.
Trong phòng bệnh, sau khi Cố Học Văn rời đi Tả Phán Tình mới chợp mắt được một lúc, lại bởi vì vết thương ở trên lưng mà cô ngủ không ngon.
Muốn đi WC nhưng vừa mới xoay người, thắt lưng lại đau không chịu nổi, lại nhìn cánh tay trái bị bó như cái bánh chưng, trong lòng không khỏi bùi ngùi, bây giờ thì tốt rồi, còn bị biến thành phế nhân thế này nữa.
Chống tay nhấc người lên định xuống giường, trên lưng lại truyền đến một trận đau đớn, cô lại ngã xuống. Chỉ đông đậy đơn giản thôi mà mồ hôi đã thấm ướt đẫm trán cô.
“Có lầm không vậy?” Cô rất hoài nghi lời nói vừa rồi của bác sỹ, đau đến mức này, có khi nào nó gãy lìa rồi không?
Tay phải lại một lần nữa chống dậy, nhưng người đã bị người khác bế lên. Ngẩng đầu, thấy Cố Học Văn đang trừng mắt nhìn cô.
“Em muốn làm gì?” Bị thương cũng không chịu an phận sao?
Tả Phán Tình nhíu mày, người cứng ngắc vẫn không nhúc nhích được.
“Thắt lưng em hết đau rồi hả?” Cố Học Văn đem cô đặt lên trên giường.
“Tôi, tôi muốn đi WC.” Tả Phán Tình nói xong, liền đỏ mặt.
Con người có 3 cái gấp, cái này không thể trách cô.
Cố Học Văn cũng xấu hổ. Nhìn Tả Phán Tình nằm bất động trên giường.
“Tôi bế em đi.”
“Anh có thể gọi y tá dùm tôi.” Cô vốn nghĩ tự mình có thể làm được, nhưng không ngờ thắt lưng lại đau như vậy, cô có muốn động đậy cũng không được.
Phản ứng của Cố Học Văn là bế lấy cô đi vào phòng vệ sinh.
Bởi vì thắt lưng Tả Phán Tình bị đau, nên phải đem toàn bộ thân thể dựa vào người anh. Đến khi anh buông ra, cô mới phát hiện một vấn đề rất lớn.
Cô muốn đi WC, thì phải cởi quần, vậy không phải ——
Cô xấu hổ lắc đầu không được, nhìn Cố Học Văn mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: “Anh, anh có thể đi ra ngoài một chút được không.”
“Tay em không phải bị đau sao?” Tay cô bị trầy một mảng da lớn, còn chảy máu nữa: “Tôi giúp em.”
“Không cần.” Tả Phán Tình xấu hổ muốn chết, chỉ hận không tìm được một cái lỗ dưới đất cho cô chui vào: “Anh đi ra ngoài đi.”
“Tả Phán Tình.” Cố Học Văn thấy tay cô bị thương, nên không yên tâm.
“Tôi không sao, anh đi ra ngoài đi.” Tả Phán Tình tin tưởng cô có thể, Cố Học Văn nhìn cô, đành phải đi ra ngoài.
Anh đi ra ngoài làm cho Tả Phán Tình nhẹ nhàng thở ra, dựa vào vách tường để giải quyết vấn đề, lúc này thắt lưng cô mềm nhũn, hoàn toàn không thể giữ vững, cả người ngã mạnh về phía trước.
“A ——” Tả Phán Tình kêu nhỏ, dùng tay phải chống đỡ, không để mình té trên mặt đất. Nhưng lại là phí công. Thắt lưng cô bị lại gập ra đằng sau. Đau đến điếng người .
Nghe thấy tiếng kêu của cô, Cố Học Văn nhanh chóng đi vào. Nhìn Tả Phán Tình quỳ rạp trên mặt đất, vươn tay bế cô đứng lên.
“Em sao rồi?”
“Anh, sao anh lại vào được đây?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tả Phán Tình nhăn lại, không quên đuổi Cố Học Văn đi ra ngoài: “Anh đi ra ngoài đi.”
“Tôi không vào, em có thể làm được sao?” Cố Học Văn tức giận trừng mắt với cô, ôm lấy cô cẩn thận đặt ở bồn rửa tay. Nhìn thấy trên người cô còn mặc váy ngủ, vươn tay liền đứng lên cởi quần của cô.
Tả Phán Tình tức giận: “Cố Học Văn, anh làm cái gì vậy?”
Đau quá a. Trời ạ. Thắt lưng như gãy từng đoạn vậy.
“Để em tự làm thì có đến mai em cũng không đi được.” Anh nhanh chóng cởi bỏ quần của cô xuống.
Tả Phán Tình hoàn toàn không kịp phản ứng, cả người lại bị Cố Học Văn lại ôm lấy, hai tay anh đặt trên lưng cô. Căng thẳng, nhấc cô lên, di chuyển.
Anh đặt cô ngồi lên bồn cầu.
Cố Học Văn không để ý đến vẻ mặt vừa xấu hổ, vừa giận dữ của cô đứng bất động ở đó: “Được rồi. Em có thể đi rồi đó.”
“Anh đi ra ngoài đi.” Còn có thể đi sao, anh ta ở trong này, cô phải đi như thế nào: “Cố Học Văn, anh đi ra ngoài cho tôi.”
“Tôi chờ em.” Cố Học Văn liền đứng trước mặt cô, đầu cũng không quay đi, cứ như vậy mà đứng ở đó chờ cô.
Tả Phán Tình cảm thấy mặt mình nóng như bị cháy: “Tôi xin anh đó đi ra ngoài được không? Anh ở trong này làm sao tôi có thể đi được?”
“. . . . . .” Cố Học Văn nhìn cô, cô ngồi, anh đứng, từ góc độ này vừa vặn nhìn thấy cổ áo hình chữ V của cô lộ ra nơi đầy đặn đó. Vừa rồi khi cởi quần của cô, anh vô tình nhìn thấy vùng bí mật của cô ——
Bụng có chút nóng lên. Cố Học Văn không được tự nhiên hắng giọng nói: “Vậy khi nào em đi xong thì bảo tôi.”
“Ừ.” Đầu Tả Phán Tình đã cúi thấp tới nỗi không thể thấp hơn, phất phất tay phải, ý bảo anh nhanh chóng đi ra ngoài.
Nhìn thấy anh đi ra sau đó đóng cửa lại, Tả Phán Tình nhẹ nhàng thở ra đồng thời bắt đầu khẩn trương. Cũng không biết bao giờ thắt lưng mới bớt đau.
Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này chỉ có thể nhờ anh ta bế mình đi WC vậy sao?
Trời ạ, như vậy thật sự rất xấu hổ đó. Tả Phán Tình giải quyết xong, cẩn thận đứng lên. Cô cố gắng không dùng sức nơi thắt lưng. Đi hết sức nhẹ nhàng từng bước nhỏ.
Đang định mặc quần vào. Không biết Cố Học Văn từ đâu lại xuất hiện ở phía sau.
“Xong chưa?”
“Anh. Anh vào đây làm gì?” Tả Phán Tình lớn như vậy, hôm nay là ngày xấu hổ nhất. Tệ hơn là chính cô cũng không biết phải làm thế nào mới tốt .
Cố Học Văn cứ như vậy mà tiến đến, làm như là không thấy sắc mặt của cô, để cô tựa vào trong lồng ngực mình, vư