n dẹp phòng, và nấu cơm cho em.”
“Thật sự không cần mà.”
Không đợi Tả Phán Tình kháng nghị, Cố Học Văn đã thay đồ xong rồi rời khỏi nhà. Để lại Tả Phán Tình nhíu mày nhìn bóng dáng anh.
Mời dì nào chứ? Chắc lại kêu ai đó đến giám sát mình đây mà? Thật là. cô có tay có chân, còn cần phải có người chăm sóc sao?
Quả nhiên, đúng mười giờ thì dì Phương tới, đó là một phụ nữ trung niên, tầm hơn bốn mươi tuổi, dáng người mập mạp, thoạt nhìn có vẻ rất hòa ái dễ gần.
Lúc tới còn mang theo đồ ăn trên tay.
“Cô Cố, Cố tiên sinh mời tôi đến chăm sóc cô.”
“Cứ gọi con là Phán Tình là được rồi ạ.” Cô Cố, nghe già quá. Tả Phán Tình thè lưỡi. Dì Phương chỉ cười cười, mang đồ ăn vào bếp.
Lúc trở ra thì trực tiếp đi vào phòng tắm, đem đồ của cô và Cố Học Văn đã thay đi giặt.
Tác phong của bà rất nhanh nhẹn, Tả Phán Tình phải tán thưởng một hồi, đây mới đúng là tay nghề nội trợ đó nha.
“Đáng tiếc không phải anh. Cùng em đi đến cuối con đường.” Tiếng chuông di động ngắt ngang dòng suy nghĩ của Tả Phán Tình, là Trần Tâm Y gọi. Hôm nay là ngày đầu tiên cô bé đi làm, hẹn tan tầm mời cô đi ăn cơm.
“Alô.” Tả Phán Tình nở nụ cười: “Thì ra em còn chưa nhận lương đã lo tiêu tiền trước rồi hả?”
“Chị.” Trần Tâm Y mặc kệ: “Chị có tới hay không?”
“Tới chứ, đương nhiên phải tới. Trần đại tiểu thư của chúng ta ngày đầu tiên đi làm, chị làm sao cũng phải nể tình chứ đúng không? Hôm nay để chị mời. Lần sau tới lượt em mời chị.”
“Được.” Trần Tâm Y cũng không khách khí: “Vậy tối nay em phải tìm chỗ thật tốt ở một nơi thật tốt rồi gọi điện thoại cho chị.”
“Không thành vấn đề.”
“Đúng rồi, nói anh rể cùng tới luôn ha. Càng nhiều người càng vui mà.”
“Ừ. Được rồi. Không thành vấn đề.” Tả Phán Tình cúp máy, lúc sau lại gọi cho Trịnh Thất Muội.
“Phán Tình hả? Có việc gì không?”
“Đương nhiên có chuyện.” Tả Phán Tình ra vẻ tức giận lên tiếng: “Ngày hôm qua tớ xuất viện, sao cậu lại không đến đón tớ, cậu chẳng có lòng chút nào. Để trừng phạt cậu, tớ quyết định tối nay cậu phải đi ăn với tớ. Không được cự tuyệt.”
“A ——” Trịnh Thất Muội phải hét lên: “Hôm qua tớ bận thật mà, quan trọng hơn là hôm nay tớ cũng có việc.”
“Việc gì hả?” Tả Phán Tình vẻ mặt không hài lòng: “Có chuyện gì còn quan trọng hơn cả đi với tớ?”
“Bây giờ tớ chưa thể nói cho cậu được, chờ tớ xác minh rõ ràng rồi nói cho cậu sau, okie?”
Giọng Trịnh Thất Muội có chút là lạ, Tả Phán Tình hơi nghi hoặc, nghĩ nghĩ lại quyết định không hỏi: “Thôi được rồi. Tớ đây chờ cậu xác minh xong rồi nói cho tớ biết.”
Ngắt điện thoại, Tả Phán Tình có chút lo lắng. Cá tính của Trịnh Thất Muội từ trước đến nay đều rất cứng rắn, chuyện cô ấy không muốn nói thì có đánh chết cô ấy cũng không chịu nói.
Thở dài, chỉ có thể chờ cô ấy có kết quả rồi mới nói với mình vậy.
Mới nghĩ tới việc có nên gọi điện trước cho Cố Học Văn nói anh buổi tối ra ngoài ăn cơm không, thì di động lại vang lên. Chỉ là lúc này, Tả Phán Tình nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình di động mà dại hẳn ra.
“Ông xã?”
Di động của cô từ khi nào lại có cái tên như vậy nhỉ?
Tả Phán Tình sửng sốt một lúc lâu, mãi đến khi tiếng chuông dừng lại, cũng không nhấc máy.
Định cầm điện thoại xem số của ai thì di động lại vang lên: “Đáng tiếc không phải anh cùng em đi đến cuối con đường ——”
“A lô.” Trong lòng đại khái cũng biết là ai rồi, nhưng đầu óc của Tả Phán Tình vẫn có chút không kịp phản ứng.
“Là tôi.” Quả nhiên. Giọng nói của Cố Học Văn từ đầu dây bên kia truyền đến: “Dì Phương tới chưa?”
“Tới rồi.” Chẳng lẽ ở cơ quan anh không có việc để làm sao? Rảnh rỗi vậy?
“Anh, anh gọi điện thoại chỉ để hỏi cái này thôi á hả?”
“Ừ.” Cố Học Văn gật đầu: “Nếu chán, em có thể đi ra ngoài nhưng mà nhớ chú ý an toàn.”
“Ờ.” Tả Phán Tình cắn môi, không biết muốn nói gì. Đột nhiên nghĩ đến cú điện thoại vừa rồi của em họ.
“Đúng rồi. Tâm Y nói để chúc mừng ngày đầu tiên con bé đi làm, phải mời chúng ta ăn cơm.”
“Uhm.” Cố Học Văn nhẹ nhàng lên tiếng: “Là mời em hay là mời chúng ta?”
“Đương nhiên là chúng ta. Cố đại đội trưởng anh có sức hấp dẫn lớn mà, Tâm Y chỉ đích danh anh phải đi đấy.”
“Được, tôi biết rồi. Tan tầm tôi tới đón em.”
“Uhm.” Tả Phán Tình gật đầu: “Vậy anh đi làm đi.”
“Có việc thì điện thoại cho tôi.” Cố Học Văn thản nhiên dặn dò rồi mới cúp máy, để lại Tả Phán Tình nhìn di động mà có chút cảm giác ngổn ngang.
Ông xã?
Trời ạ. Cảm giác tay cầm điện thoại khẽ run lẩy bẩy. Tả Phán Tình tra lại số điện thoại của anh, sửa lại hai chữ ông xã đó.
Cứ nhập rồi xóa, xóa rồi lại nhập mãi cuối cùng cũng chỉ có thể đổi thành ba chữ Cố Học Văn. Đây là điểm mấu chốt.
“Ông xã hả?” Ọe. Ai mà để cái tên đó chứi? Dám lưu thành cái tên mắc ói như vậy? Tả Phán Tình lại run lên một hồi.
Chịu không nổi nữa rồi, không thể để cho mình lại rối rắm, cô ném điện thoại qua một bên, rồi vào thư phòng vẽ tranh.
Hôm qua cô mới phát hiện, Cố Học Văn đã đem mấy thứ dụng cụ vẽ cô mua lần trước đặt hết ở thư phòng, không chỉ có thế, còn kê thêm một cái bàn và một cái máy vi tính.
Tay vuốt ve cái laptop kiểu dáng mới nhất, chức năng mạnh mẽ k
