăm anh, nhưng cũng là sau khi
Kiều Tâm Uyển về mới đến.
Kiều Tâm Uyển tin Cố Học Võ biết cô ở
trong bệnh viện cùng Trầm Thành, cho nên mới không xuất hiện. Có lẽ, anh đã thật sự quyết định buông tay.
Vết thương của Trầm Thành đều
là vết thương ngoài da. Một tuần sau là có thể xuất viện. Mấy ngày nay ở trong bệnh viện cũng có chạm mặt Trầm mẹ, thái độ của bà đối với Kiều
Tâm Uyển vẫn rất khách sáo.
Sau khi con mình bị thương, bà dường
như cũng hiểu được con bà đối với Kiều Tâm Uyển e là rất khó buông tay.
Nếu đã thế thì cứ thuận theo tự nhiên đi. Kiều Tâm Uyển có năng lực làm
việc, nếu thật sự ở bên Trầm Thành, cũng sẽ trở thành mẹ hiền vợ đảm.
Ngày, cứ như vậy quá khứ, đảo mắt một cái mà đã đến sinh nhật Hồ Nhất Dân.
Vết thương của Trầm Thành cũng đã bình phục, tất nhiên phải tham dự. Cái kia tên, thật đúng là muốn làm một vũ hội hoá trang. Trên giấy mời còn
nói tất cả mọi người tham dự phải hoá trang rồi mới đến tham dự.
Trầm Thành vừa mới nằm viện, sắc mặt còn hơi tái nhợt. Kiều Tâm Uyển hóa
trang cho anh thành ma ca rồng. Còn cô thì hóa trang thành phù thuỷ, đội một cái mũ thật to. Gương mặt trang điểm thật đậm, gần như không thể
nhìn ra gương mặt vốn có.
“Tâm Uyển.” Trầm
Thành nhìn tạo hình của cô, khóe môi cong lên: “Ma cà rồng lại còn thêm
phù thủy. Em muốn hù bọn họ sợ hay sao vậy?”
“Thế này có là gì?” Kiều Tâm Uyển trừng mắt nhìn: “Anh thấy mấy người bọn họ sẽ bị chúng ta dọa sao?”
“Không biết.” Trầm Thành cười, nhìn Kiều Tâm Uyển: “Anh nghĩ bọn họ sẽ cảm thấy sao lại có phù thủy xinh đẹp như vậy.”
Kiều Tâm Uyển đỏ mặt, bảy ngày này, thá