Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323970

Bình chọn: 9.00/10/397 lượt.

i mái, không để bản thân quá mệt mỏi, may

là công việc thời gian trước, không làm ảnh hưởng đến đứa bé, bằng không cô thật sự không biết phải làm sao.

Cùng Trịnh Thất Muội đi dạo Bắc Đô, mua cho ba mẹ Trịnh Thất Muội vài thứ, lại đưa Trịnh Thất Muội đi ăn tối, lúc này mới trở về nhà.

Về nhà định nói với Cố Học Văn tin cô đã có thai thì anh lại chưa trở về. Ngược lại Trần Tĩnh Như tìm cô, lôi kéo cô nói chuyện cả lúc lâu.

Chuyện lần trước tất cả mọi người đều không đề cập đến, Tả Phán Tình

cũng không biết, Trần Tĩnh Như ít nhiều cũng có chút lo lắng. Tự dưng có người thèm muốn con dâu mình. Điều này làm cho bà cảm thấy có chút bất

an.

Thấy gần đây Tả Phán Tình bận bịu công việc, chồng cũng không về, bà

có chút sợ Tả Phán Tình giả vờ bận bịu, có phải là không chịu được cô

đơn liền….

“Mẹ?” Tả Phán Tình thấy bà thẩn thờ cả buổi, một câu cũng không nói, có chút nghi hoặc: “Mẹ sao vậy? Có việc gì sao?”

“Không có. Không có gì.” Trần Tĩnh Như lắc đầu: “Phán Tình à, tuổi

các con không còn nhỏ nữa, Học Văn cũng đã ba mươi rồi, các con có phải

là nên cân nhắc một chút đến vấn đề con cái hay không?”

“Con cái?” Tả Phán Tình sửng sốt một chút rồi cũng hiểu được mục đích Trần Tĩnh Như tìm mình. Lần trước mất con, e là trưởng bối Cố gia rất

khổ sở.

“Mẹ, thật ra con…” Muốn nói cô mang thai rồi, nhưng nghĩ nghĩ một

chút lại thấy chuyện này hẳn là phải cho Cố Học Văn biết trước tiên chứ?

Vừa nghĩ vậy, cô lắc lắc đầu: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con cũng không phải kiềm chế sinh, nhất định sẽ sinh em bé mà.”

“Vậy là tốt rồi. Vậy là tốt rồi.” Trần Tĩnh Như thở phào nhẹ nhõm,

chỉ cần con dâu đồng ý cùng con trai sinh con, vậy sẽ không cần lo lắng

nữa: “Con nghỉ ngơi đi. Mẹ về phòng nghỉ đây.”

“Mẹ đi thong thả.” Sau khi Trần Tĩnh Như đi khỏi, Tả Phán Tình thở

phào nhẹ nhõm, nếu không định để Cố Học Văn là người biết đầu tiên, vừa

rồi cô nhất định đã nói ra rồi.

Mà Cố Học Văn này cũng không biết đi đâu nữa, trễ thế này còn chưa về nhà. Tả Phán Tình cũng không quan tâm, lấy cuốn sổ nhỏ hôm nay bác sĩ

đưa cho cô ra xem.

Trên đó đều là một số hạng mục lần lưu ý. Giai đoạn đầu phải chú ý

cái gì, còn có giai đoạn giữa. Mặc dù lần trước có xem nhiều rồi, nhưng

quyển sổ nhỏ này chi tiết hơn quyển ở thành phố C rất nhiều.

Nghĩ nghĩ một chút, cô mở máy tính tìm tài liệu về phụ nữ mang thai và các điều cần quan tâm khác.

Khởi động máy tính mới nhớ máy tính có tia phóng xạ, đúng vậy, ngày

mai còn phải mua đồ chống phóng xạ. Không đúng, phải hai bộ, tặng Thất

Thất một bộ.

Xem một hồi thấy không khác với trong sách là mấy, Tả Phán Tình quyết định tắt máy tính, đứng dậy cảm thấy mình có chút lo lắng rồi.

Tay xoa xoa bụng, nơi đó vẫn chưa có chút động tĩnh nào, mới mang

thai mà đã căng thẳng như vậy, vậy sau này, không phải sẽ điên luôn sao?

“Bình tĩnh. Bình tĩnh. Tả Phán Tình, mày không có vấn đề gì.” Chỉ là

mang thai thôi mà. Bác sĩ nói sức khỏe cô rất tốt, mọi thứ đều không

thành vấn đề.

“Sao vậy?” Thân thể bất ngờ bị kéo vào ngực một người, cô hoảng sợ,

xoay người, không biết Cố học Văn đã về từ lúc nào, anh mặc chiếc áo sơ

mi vàng nhạt theo kiểu thông thường cũng chiếc quần dài trắng, Bên ngoài thì khoác chiếc áo khoác trắng. Lui về sau hai bước, vẻ mặt cô có vài

phần khen ngợi.

“Hey, em rất ít khi thấy anh mặt cả cây trắng vậy đó.”

“Hửm?” Cố Học Văn nhíu mày: “Sao vậy? Rất khó coi sao?”

“Không phải.” Tả Phán Tình thật sự rất khen ngợi anh: “Nhìn được lắm. Đẹp trai ngất ngây luôn.”

“Rất đẹp trai?” Giọng nói Cố Học Văn mang theo vài phần ý cười, vươn

tay ôm ngang eo cô, Tả Phán Tình thình lình bị anh nhấc lên, thân thể

mất cân bằng, tựa vào trong ngực anh.

“Sao vậy?”

“Em khen anh rất đẹp trai đó.” Đôi mắt thâm thúy của Cố Học Văn hơi tối lại, ôm Tả Phán Tình đến nằm trên giường. Môi ép xuống.

Tả Phán Tình quýnh lên, không chút nghĩ ngợi đẩy anh ra: “Không được, hôm nay không được.”

“Tại sao?” Cố Học Văn chống tay, nhìn Tả Phán Tình trong ngực, lúc

này Bắc Đô đang giữa xuân, thời tiết dần ấm áp, Tả Phán tình chỉ mặc một chiếc váy dệt kim tay dài, bên ngoài khoác chiếc áo vest kiểu Hàn quốc, thoạt nhìn đáng yêu lại thanh thuần.

Vừa rồi được cô khen như vậy, lại dùng ánh mắt tán thưởng như thế

nhìn mình, anh có chút nhịn không được, lúc này đặt cô dưới thân, thân

thể dán vào nhau, không ngờ đường cong của cô lại yểu điệu như vậy,

khiến anh lại càng thấy có chút kích động.

“Không được, dù sao cũng không được.” Bác sĩ nói cô mang thai mới năm tuần. Cô vừa mới xem cuốn sổ, ba tháng đầu là thời kỳ nguy hiểm, không

thể làm việc đó.

“Tại sao lại không được?”

Edit: Phong Vũ

Beta: Phong Vũ

“Vì sao không được?” Cố Học Văn đưa bàn tay hướng về phía dưới, giọng nói có vài phần trêu chọc: “Không phải là bạn tốt của em đến nữa chứ?”

“Đáng ghét.” Gạt tay anh ra, Tả Phán Tình ngồi sang bên cạnh: “Bộ em không thể có bạn tốt đến sao?”

“Có thể.” Cố Học Văn gật đầu, vẻ mặt đã có chút khó nén thất vọng: “Xem ra anh cố gắng không đủ rồi.”

“Đủ, đủ lắm rồi.” Cô vốn phải đi làm, còn bị bắt anh bắt lấy đè xu


XtGem Forum catalog