nào cũng thích cắn người ta.”
Không hiểu sao, lòng Cố Học Văn lại rất vui. Buông cô ra rồi bước xuống giường, ánh mắt không quên đảo qua thắt lưng của cô: “Thắt lưng của em đỡ chưa?”
“Tốt hơn nhiều rồi.” Bảy ngày phục hồi chức năng, bảy ngày ngủ, bây giờ đã đỡ hơn nhiều.
Cố Học Văn gật đầu, đi vào phòng tắm, Tả Phán Tình nhẹ nhàng thở ra. Vừa rồi rõ ràng cô cảm thấy vị trí nào đó trên người Cố Học Văn đã sớm bị kích thích.
Trong lòng có chút sợ hãi, lại có chút kháng cự nói không nên lời, cái loại cảm xúc này thực phức tạp. Cô không biết hiện tại cô đang hy vọng thắt lưng của mình lành sớm một chút, hay là chậm một chút.
Chỉ sợ sau khi thắt lưng đã lành thì Cố Học Văn sẽ không buông tha cho cô đâu?
Trong khi cô còn đang suy nghĩ lung tung, Cố Học Văn đã đi ra. Bên hông chỉ quấn một cái khăn tắm, cũng không kiêng dè Tả Phán Tình mà trực tiếp đi đến trước tủ lấy quần áo ra thay.
“A.” Tả Phán Tình vừa mới thấy anh kéo cái khăn tắm kia xuống một chút là đã thét lên chói tai: “Anh là cái đồ lưu manh.”
Phản ứng của Cố Học Văn là xoay người, thoải mái nhìn gương mặt đang biến sắc của cô.
“Đáng ghét.” Tả Phán Tình không dám nhìn, bụm mặt vọt thật nhanh vào nhà tắm, cảm giác khuôn mặt nhỏ nhắn gần như cháy sạch sành sanh.
Ngoài cửa Cố Học Văn hơi hơi nhếch khóe môi lên thành một hình vòng cung.
Tả Phán Tình rửa mặt xong đi ra thì Cố Học Văn đã không còn ở trong phòng, giường cũng đã được anh dọn dẹp gọn gàng, vẫn như những lần trước chăn được gấp lại như miếng đậu hủ vuông thành sắc cạnh.
Thật lợi hại. Lúc thay quần áo Tả Phán Tình lại nhìn đám chăn giường đó thầm thán phục, bộ đội quả nhiên là một nơi rèn luyện con người nha.
Cứ nhìn Cố Học Văn sẽ biết, cuộc sống của anh rất có quy củ, cái gì cũng gọn gàng đâu vào đó.
Phòng nào cũng như phòng nào, từ thư phòng cho đến nhà bếp đều rất gọn gàng.
“Anh ấy có vẻ cũng không tồi.” Thay đồ xong, Tả Phán Tình đi ra phòng khách, quả nhiên, Cố Học Văn đã làm xong điểm tâm. Trên bàn lúc này là cháo và bánh bao đang bốc khói nghi ngút.
“Anh ——”
“Em ——”
Hai người đồng thời mở miệng.
“Anh nói trước đi.”
“Em nói trước đi.”
Tả Phán Tình nở nụ cười, nhìn mắt Cố Học Văn: “Hôm qua uống nhiều như vậy mà đầu anh không đau sao?”
“Không sao.” Cố Học Văn ngồi xuống trước bàn ăn: “Tôi uống cũng không nhiều mà.”
Được rồi. Tả Phán Tình ngồi xuống ăn cơm. Cố Học Văn cầm đôi đũa mà bất động.
Tả Phán Tình vừa húp một miếng cháo đã bị ánh nhìn chăm chú của Cố Học Văn làm nổi hết cả gai ốc, bất đắc dĩ, đành phải ngẩng đầu nhìn anh một cái: “Anh làm sao vậy?”
“Ngày hôm qua, người phụ nữ đó ——”
Mới nói nửa câu đã ngừng lại, Cố Học Văn đang đợi cô tự nói tiếp.
Sắc mặt khẽ sựng lại, điều gì tới sẽ tới, Tả Phán Tình buông đũa.
“Anh tin tôi sẽ đi dụ dỗ người đàn ông khác sao?”
Giọng của cô rất nghiêm túc, kết hôn với Cố Học Văn đã là sự thật, tuy rằng trước đó hai người cũng không có tình cảm gì nhưng không hiểu sao cô lại hy vọng Cố Học Văn có thể tin tưởng cô.
Nhìn thấy Cố Học Văn lắc đầu, cô không hiểu sao lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
“Dụ dỗ? Thật ra chỉ là một chuyện nực cười.” Tả Phán Tình nhìn Cố Học Văn tự hỏi, không biết khi mình nói ra, anh ấy có cho là mình rất ngu ngốc không nhỉ?
“Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Ở trong con ngõ nhỏ đằng sau quán bar thì phải? Lần đó, tôi thất tình. Chính là cái tên đê tiện đó nói anh ta yêu con gái của ông chủ, còn nói cô ta có thể cho anh ta những thứ mà tôi có muốn cũng không thể nào cho được. Cho nên anh ta đá tôi.”
Sau đó là lần thứ hai, ở KTV. Tả Phán Tình cứ thản nhiên như đang kể chuyện của người nào đó vậy. Cô chưa bao giờ cảm thấy Chương Kiến Nguyên có cái gì tốt, mà nói thật cô chỉ hận mình lúc trước có mắt như mù.
“Mọi chuyện là như vậy đó, nghiêm túc mà nói Lý Mỹ Bình mới là người thứ ba.”
Cố Học Văn không nói gì, cúi đầu im lặng húp cháo. Tả Phán Tình hơi mất bình tĩnh: “Anh có tin tôi không?”
Cố Học Văn ngẩng đầu nhìn Tả Phán Tình, nhưng không trả lời câu hỏi của cô: “Vậy còn bây giờ em định làm sao?”
“Còn thế nào nữa? Tiếp tục đi tìm việc.” Thiết kế trang sức là đam mê của cô, cô sẽ không bao giờ từ bỏ nó.
“Ừ.” Cố Học Văn giải quyết xong bữa sáng, nhìn Tả Phán Tình ra vẻ tùy ý mở miệng: “Em nói cái công ty mà em làm tên là gì ấy nhỉ?”
“Là Trang sức Lý thị đó.” Tả Phán Tình chán ghét nhíu mày: “Cái cô Lý Mỹ Bình đó là con gái của ông chủ.”
Cố Học Văn cũng không tiếp lời, vẻ mặt như có chút đăm chiêu.
“Yên tâm đi.” Nghĩ đến anh sợ mình không tìm được việc lại phải nhờ anh nuôi: “Tôi nhất định sẽ tìm được việc, sẽ không nhờ anh nuôi tôi đâu.”
Nắm chặt tay lại, cô cúi đầu tiếp tục ăn cơm mà bỏ qua một tia kinh ngạc chợt lóe lên trong mắt Cố Học Văn.
“Tôi đi làm đây.” Đứng lên, Cố Học Văn vòng ra sau cô: “Hôm qua tôi có mời một dì đến, khoảng mười giờ dì ấy sẽ đến chăm sóc cho em.”
Tả Phán Tình hỏi lại: “Mời dì nào?” Tả Phán Tình buông bát: “Không cần đâu? Tự tôi làm cũng được mà.”
“Thắt lưng em không phải còn rất đau sao?” Cố Học Văn nhìn cô một cái: “Dì đó họ Phương, dì ấy sẽ đến dọ