XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326432

Bình chọn: 9.5.00/10/643 lượt.

miệng nhỏ nhắn của Tả Phán Tình mím lại, vẻ mặt có chút không hài lòng: “Cái này không liên quan đến nhiều chuyện? Chẳng qua tôi chỉ hiếu kì một chút. Nếu sau này gặp mặt, tôi không cẩn thận lại động chạm đến điều gì cấm kị của chị ấy, lúc đó lại xấu hổ.”

Phản ứng của Cố Học Văn là vùi đầu giải quyết xong phần sandwich trên tay, sau đó đem sữa tìm được trong tủ lạnh uống một hơi cạn sạch.

Xoay người, trực tiếp bước vào phòng.

“Keo kiệt.” Nói một chút thì chết à. Một cô gái xinh đẹp như vật mà phải ngồi xe lăn, thật đáng tiếc. Tả Phán Tình oán hận cắn một miếng sandwich, coi nó như miếng thịt trên người Cố Học Văn, tôi cắn tôi cắn tôi cắn cắn cắn.

“Ăn xong chưa?” Cố Học Văn không biết vì sao lúc sau lại đi ra. Anh khoác lên người bộ đồ rất đơn giản chỉ áo sơmi màu trắng quần dài màu đen. Một khuy áo trên cổ không đóng, thoạt nhìn đúng là vô cùng gợi cảm.

“Rồi.” Tả Phán Tình gật đầu, buông chiếc cốc đứng dậy: “Anh phải ra ngoài sao?”

“Đi thay quần áo đi, em có hai mươi phút “

“A? Đi đâu vậy?”

“Gặp ông nội và ba mẹ tôi.”

Các vị trưởng bối vì không muốn quấy nhiễu đêm tân hôn của Cố Học Văn và Tả Phán Tình, cũng hiểu thanh niên muốn có không gian của riêng mình, nên đêm hôm qua mọi người đều ở lại trong khách sạn.

“À.” Tả Phán Tình trầm mặc, kết hôn, gặp trưởng bối, sau này sẽ là người một nhà. Còn nữa ngày mốt phải lại mặt ——

Trước đây cô đã từng ảo tưởng, đối với cuộc sống hôn nhân tràn đầy mong đợi, còn lúc này tất cả đều trở thành ấn tượng vô cùng mờ nhạt.

Cô có thể dùng một chút mưu kế nho nhỏ khiến cho Cố Học Văn không chạm vào cô, nhưng cũng không thể làm cho anh cả đời không đụng đến cô được. Càng không thể thay đổi sự thật là cô đã được gả cho Cố Học Văn.

Tâm tình có chút uể oải, có chút không cam lòng, còn có một chút mất mát cô không thể nói ra được.

“Tả Phán Tình?” Cố Học Văn nhìn cô ngẩn người, vươn tay sẽ chạm vào trán cô.

Tả Phán Tình hoảng sợ, cơ thể theo bản năng lui về phía sau: “Anh làm gì vậy?”

“Em khó chịu sao?”

“Đâu có.” Tả Phán Tình lắc đầu, thu lại suy nghĩ: “Tôi đi thay quần áo.”

Nhanh chóng quay vào phòng, lấy quần áo trong hành lý ra thay. Ánh mắt nhìn tới da thịt lộ ra trên cổ, Tả Phán Tình hơi sửng sốt một chút.

Hai vết hồng nhạt kia cực kỳ rõ ràng, đây là dấu hôn sao?

Cố Học Văn chết tiệt. Tả Phán Tình nhìn dấu hôn ngây ngốc nửa ngày, cho đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa, cô đi đến chỗ đặt hành lý, từ trong valy tìm ra được một khăn quàng cổ bằng lụa, che đi dấu vết kia.

Mở cửa, Cố Học Văn đứng dựa trước cửa , khi nhìn thấy cô trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Một chiếc quần màu trắng đơn giản, lại rất hợp với chiếc áo sơ mi màu cam cộc tay phá cách, nhìn cô vừa thanh thoát lại mang theo vài phần diễm lệ, như một quả cam vừa độ chín, hấp dẫn mê người.

“Xong chưa?”

“Ừ.” Tả Phán Tình gật đầu: “Đi thôi.”

Bước ra cửa, ngồi lên chiếc Hummer của Cố Học Văn, Tả Phán Tình lấy điện thoại di động ra khởi động máy, hơn mười tin nhắn gửi đến.

“Phán Tình, cậu không sao chứ? Nói cho cậu biết, nếu tên khốn nạn nào dám bắt nạt câu, tớ sẽ cho tên ấy biết tay. Hôm nay quên chưa nói, tân hôn vui vẻ.”

Tả Phán Tình nở nụ cười, Trịnh Thất Muội. Trên đời này chuyện khiến cô vui nhất là có một cô bạn tốt như vậy.

Tin nhắn tiếp theo, là của em họ gửi tới: “Chị họ yêu quý, nghe tin chị kết hôn em rất bất ngờ, kỳ thực tập của em đã kết thúc. Tháng sau em sẽ trở lại thành phố C. Đến lúc đó em sẽ đền quà cưới sau nhé. Tân hôn vui vẻ.”

Tả Phán Tình đọc những tin nhắn sau đó. Cơ bản đều là của những bạn bè không thể tới tham dự hôn lễ nhắn tới.

Trả lời từng tin nhắn một, đến khi ngẩng đầy lên thì phát hiện xe đã dừng ở ven đường. Cố Học Văn nhìn cô không chớp mắt.

“Sao vậy?”

Cố Học Văn nhìn cô: “Lại là Trịnh Thất Muội à?”

Tả Phán Tình gật đầu: “Có chuyện gì sao?”

“Xuống xe đi.” Cố Học Văn xuống xe trước, Tả Phán Tình theo sau anh vào một quán trà ven đường.

“Mua thứ này làm gì vậy?” Tả Phán Tình có chút nghi hoặc: “Anh thích uống trà sao?”

“Ông nội thích.” Cố Học Văn nói xong, gọi nhân viên cửa hàng đem đến một chiếc hộp đựng quà, thanh toán xong. Đem chiếc hộp nhét vào tay Tả Phán Tình.

“Cầm đi.”

“Sao tôi phải cầm?” Tả Phán Tình nhìn chiếc hộp trên tay anh, không phải đặt trên xe cũng được sao.

Cố Học Văn chỉ nhìn cô liếc mắt một cái, ra khỏi cửa hàng, lên xe.

“Này.” Tả Phán Tình theo sau anh bước lên xe, ôm hộp quà trên tay: “Không cần mua quà biếu cho ba mẹ anh sao?”

“Không cần.”

Lát sau, anh chuyên tâm lái xe, căn hộ của Cố Học Văn cách khách sạn cũng không xa, rẽ qua hai ba con phố là tới nơi.

Tới nơi cũng đã mười giờ sáng, Cố Thiên Sở đã dậy từ sớm. Nhìn thấy hai vợ chồng Cố Học Văn tới liền tỏ vẻ rất vui mừng.

Cố Học Văn khẽ huých vào eo Tả Phán Tình, Tả Phán Tình lúc này mới nhớ ra trên tay còn mang theo hộp quà.

Miệng mấp máy định mở lời, Cố Học Văn đã lên tiếng trước cô.

“Ông nội. Đây là chút quà nhỏ Phán Tình mua tặng ông.”

“Người đến là tốt rồi, cần gì phải quà cáp.” Cố Thiên Sở hài lòng gật đầu, nhận lấy hộp quà trên tay Tả Phán Tình: “Phán Tình, cám