chọc vào?”
Tả Phán Tình xoay người khinh bỉ, ở trong lòng còn cười mình lúc trước thật sự có mắt như mù, lại đi chọn cái thứ như vậy: “Họ Chương kia, con mắt nào của anh nhìn thấy tôi bắt nạt cô ta? Cút ngay, chó ngoan thì không cản đường.”
“Cô–” Chương Kiến Nguyên phát cáu, tay nâng lên định giáng xuống mặt Tả Phán Tình.
Bàn tay to bị người ta ngăn lại trên không, tay Cố Học Văn siết chặt tay hắn, nhẹ nhàng xoay một cái, Chương Kiến Nguyên đau đến nỗi cả khuôn mặt cũng nhăn nhó nhàu nhĩ.
“Anh, anh là ai?” Chương Kiến Nguyên chưa từng gặp qua Cố Học Văn, mà Tả Phán Tình cũng mới chia tay hắn được mấy tháng, theo cá tính của cô không thể nhanh như vậy đã tìm được bạn trai khác?
“Tôi là chồng cô ấy.” Năm chữ được nói ra rất tự nhiên, Tả Phán Tình hơi sửng sốt, nhìn Cố Học Văn hất tay Chương Kiến Nguyên.
“Là đàn ông thì không đánh phụ nữ.” Vứt ra câu này xong, Cố Học Văn kéo tay Tả Phán Tình rời đi.
Trần Tâm Y đi theo phía sau, trong lòng lại tán thưởng: thật sự soái nha. Rất soái luôn. Tuyệt đối là mẫu đàn ông siêu cấp cực kỳ mạnh mẽ đó.
Chương Kiến Nguyên cùng Lý Mỹ Bình về sau thế nào, Tả Phán Tình cũng không có hứng để ý tới, đi theo lên xe Cố Học Văn, lúc ngồi xuống, anh còn từ phía sau lấy ra một cái gối ôm đặt ở sau lưng cô.
Động tác săn sóc kia, làm cho Tả Phán Tình hơi kinh ngạc.
“Cám ơn.”
“Không có chi.”
Trần Tâm Y lên xe theo, tận mắt chứng kiến cảnh này thì rất rất hâm mộ: “Anh rể, anh thật sự quá là soái luôn.”
Hôm nay Cố Học Văn rốt cuộc cũng để mắt nhìn đến Trần Tâm Y, ánh mắt cô ấy đơn giản như một đứa trẻ. Khóe môi nhẹ nhếch lên, anh xoay người khởi động xe rời đi.
Về đến nhà, Tả Phán Tình mới thở dài: “Tôi muốn đi tắm một cái, trời ạ, khó chịu lắm rồi.”
Cố Học Văn nhíu mày, nhìn Tả Phán Tình đã gỡ băng vải trên tay xuống, lớp da bị trầy xước cũng đã liền lại chỉ còn một vết sẹo hồng nhạt.
“Vết thương của em có ổn chưa?”
“Hoàn toàn không thành vấn đề.” Tuy rằng thắt lưng còn hơi đau âm ỉ, nhưng bác sĩ có nói, chỉ cần không khiêng vác vật nặng, không vận động kịch liệt thì sẽ nhanh chóng hồi phục.
“Chị đi tắm cái đã, Tâm Y, em cứ tự nhiên, chờ chị một chút. Lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
“Dạ.” Trong lòng Trần Tâm Y kỳ thực có rất nhiều nghi vấn, có điều cô có thể chờ chị mình ổn hơn rồi sẽ hỏi lại, trước mắt cô còn quan tâm một chuyện khác.
“Anh rể. Em có thể hỏi anh một chuyện không?” Nhìn Cố Học Văn mang đồ đạc của Tả Phán Tình vào phòng, cô đứng chắn ở đằng trước cười ngọt ngào.
“Chuyện gì?”
“Anh có anh em không?”
“Có.” Cố Học Văn vẫn chưa hiểu đươc ý tứ của cô, Trần Tâm Y vỗ vỗ tay: “Có thì tốt rồi. Anh rể, giới thiệu anh em của anh cho em biết được không?”
Cố Học Văn ngẩn tò te, vẻ mặt Trần Tâm Y vẫn cứ như vậy bình tĩnh mà nói ý định của mình: “Cứ vậy đi há, chờ khi nào có cơ hội, anh nhớ giới thiệu anh em của anh cho em biết ha. Cám ơn anh rể.”
“…”
Tả Phán Tình ngâm mình tắm rửa, kỳ cọ đến khi tẩy được một lớp da, rồi gội đầu ba lần, mới chịu thôi. Lấy khăn tắm quấn quanh người đi ra, liền nhìn thấy Cố Học Văn đang ngồi trong phòng, sửng sốt một chút, cô bỗng nhiên không tự nhiên đi đến.
“Sao anh không ở ngoài tiếp Tâm Y?”
Cố Học Văn nhíu mày, những lời này sao lại nghe có vẻ khó chịu như vậy?
“Em hy vọng tôi đi tiếp cô ấy?” Ánh mắt đảo qua người cô, Tả Phán Tình vừa mới tắm xong, cả người giống như một đóa hoa sen mới nở xinh đẹp mê người.
“Đương nhiên rồi.” Tả Phán Tình liếc mắt khinh thường: “Người ta chăm sóc tôi nhiều ngày như vậy, anh để người ta ngồi một mình bên ngoài, vậy sao được?”
Cố Học Văn không để ý đến lời Tả Phán Tình nói, bước từng bước đến trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống mái tóc đang ướt nước của cô, rồi lấy khăn lông ra khỏi tay cô, đẩy cô ngồi xuống trước bàn trang điểm, bắt đầu lau tóc cho cô.
Không chịu đưa khăn cho cô, mà động tác trên tay Cố Học Văn cũng không chịu ngừng, đến khi tóc cô gần khô mới ném khăn sang một bên, nhìn vẻ mặt Tả Phán Tình e lệ nhìn anh trong gương.
Bụng dưới lại nóng lên, anh kéo cô vào lòng mình, cúi đầu, dán chặt đôi môi lên môi cô.
“…” Lại hôn cô?
Tả Phán Tình trong lòng oán thầm, nhưng ngay từ đầu cũng không phản kháng, bàn tay nhỏ bé đặt trước ngực anh, bị động để mặc anh hôn.
Bàn tay to lớn của Cố Học Văn xoa nhẹ thắt lưng cô, cách lớp khăn tắm mỏng manh dò tìm đến mông cô. Nhấc lên ép chặt lên phía trước, Tả Phán Tình rõ ràng cảm nhận được, nơi bụng dưới có một vật cứng.
Ầm cái đỏ mặt, hai tay để trong ngực anh, muốn đẩy anh ra. Cố Học Văn lại ôm càng chặt, môi lưỡi thâm nhập vào khoang miệng cô, mãnh liệt hôn không cho cô chút cơ hội chạy trốn.
“Ô ô.” Đừng có như vậy mà. Tả Phán Tình hơi sợ, nhất là cái ở dưới bụng kia lại để chỗ *** của cô, làm cô càng thêm sợ hãi
Rốt cục Cố Học Văn cũng chịu thả cô ra, nhưng vẫn không buông tay. Ôm chặt cô vào lòng mình.
“Cố Học Văn, anh buông ra.”
Tả Phán Tình thật sự xấu hổ: “Tâm Y còn chờ ở bên ngoài, chúng ta mau ra ngoài thôi.”
“Em sợ tôi?” Giọng Cố Học Văn hơi khàn khàn, cô hình như lúc nào cũng vậy, sợ đối mặt anh, sợ ở một mình với anh.
“