The Soda Pop
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212340

Bình chọn: 9.5.00/10/1234 lượt.

p theo cảm thấy ngang hông căng thẳng, một cánh tay có lực quấn lấy cô.

Cô bị kéo lên. . . . . .

Không còn bị sặc nước nữa, dường như cô đã được cứu, nhưng cô nhìn không rõ người cứu cô, chỉ cảm thấy là một bóng dáng mơ hồ. . . . . .

Người này là ai đây?

Là ai cứu cô?

Còn chưa nghĩ ra, thì cảm giác bên cạnh hoàn toàn yên tĩnh, dường như không có quan hệ gì với cô.

"Khụ khụ. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc bị một luồng khí thổi vào trong miệng, nước sặc vào trong bụng phun ra, cô cũng mở mắt.

Mơ hồ một lát, cô rốt cuộc thấy rõ người cách mình gần trong gang tấc, lại là Lãnh An Đằng .

"Là cậu?" Cô thật sự bất ngờ.

"Là em! " Lãnh An Đằng lên tiếng, âm thanh không mềm mại như thường ngày, tuy chỉ có hai chữ, nhưng chính xác là giọng nam trầm ổn.

Đoan Mộc Mộc vẫn còn kinh hoảng do bị rơi xuống nước, nên không hề phát hiện sự khác thường, cô nhìn hồ bơi đã khôi phục bình tĩnh, không khỏi nhớ tới bóng dáng trước khi mình bị rơi xuống nước đã nhìn thấy.

Chẳng lẽ là ảo giác? Nhưng rõ ràng cảm giác có người đẩy cô, "Tiểu Đằng. . . . . ."

Cô mới vừa mở miệng, bỗng dưng chạm vào ánh mắt Lãnh An Đằng, không biết có phải do bọn họ cách nhau quá gần, hay là cảm giác của cô sai, mà cô cảm thấy ánh mắt của cậu ta quá mức nóng bỏng, cô cả kinh, còn chưa kịp phản ứng, thì cảm giác cái trán chợt lạnh, ngón tay của cậu ta đã lau lên mặt của cô, đầu ngón tay hơi lạnh vạch mái tóc bị nước ướt nhẹp ra.

Động tác quá mức mập mờ như thế, khiến nhịp tim Đoan Mộc Mộc đột nhiên tăng nhanh, theo bản năng muốn né tránh, nhưng cằm đã bị cậu ta nắm được, sau đó cảm thấy có cỗ khí nóng càng ép càng gần. . . . . .

Đại não giống như là mất đi ý thức, quá mức khiếp sợ, Đoan Mộc Mộc ngẩn người tại đó, thậm chí quên mất phải đẩy cậu ta ra.

"Hai người đang làm gì?"

Ở trong bữa tiệc không nhìn thấy Đoan Mộc Mộc, Lãnh An Thần vội đi tìm kiếm, ngay lập tức thấy bọn họ ướt nhẹp, còn có hành động sắp sửa xảy ra giữa bọn họ. Lãnh An Thần sải bước tới, níu chặt cánh tay Đoan Mộc Mộc, chen ngang giữa cô và Lãnh An Đằng, "Chuyện này là sao?"

Hai người bọn họ đều ướt, nhất là Đoan Mộc Mộc giống như được vớt từ trong nước ra, bộ lễ phục vốn đã bó sát người hiện tại càng dán chặt vào người, cơ hồ nhìn thấu toàn bộ cơ thể, không một chút do dự, Lãnh An Thần cởi áo khoác xuống, bao lấy người phụ nữ vào trong ngực.

Anh tuyệt đối không cho phép người đàn ông khác nhìn thấy người phụ nữ của anh.

"Chị rơi xuống nước!" Giọng nói của Lãnh An Đằng giống như đứa bé, trả lời câu hỏi của Lãnh An Thần.

Thật hay, sao lại rơi xuống nước?

Ánh mắt Lãnh An Thần nửa tin nửa ngờ rơi vào người Đoan Mộc Mộc, cô gật đầu một cái, thừa nhận câu nói của Lãnh An Đằng, sau đó lại giải thích, "Vừa rồi có người đẩy tôi, là Tiểu Đằng đã cứu tôi."

Cô nói thật, nhưng dường như Lãnh An Thần không tin, đuôi lông mày nhướng nhẹ,lời nói châm chọc từ miệng phun ra, "Đẩy cô? Đoan Mộc Mộc, lý do này của cô thật sự quá tệ."

Một câu nói của anh khiến Đoan Mộc Mộc nghẹn không trả lời được, liền nghe thấy Lam Y Nhiên đi theo sau nói tiếp, "Cô nói có người đẩy cô, vậy người đó đâu?"

Chuyện này thuần túy là hướng tử huyệt của Đoan Mộc Mộc đâm một cái, Đoan Mộc Mộc biết căn bản là cô ta muốn đem mình trở thành chuyện cười.

Dù sao, cô cũng sớm thành thói quen, cười thê lương một tiếng, "Tôi nói mà không có ai tin, vậy coi như xong, coi như là tôi bị nóng đầu tự mình nhảy xuống được chưa?" Nói xong, cô tránh Lãnh An Thần trở về phòng.

Lãnh An Thần nhìn bóng lưng của cô, trái tim có tư vị không hiểu được, ngoái đầu nhìn lại, đang chuẩn bị nói, nhưng ngoài ý muốn nhìn thấy Lãnh An Đằng cũng nhìn theo Đoan Mộc Mộc tới ngẩn người, một khắc kia, trong ánh mắt cảu Lãnh An Đằng toát ra ánh sáng hoàn toàn không giống như một đứa bé.

Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ là ảo giác của anh?

"Tiểu Đằng!" Lãnh An Thần khẩn trương kêu nhỏ một tiếng.

"Anh cả!" Lãnh An Đằng tỉnh hồn, lộ ra nụ cười ôn như ngày thường, "Vừa rồi chị thật sự là dọa người."

Giọng nói non nớt, ngay cả cặp mắt kia cũng trong sáng như một đứa bé, Lãnh An Thần bình tĩnh nhìn cậu ta mấy giây, âm thầm lắc đầu vì ảo giác của mình, nhất định là anh quá đa nghi, nhưng vừa rồi vào lúc anh tới, rõ ràng thấy Lãnh An Đằng tiến sát vào Đoan Mộc Mộc, thậm chí anh dám khẳng định nếu anh tới muộn mấy giây, bọn họ có thể thật sự thân mật rồi.

“Tiểu Đằng, anh có lời muốn hỏi em!" Lãnh An Thần lôi Lãnh An Đằng đi, Lam Y Nhiên muốn đi theo, nhưng bị ánh mắt cảu Lãnh An Thần ngăn lại.

"Chị bị rơi xuống nước như thế nào?"

Lãnh An Đằng lắc đầu, chỉ nói, “Chị ấy một mực kêu, một mực kêu cứu mạng. . . . . ."

Nghe thấy hai chữ “cứu mạng”, trong lòng Lãnh An Thần chợt căng thẳng, nếu như không phải Lãnh An Đằng xuất hiện, có phải người phụ nữ này sẽ bị chết đuối trong nước hay không?

"Sao em có thể cứu được chị ấy?" Lãnh An Thần lại hỏi.

"Kéo a, em kéo a, liền kéo được chị lên. . . . . . Chị giống như ngủ thiếp đi, em thổi hơi vào miệng chị, sau lại chị ấy liền tỉnh!" Lãnh An Đằng nói xong, khóe môi nâng lên nụ cười hả hê, giống như đang lấy le vì