giờ đã khá hơn rồi.
“Vậy là tốt rồi.” Trầm Thành nhẹ nhõm, vươn tay chỉ chỉ bụng của cô:
“Cục cưng nghe lời một chút, nếu không nghe lời, lớn lên sẽ đánh đít
con.”
“Cái gì chứ.” Đứa bé còn chưa có lỗ tai, cho dù có cũng nghe không
hiểu đâu. Kiều Tâm Uyển cười anh, tâm tình cũng rất tốt, cùng Trầm Thành rời khỏi, thậm chí không nhìn đến Tả Phán Tình và Trịnh Thất Muội ngồi
bên cạnh.
“Phán Tình.” Trịnh Thất Muội cũng nhìn thấy, dù sao lúc ở thành phố C có cùng nhau ăn cơm, ấn tượng của cô đối với Kiều Tâm Uyển rất sâu sắc. Lúc này vẻ mặt khiếp sợ trừng mắt nhìn phía trước: “Chị dâu nhà cậu,
sao chị ấy lại…”
“Chị ấy li hôn với anh cả rồi.” Tả Phán Tình tuy thản nhiên mở miệng
nhưng trong lòng cũng tràn đầy than thở. Xem ra, Kiều Tâm Uyển li hôn
với Cố Học Võ xong thì đến với Trầm Thành, bây giờ thậm chí còn có cả
con rồi.
Không biết Cố Học Võ mà biết được thì trong lòng có thể thấy chút luyến tiếc hay không?
Cô không xác định được, trong lòng lại thực sưh có cảm giác đáng
tiếc. Cố Học Võ có biết là anh ta đã mất đi một người vợ rất tốt rồi
không nhỉ?
Ly hôn rồi? Trịnh Thất Muội chỉ có thể cảm thán. Người bây giờ, kết
hôn ly hôn đều dễ như cơm bữa, có mấy ai vì yêu nhau mà ở cùng với nhau
chứ?
Trong lòng lại nghĩ đến Thang Á Nam. Nếu anh ấy không chết, lúc này
có phải sẽ giống như một người cha bình thường, vì tin tức cô mang thai
mà vui vẻ không? Sẽ như vậy không?
“Số chín.” Khi hai người đang trầm tư thì giọng nói của y tá lại vang lên.
Tim Tả Phán Tình lập tức đập liên hồi, tuy đã biết kết quả rồi, nhưng vẫn có chút lo lắng.
Mãi đến khi siêu âm xong, bác sĩ dùng giọng nói vui mừng nói với cô:
“Đã thụ thai rồi, cũng rất bình thường. Chúc mừng cô.” Lúc này cô rốt
cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Thân thể hoàn toàn thả lỏng.
Thật tốt quá.
“Bác sĩ, đứa bé thật sự rất bình thường sao? Không có vấn đề gì chứ?”
“Đúng vậy.” Bác sĩ nhìn Tả Phán Tình có chút trêu ghẹo: “Đây là lần đầu cô mang thai sao? Sao lại hồi hộp như vậy?”
“Không phải.” Tả Phán Tình thành thật lắc đầu: “Lúc trước tôi không cẩn thận bị hư thai một lần rồi, cho nên tôi rất lo lắng.”
“À, không sao đâu. Tôi kiểm tra cho cô rồi, tình trạng cơ thể của cô
rất tốt. Đứa bé hiện tại mới được năm tuần, cô có thể nhìn đây, tất cả
đều bình thường, tôi sẽ lập hồ sơ cho cô, sau này cô đến kiểm tra định
kỳ hàng tháng là được.”
“Vâng. Cám ơn bác sĩ.”
Tả Phán Tình vô cùng cảm kích, cô kiểm tra xong thì đến Trịnh Thất
Muội, cô ngồi ở ghế trên, tay đặt lên bụng mình. Cám ơn ông trời, không
trách cứ việc cô không biết quý trọng, lại ban cho cô một đứa con, lần
này cô nhất định sẽ bảo vệ thật tốt đứa bé này. Không để nó bị chút
thương tổn nào.
