XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327061

Bình chọn: 10.00/10/706 lượt.

g”.

Hết chương 85 Edit : Wynnie

Beta : Iris & Phong Vũ

Giọng anh khàn khàn, không nghe ra được cảm xúc thực sự như thế nào.

“Không có.” Tả Phán Tình nhanh chóng trả lời: “Tôi chưa chuẩn bị tốt, Cố Học Văn, anh trước tiên đứng lên cái đã.”

Cô luống cuống, nóng nảy. Mấy ngày nay tâm trạng giống như ngồi trên nóc xe. Lúc lên lúc xuống. Cô biết rõ, cô đã gả cho Cố Học Văn, là vợ của anh. Thì cho dù anh có muốn làm gì cô, hoặc là cô làm gì vì anh, đều là lẽ đương nhiên.

Thế nhưng cô thật sự chưa chuẩn bị gì hết, bất kể là trở thành người của anh, hay là sinh con cho anh.

Vẻ mặt Tả Phán Tình có chút bất an. Hai tay chống lên ngực anh. Mắt Cố Học Văn tối xuống vài phần, nhìn mặt cô, bỗng nhiên xoay người nằm lên giường.

“Tôi cũng chưa chuẩn bị tốt.”

“Hả?” Tả Phán Tình thở nhẹ, không thể tin vào tai mình.

Anh ta thật sự chưa chuẩn bị tốt, hay là chú ý đến tâm trạng của mình? Ánh mắt nhìn anh, muốn biết cảm xúc thật nhất của anh, nhưng vẫn không biết được.

“Cố Học Văn?” Anh ta làm sao vậy?

Tả Phán Tình vươn tay, còn chưa kịp đụng đến bờ vai anh, đã bị anh nắm lấy, kéo cô vào lòng, dùng sức, hôn lên môi cô.

“…” Tiếng nói bị anh nuốt vào bụng, Tả Phán Tình muốn ngồi dậy, tay lại bị anh nắm chặt về phía sau, cơ thể hoàn toàn dán lên người anh.

Môi lưỡi triền miên, hơi thở hai người hòa thành một thể.

Bàn tay to của anh không kiềm chế được mà dao động ở trên người cô. Trước ngực, đằng sau lưng. Bàn tay đụng đến khóa kéo phía sau. Nhẹ nhàng kéo xuống, váy bị anh gạt xuống, lộ ra áo ngực màu hồng nhạt bên trong.

Ánh mắt lại tối thêm vài phần. Ngón tay thon dài lại dò xét về phía sau, cởi bỏ áo ngực, phơi bày đỉnh đồi đẹp đẽ của cô. Mắt híp lại, bàn tay to tìm đến thăm dò nơi chính giữa–

Tả Phán Tình có phần ngây ngẩn, anh, anh anh anh ta muốn làm gì vậy?

Reng reng hai tiếng, điện thoại trong túi quần Cố Học Văn rung lên.

Anh buông tay, trong mắt vẫn còn nhuốm màu dục vọng, nhanh chóng rút điện thoại ra xem, vẻ mặt nhìn màn hình liền trở nên lạnh băng.

“Chuyện gì? Tôi đến ngay.”

Ngắt điện thoại, anh rất nhanh đứng dậy, nhìn Tả Phán Tình vẫn đang ngồi ngây ngẩn, ánh mắt có tia khó hiểu: “Tôi phải ra ngoài một chút, không biết khi nào mới quay về. Em tự lo cơm tối nhé.”

Xoay người đi về phía cửa phòng, bước chân đột nhiên dừng lại, quay sang nhìn Tả Phán Tình, vẻ mặt đột nhiện vô cùng nghiêm túc: “Em sẽ không nhân lúc tôi đi mà bỏ trốn đấy chứ?”

“Bỏ trốn?”

Không đợi Tả Phán Tình trả lời, Cố Học Văn đã trở lại bên cạnh cô, mạnh mẽ nắm lấy lòng bàn tay cô: “Không được trốn.”

“…” Trốn ư? Cô có thể trốn đi đâu?

“Nói. Em sẽ không trốn chứ.”

“Tôi không trốn.” Với năng lực của anh ta thì cô có thể đi đâu chứ?

Nhận được lời cam đoan của cô, Cố Học Văn buông cô ra, nhanh chóng rời đi, để lại Tả Phán Tình một mình trong căn phòng lạnh lẽo buồn tẻ, mà khẽ giật mình.

Cô bỗng nhiên xuống giường đi đến bên cửa sổ, mắt nhìn xuống dưới, rất nhanh liền thấy bóng dáng Cố Học Văn xuất hiện dưới lầu.

Anh lên chiếc Hummer. Nếu bây giờ anh ngẩng đầu nhìn lên, sẽ thấy Tả Phán Tình đang đứng nhìn anh, có điều anh đi quá vội. Xe rất nhanh thì biến mất khỏi tầm mắt cô.

“Cố Học Văn.” Vươn tay xoa nhẹ tấm kính trước mặt, đối mặt với một mảng hư vô khẽ nói: ” Đây là hôn nhân của chúng ta sao?”

Bên ngoài tấm kính, nắng chiều chiếu vào vườn hoa của tiểu khu, cây cối nhuộm một tầng vàng óng. Thần sắc của cô cũng mơ màng vài phần.

Dựa người lên mặt kính, trong đầu bất giác hiện lên một câu nói từng đọc được trên mạng: bay vào cửa kính là ruồi nhặng, rực rỡ thì có, lối thoát thì không.

Lối thoát của cô ở đâu? Hay là cứ như vậy cả đời?

Mãi đến chín giờ tối Cố Học Văn vẫn chưa về, Tả Phán Tình vào phòng bếp tùy tiện tìm đồ ăn. Cô buồn chán đi đến phòng sách tìm giấy bút để vẽ, nhưng phát hiện ngăn kéo nào của Cố Học Văn cũng trống không.

Cuối cùng cũng tìm được một cây bút máy, một quyển sổ ghi chép. Nhíu mày, Tả Phán Tình trở về phòng tìm túi xách của mình, đem điện thoại và tiền nhét vào, sau đó đi ra ngoài.

Mua đồ dùng vẽ tranh xong lại trở về nhà, đến khi lên lầu mới phát hiện, mình không có chìa khóa.

Nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt một lúc lâu, lại nhìn hai tay xách đầy đồ, buồn bực buông đồ đạc xuống.

Lấy điện thoại ra gọi Cố Học Văn, đột nhiên Tả Phán Tình đứng bất động tại chỗ.

Trước khi kết hôn mỗi lần gặp Cố Học Văn . Hoặc là có người sắp xếp, hoặc là anh tìm đến nhà. Cô chưa từng gọi cho anh, cũng không có số điện thoại của anh–

“Tả Phán Tình, mày cũng thật lợi hại.” Làm vợ người ta mà như vậy đó, có lẽ trên thế giới này chỉ có mình cô không biết số điện thoại của chồng mình, không có chìa khóa nhà của chồng luôn.

Bây giờ làm sao đây? Đi tìm anh ta? Ngay cả anh ta đi đâu cô cũng không biết. Lúc đi Cố Học Văn nói anh ta không biết bao giờ mới về, không lẽ cô phải cùng hai túi đồ đứng đây làm thần giữ cửa?

Lưỡng lự một lúc, Tả Phán Tình mang theo đồ rời đi: “Cố Học Văn, không phải tôi chạy trốn đâu đó.”

Tả Phán tình trở về nhà trọ của mình, một thời gian không về, khắp nơi đều là bụi bặm. Không khỏi đa