Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212012

Bình chọn: 10.00/10/1201 lượt.

dịu dàng mềm mại lộ ra vẻ yêu kiều, làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt, Lãnh An Thần gần như không có một giây giật mình, theo cô đi về phía Lãnh Chấn Nghiệp, trong khoảnh khắc kia, anh cũng không nhìn Đoan Mộc Mộc một cái, giống như sự tồn tại của cô chỉ là không khí.

Không phải là lần đầu tiên bị bỏ rơi như vậy, nên Đoan Mộc Mộc đã thành thói quen, nhìn bóng dáng bọn họ thân mật đi xa, trái tim không khỏi chua xót.

Đây chính là lựa chọn của anh, chỉ cần có Lam Y Nhiên xuất hiện, cô vĩnh viễn bị ném qua một bên, mặc dù chuyện này cô cũng không quan tâm, nhưng đau lòng vẫn không thể tránh khỏi.

Lãnh An Thần bước đi được hai bước, mới ý thức được điều gì đó, chẳng qua là khi anh quay đầu lại thì Đoan Mộc Mộc đã ưu nhã xoay người đi, sống lưng thẳng tắp giống như muốn nói cho anh biết, cô hoàn toàn không để ý, một chút xíu cũng không để ý.

Anh không phải là người trong lòng cô, cho nên anh đi hay ở cứ tự nhiên, nhận thức như vậy khiến những tự trách ngắn ngủi lúc đầu tan biến, thay vào đó là tức giận bao la, bát ngát.

"Tại sao không tranh giành, anh ta chính là người đàn ông của em! " Khi âm thanh quen thuộc vang lên bên tai thì tay Đoan Mộc Mộc đang cầm ly sâm banh run lên.

"Không có gì phải tranh giành!" Cô đáp lại, ánh mắt rơi vào ly sâm banh, "Là của tôi, thì không ai có thể giành được, nhưng nếu không phải là của tôi, thì tranh giành có ích lợi gì?"

"Mộc Mộc!" Tô Hoa Nam còn muốn nói điều gì, Đoan Mộc Mộc đã để ly sâm banh xuống, cất bước rời đi, anh theo sau, "Em cho rằng trốn tránh là biện pháp tốt sao?"

Đoan Mộc Mộc đi càng nhanh, chỉ có điều đôi giày cao gót khiến chân cô đau, giống như đôi giày cao gót này có xung khắc với cô vậy, chỉ cần mang vào nhất định sẽ trầy chân, cô quay đầu lại nhìn chằm chằm người đàn ông theo sát mình, "Tô Hoa Nam, trốn tránh hay không trốn tránh là việc của tôi, không mượn anh xen vào."

"Mộc Mộc. . . . . ."

"Chú Hai, cám ơn chú quan tâm, nhưng bây giờ người chú nên quan tâm hình như không phải là tôi, nếu như chú cảm thấy hôm nay nhàm chán, có thể gọi điện thoại cho Lăng Như Ý tới đây với chú!" Cô nói lời này không phải do ghen tỵ, cũng không phải do tức giận, chỉ đơn giản là khi nhớ tới sự dối trá của Tô Hoa Nam, thì cảm thấy ghê tởm, đặc biệt là sau khi cô tận mắt thấy Lăng Như Ý và Lãnh An Thần lên giường, cảm giác chú cháu hai người cùng hưởng một người phụ nữ, không chỉ là châm chọc với bọn họ, mà ngay cả cô cũng cảm thấy ngượng ngùng.

"Em ghen, đúng không?" Anh nhìn cô, con ngươi màu hổ phách tối đen giống như nhựa thông chảy ra do bị lửa đốt, mang theo vẻ nôn nóng, dưới ánh đèn mềm mại nhẹ nhàng lay động, "Đúng là em yêu anh, có đúng hay không?"

Âm thanh của anh có chút gấp gáp, ngay cả ánh sáng trong tròng mắt cũng chớp động.

Đoan Mộc Mộc cau mày, chẳng lẽ tất cả đàn ông trong Lãnh gia đều tự cao tự đại như vậy sao?

"Chú hai, chú nghĩ nhiều rồi!" Đoan Mộc Mộc cười lạnh, "Tình yêu của tôi không có giá rẻ như vậy, cho dù không có ai để yêu, thì tôi cũng không tùy tiện bố thí như thế."

Lời của cô khiến sắc mặt của Tô Hoa Nam của trở nên khó coi, khó chịu, những ánh sáng đang lay động trong đáy mắt bị lời nói của cô dập tắt, không còn tụ lại vào nhau nữa.

Đoan Mộc Mộc không liếc mắt nhìn thêm một cái nào nữa, xoay người nhanh chóng rời đi, chỉ là lần này, anh ta không còn đi theo nữa.

Đi thẳng một đường, bất tri bất giác lại đi tới hồ bơi bên cạnh vườn hoa, làn nước xanh mơn mởn phản chiếu vẻ đẹp của cô, chỉ có điều vẻ đẹp này quá mức cô độc, nhất là ở cạnh một nơi đông đúc không xa lắm, cô giống như một đứa bé bị vứt bỏ.

Nhìn bóng mình in trong sóng nước, đột nhiên có hai giọt lệ chợt rơi, tạo nên những gợn sóng nho nhỏ, làm mờ đi hình dáng của cô.

Tại sao lại khóc? Có gì phải khóc?

Đoan Mộc Mộc thấy mình đột nhiên rơi lệ nên buồn bực, đúng lúc cô tính giơ tay muốn lau đi dòng nước mắt của mình thì chợt cảm giác có bóng người sau lưng thoáng một cái, "Ai ——"

Tuy nhiên chữ này còn chưa nói xong, cảm giác cơ thể bị đẩy mạnh một cái, sau đó “phịch” một tiếng ——

Cô ngã vào trong nước. . . . . .

Đột nhiên nước chảy sặc vào trong miệng, cô sợ hãi giãy giụa, muốn nắm bắt cái gì đó, nhưng mà không bắt được, sợ hãi kéo tới, cô kinh hoảng kêu cứu, "Cứu mạng a, cứu mạng. . . . . . Khụ. . . . . ."

Cô càng cầu cứu thì nước sặc vào miệng càng nhiều, chỉ trong chốc lát, Đoan Mộc Mộc đã cảm thấy mình bị uống rất nhiều nước, dần dần, thân thể càng ngày càng chìm xuống, dường như muốn chìm xuống đáy nước, đầu óc của cô trống rỗng, chỉ có một ý niệm đáng sợ, đó chính là cô sẽ bị chết đuối.

"Đưa tay đây, nắm vào. . . . . ."

Có giọng nói truyền tới tai cô, nhưng giờ phút này bên tai Đoan Mộc Mộc chỉ tràn ngập tiếng nhạc cách đó không xa, thậm chí trong ý thức của cô, chỉ có trong tiếng âm nhạc này cô mới được cứu rỗi.

Nước không ngừng tràn vào trong miệng cô, bây giờ cả thở cũng không được, Đoan Mộc Mộc cảm giác mình sắp chết!

Xem ra, lần này cô thật phải chết.

"Nắm tay của tôi!"

Tiếng kêu có lực, Đoan Mộc Mộc bèn nắm chặt cái tay trên mặt nước, tiế


XtGem Forum catalog