m bằng đá tảng, cũng bị anh hung ác đánh vỡ, tạo ra trăm ngàn vết thương.
"Lãnh An Thần, tôi hận anh!" Những uất ức cho tới bây giờ, rốt cuộc nối đuôi nhau tuôn ra, "Giữa chúng ta rõ ràng là hôn nhân giả dối, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng sẽ chia tay, nhưng tại sao anh lưu luyến bụi hoa, mà lại không cho phép tôi quen biết người đàn ông khác? Anh cứ như vậy sẽ làm hại tôi về sau không ai muốn, anh có biết hay không?"
Cô chỉ cố nghẹn ngào tố cáo, mà không người đàn ông đang kề sát bên cô, ánh mắt trở nên sâu tối hơn, cuối cùng là sâu không thấy đáy.
"Không ai muốn càng tốt!" Anh không khỏi trả lời cô.
Đoan Mộc Mộc ngẩn ra, mắng tiếp, "Anh căn bản chính là ích kỷ, khốn kiếp. . . . . ."
"Nhưng em cũng ích kỷ phá hủy trong sạch của tôi." Anh cắt đứt lời cô, "Phải biết tội danh cưới hai lần rất khó nghe"
"Tôi không bị sao?" Đoan Mộc Mộc cũng uất ức.
"Vậy chúng ta đừng ly hôn." Anh mơ hồ đáp lại.
"Anh. . . . . ." Trong lúc Đoan Mộc Mộc kinh ngạc mở to hai mắt thì một giây kế tiếp, nút áo trước ngực của cô bị anh cởi ra, cô hốt hoảng giữ chặt, "Anh muốn làm gì?"
"Đương nhiên là cởi ra, chẳng lẽ em muốn bệnh nặng hơn?" Anh lấy tay của cô ra, cởi áo ướt ra cho cô, từng cái từng cái, cả quá trình lưu loát sạch sẽ, hoàn toàn không nhìn ra anh có một chút tà niệm, nhưng cô không hề biết Lãnh An Thần phải dùng bao nhiêu tự chủ mới chịu đựng được dục vọng của mình.
Cho đến cô bị anh ôm vào giường, Đoan Mộc Mộc vẫn có cảm giác như nằm mộng, đây là anh sao? Hay là cô lại đang nằm mộng?
"Uống thuốc!" Lãnh An Thần đỡ cô ngồi dậy.
Thuốc uống vào miệng rất đắng, nhưng trong trái tim lại rất ngọt . . . . . .
Tại sao có thể như vậy?
Trước đó, không phải còn cãi vã kịch liệt sao?
Chỉ trong chốc lát, sao lại đột nhiên dịu dàng?
Cô bị sốt, chẳng lẽ thần kinh anh cũng rối loạn sao?
Cô nhìn anh mất hồn, không chú ý thuốc bị rớt ra ngoài, cho đến khi bên tai vang lên âm thanh của anh, "Kêu uống cũng không uống..., em đang hi vọng tôi sẽ dùng miệng cho em uống sao?" Đoan Mộc Mộc dĩ nhiên sẽ không để cho anh dùng miệng, nên ngoan ngoãn uống thuốc, sau đó nhắm mắt ngủ, ngủ thiếp đi lúc nào, cô cũng không biết, nhưng cô cảm thấy anh vẫn luôn ở bên cạnh, vẫn luôn ở đây.
Rõ ràng là một cuộc chiến đấu, nhưng cuối cùng lại có kết cục như vậy, ngay cả anh và cô cũng không ngờ tới, nhìn cô dù đang ngủ vẫn nhíu chặt hai hàng lông mày, thế nhưng anh lại không có chút nào buồn ngủ.
Cô có thái độ thù địch và đề phòng với anh, dù cô đang ngủ thiếp đi, cũng vẫn như thế, anh rất ghét bộ dạng này của cô.
Đưa tay, bá đạo ôm cô vào trong ngực, ngón tay đặt lên mi tâm của cô, vuốt vuốt nếp nhăn, nhưng anh biết vuốt không đi những suy nghĩ trong đáy lòng cô.
Tô Hoa Nam, Khang Vũ Thác, rốt cuộc ai mới là người cô thích nhất?
Nhưng bất luận là người nào, cũng làm cho anh ghen ghét muốn nổi điên, tại sao lại như vậy? Không phải anh vẫn rất ghét cô sao? Tại sao khi nghe cô và người đàn ông khác ở chung một chỗ, anh lại để ý như vậy?
Anh vẫn cố ý tránh né vấn đề, giờ phút này lại giống như sóng thần tràn tới, quấy nhiễu khiến trái tim anh luống cuống, không được an bình.
Không, không phải anh quan tâm, chỉ là không cam lòng mà thôi.
Anh đã quen với địa vị thống trị vương giả, dù là đồ mình không thích, nhưng sẽ không thích bị người khác đụng chạm, thế thôi.
Yên lặng tự nhắc nhở mình, Lãnh An Thần nhắm mắt lại, sau đó siết chặt người trong ngực, ép buộc mình ngủ.
Uống thuốc khiến cô hết sốt, nhưng toàn thân lại trở nên vô cùng bủn rủn, giống như là vừa có một cuộc vận động rất dài, Đoan Mộc Mộc mở mắt ra, rõ ràng cảm thấy bên hông bị đè nặng, cúi đầu, thấy một cánh tay to và dài đang siết chặt lấy mình.
Không phải lần đầu tiên nằm cùng trên một cái giường, nên cô cũng không kinh ngạc, nhưng khi nhìn mặt anh gần trong gang tấc, ký ức tối hôm qua lại tràn về, từ cãi vã đến cùng giường chung gối, thậm chí giờ phút này vết nhéo trên cổ cô vẫn còn đau mơ hồ, nhưng bây giờ cô lại nằm ở trong ngực của anh, hình ảnh như vậy thật sự quá mức châm chọc, khiến cho cô cảm thấy rất không thích ứng, chỉ có điều cô vừa mới động, bên tai liền truyền đến âm thanh khó chịu, mang theo cảm giác không kiên nhẫn, "Đừng động!"
Cô không lộn xộn nữa, mí mắt rũ xuống, không dám nhìn anh, bởi vì không biết phải đối mặt như thế nào?
Lãnh An Thần vừa mở mắt ra liền nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của cô, xoay xoay vặn vặn, cảm giác rối rắm, nhưng cũng đáng yêu không tả được, dùng cằm cọ xát đỉnh đầu của cô, "Còn khó chịu sao?"
Nghe nói như thế, thân thể cô run lên, lắc đầu một cái, tránh khỏi ngực anh, bởi vì anh đã hoàn toàn tỉnh táo, nằm trong lòng anh như vậy thật sự lúng túng.
Thấy bóng lưng cô vội vã thoát ra đi đến phòng tắm, Lãnh An Thần lắc đầu tự giễu, ngẫm lại những người phụ nữ đã ở bên cạnh anh trước đây, người nào cũng muốn kề cận anh, duy chỉ có cô coi anh như mãnh thú, chỉ sợ tránh không kịp.
Là cô không hề để anh vào mắt? Hay là do anh đã làm nhiều chuyện quá đáng, gây tổn thương trái tim cô?
Vấn đề này hình như quá sâu xa, anh không muốn tìm tòi n