ống thì ai mà chịu nổi chứ?
Tính toàn thời gian thì bé con đúng là có vào lúc thời gian hai người ở Mỹ. Mấy ngày nay anh cố gắng cũng đủ quá rồi, cũng đã làm cô mang
thai rồi còn nói không đủ.
“Tiểu yêu tinh em này.” Cố Học Văn thở sâu, biết hôm nay là không
được. Bụng có chút khó chịu. Anh không phải một người đàn ông lực khống
chế kém. Có điều mỗi lần gặp Tả Phán Tình sẽ có chút nhịn không được.
Cũng chính là cô, biến mình thành yêu tinh làm anh cứ luôn quá dễ dàng kích động.
Anh ngồi dậy tiến vào phòng tắm, Tả Phán Tình nhanh chóng kéo tay anh lại: “Anh giận hả?”
“Ngốc quá. Sao anh lại dễ giận vậy chứ?” Cố Học Văn rút tay ra, vẻ mặt có chút sủng nịch: “Anh đi tắm, nhân tiện tiêu hỏa.”
“. . . . . .”Tả Phán Tình nghẹn lời, muốn nói cái gì đó thì anh đã xoay người đi vào phòng tắm.
Cô đột nhiên nhớ ra, cô hình như chưa nói với anh chuyện mình mang
thai. Á, vậy anh nghĩ bạn tốt cô đến thật sao. Thật đúng là rối tinh rối mù. . . . . . . . . . . .
Cô ghĩ nghĩ một hồi, thôi bỏ đi, để sau rồi nói với anh vậy.
Có điều hôm nay cùng Trịnh Thất Muội đi dạo phố quá mệt mỏi nên đầu
vừa mới đặt vào gối không lâu thì cô đã ngủ thiếp đi. Cố Học Văn đi ra
nhìn thấy Tả Phán Tình quần áo cũng không cởi cứ để nguyên đó mà ngủ,
anh tiến lên cởi áo khoác của cô, lại thay áo ngủ cho cô.
Cả quá trình này cô cũng không thức một lần, đúng là con heo lười ham ngủ. Hay là đi làm quá mệt mỏi? Nếu là như vậy, Cố Học Văn thật đúng là hy vọng cô đừng làm công việc này nữa.
Lúc Tả Phán Tình dậy, Cố Học Văn đã dậy mặc quần áo, cô chớp chớp mắt muốn ngủ tiếp, lại đột nhiên ngồi bật dậy, nhìn thấy anh mặc quân trang xanh biếc trên người cô đột nhiên nhớ tới một việc, đã lâu rồi cô không nhìn thấy Cố Học Văn mặc quân trang.
“Anh phải về đơn vị?”
Đứng dậy đi đến trước mặt anh, vẻ mặt Tả Phán Tình có chút luyến tiếc.
“Ừ.” Cố Học Văn gật đầu, qua hơn một tháng “kiểm điểm”, lãnh đạo cấp
trên đánh giá thái độ anh không tệ, đương nhiên trong đó cũng không thể
thiếu phần đóng góp của trưởng bối Cố gia.
Cuối cùng kết quả chính là Cố Học Văn đương nhiên có thể trở lại đơn
vị. Quân hàm vẫn như cũ, chức vụ cũng không giảm mà ngược lại còn tăng
lên thành đoàn trưởng Lợi Kiếm đoàn. Chuyện này thật ra đã sớm có quyết
định rồi, chỉ là vì giữa chừng xảy ra chuyện Cố Học Văn tự tiện xuất
ngoại nên mới bị gác lại.
“Em không vui hả?” Cố Học Văn nhìn thấy trên mặt Tả Phán Tình chợt
lướt qua một tia mất mác, vươn tay kéo cô vào trong lòng: “Anh xin lỗi.
Anh lại không thể ở bên em.”
“Không sao.” Tả Phán Tình lắc đầu, trong lòng cười mình lại còn có
thể có kỳ vọng, sao cô có thể nghĩ Cố Học Văn sẽ thật sự bỏ xuống được
bộ quân trang xanh biếc này chứ?
“Anh cũng không phải cố ý.”
“Phán Tình.” Cố Học Văn thật sự cảm thấy áy náy, trên thực tế, anh đã nghĩ đến mình lần này khẳng định không thể quay về đơn vị nữa, nhưng
không ngờ lại có thể trở về: “Nếu em thật sự không thích, thì anh. . . . . .”
“Đừng nói.” Tả Phán Tình xem thường anh: “Chuyện làm không được thì đừng có nói. Em không sao.”
“Cám ơn.” Kỳ thật hai chữ này rất nhẹ, thật sự không đủ để biểu đạt
tâm tình của anh. Đúng là anh rất biết ơn Tả Phán Tình, cô vẫn luôn bao
dung anh.
“Ít buồn nôn thôi.” Tả Phán Tình thấy không quen mà đẩy anh ra, nhìn
quân trang của anh mà thở dài, bĩu môi: “Đáng ghét, thật ra người ta
thật sự rất nhớ muốn anh ngày nào cũng ở bên em.”
“. . . . . .”
“Dù sao người ta cũng đang mang thai. Muốn anh ở bên cạnh. Như vậy em sẽ. . . . . .” Hai chữ kia cố ý nhấn mạnh một chút, cũng không tin anh
không biết.
“Em nói cái gì?” Cố Học Văn bắt được hai chữ kia, rất nhanh đã ngắt lời cô: “Em mang thai? Em mang thai?”
“Uhm hum.” Tả Phán Tình gật đầu, quay ra phía sau lấy từ túi xách ra
tờ báo cáo kiểm tra, phía trên ghi rất rõ ràng có thai năm tuần, còn có
cả ảnh chụp em bé trong bụng.
Một hình tròn màu đỏ rất mơ hồ, hoàn toàn không thấy rõ là cái gì.
“Cái này, chính là BABY của chúng ta.” Tả Phán Tình rất “hảo tâm” làm giải thích viên cho Cố Học Văn: “Hiện tại mới được năm tuần, trên sổ
tay nói, phải tới bốn tháng mới bắt đầu có thể thấy rõ ràng tay chân.
Đến lúc đó. . . . . .”
“A. . . . . .” Tả Phán Tình bị Cố Học Văn ngắt lời, anh ôm lấy cô, xoay một vòng: “Anh sắp làm ba rồi. Trời ơi, anh sắp làm ba.”
“Cố Học Văn.” Anh có thể nhẹ tay chút không? Làm cô giật mình choáng
váng muốn chết. Muốn bảo anh thả cô xuống dưới, Cố Học Văn lại ôm cô
xông ra ngoài.
“Cố Học Văn. . . . . .” Tả Phán Tình sợ hãi, trên người cô còn mặc áo ngủ đấy: “Anh làm gì vậy?”
“Anh muốn nói cho ba mẹ biết tin tốt này.” Cố Học Văn vui đến sắp điên rồi: “Còn ông nội, cả bác trai, bác gái nữa. . . . . .”
“Cố Học Văn.” Tả Phán Tình hai tay ôm chặt lấy cổ anh, không để mình rơi xuống: “Anh thả em xuống, không được làm em ngã.”
“Không đâu, sức lực anh rất lớn, sẽ không để em ngã được đâu.” Cố Học Văn đối với sức lực của mình rất tự tin, Tả Phán Tình xoay người xem
thường, cái này căn bản không phải vấn đề trọng điểm có được hay không?
“Anh thả em xuống, anh làm em c