Trịnh Thất Muội cũng rất nhanh đi ra, trên mặt có tia vui mừng, khóe
môi giương lên, nắm tay Tả Phán Tình: “Được sáu tuần rồi, tất cả đều
bình thường.”
“Thật tốt quá.” Tả Phán Tình rất vui mừng, nhìn Trịnh Thất Muội: “Cậu có trước tớ, nhưng kì kinh nguyệt của chúng ta không xa, có thể sau này còn cùng nhau sinh em bé nữa đó.”
“Đúng vậy.” Trịnh Thất Muội rất vui vẻ: “Vừa rồi tớ có hỏi bác sĩ
rồi, bà ấy nói mọi thứ đều ổn định, tớ có thể đi máy bay. Không vấn đề
gì.”
“Đi máy bay?” Tả Phán Tình sửng sốt một chút: “Cậu phải về?”
“Đúng vậy.” Trịnh Thất Muội gật đầu: “Tớ phải về trông nom cửa tiệm thật tốt. Tớ muốn cố gắng kiếm tiền mua sữa cho con.”
“Thất Thất…” Chóp mũi Tả Phán Tình chua xót, xúc động muốn khóc, vươn tay dùng sức ôm lấy Trịnh Thất Muội: “Thực ra tớ rất muốn cậu ở lại.”
“Không sao mà.” Trịnh Thất Muội lắc đầu: “Tớ lãi nhiều một chút, đến lúc đó sẽ đến Bắc Kinh thăm cậu.”
“Ừ.” Tả Phán Tình dùng sức gật đầu, nhìn bụng Trịnh Thất Muội: “Đến
lúc đó nếu cậu sinh con trai, chúng ta liền kết thông gia nha.”
“Sao cậu biết cậu sẽ sinh con gái?” Trịnh Thất Muội nhíu mày, giọng
nói có chút trêu chọc: “Lỡ đến lúc đó cậu sinh con trai, chẳng lẽ để hai tiểu quỷ làm gay sao?”
“Đi chết đi.” Tả Phán Tình đánh nhẹ cô một cái: “Đêm qua tớ nằm mơ, mơ thấy tớ sinh một bé gái.”
“Mơ đều trái ngược với thực tế đó.” Trịnh Thất Muội phất tay: “Không khéo cậu sinh con trai, tớ sinh con gái.”
“Như vậy cũng được.” Tả Phán Tình nở nụ cười: “Cũng có thể kết thông gia mà.”
“Ừ, chỉ sợ hai chúng ta đều cùng sinh con trai hoặc cùng sinh con gái, vậy kết không được.”
“Cậu thật đáng ghét.” Tả Phán Tình nhịn không được liếc mắt: “Cậu để tớ tưởng tượng, không được hả?”
“Được. Được.” Trịnh Thất Muội gật đầu: “Ngày mai là cuối tuần rồi,
chúng ta đi chơi hai ngày, sau đó tớ về. Như vậy được rồi chứ?”
“Cậu đã quyết định rồi thì tớ có thể nói không sao?” Tả Phán Tình nắm chặt tay cô: “Tuy rằng tớ không nỡ xa cậu.”
“Đừng buồn nôn như vậy, sau này còn nhiều cơ hội mà.”
“Ừ.” Tả Phán Tình gật đầu, cùng với Trịnh Thất Muội ra khỏi bệnh
viện, vốn muốn quay về công ty lại nhớ giám đốc Chu có nói cô có thể
không cần đến, cô cũng không khách khí, gọi điện thoại cho giám đốc Chu, nói mình xin nghỉ thêm nửa buổi nữa, sau khi nhận được sự cho phép thì
cùng Trịnh Thất Muội đi chơi.
Hiện tại cô cũng muốn thoả
