chỉ có em, anh. . . . . ."
"Trong lòng của anh không nên có tôi!" Đoan Mộc Mộc cắt ngang lời anh ta, đôi mắt sáng nhìn thẳng vào anh ta, nhưng anh ta lại không hề như trước đây nhìn thẳng lại cô, mà còn có vẻ né tránh, chỉ có người chột dạ mới như vậy chứ, Đoan Mộc Mộc không phải người ngốc.
"Bây giờ anh là người tự do, có lý do quen bạn gái, chỉ là cô ta. . . . . ." Cô đang do dự không biết có nên nói hay không.
"Anh và cô ta thật sự không phải là như vậy, " Tô Hoa Nam dường như vẫn còn muốn giải thích, nhưng càng khiến Đoan Mộc Mộc thêm ghét anh vì sự dối trá đó.
"Không phải như vậy mà tay nắm tay sao?" Đoan Mộc Mộc cười lạnh, "Anh yêu ai và đi chung với ai là quyền tự do của anh, chỉ có điều tôi muốn nhắc nhở anh, người phụ nữ kia và Lãnh An Thần tương đối thân mật, hi vọng anh chú ý một chút."
Sắc mặt của Tô Hoa Nam khẽ biến, nhưng Đoan Mộc Mộc cũng không cho anh thêm cơ hội nói chuyện nữa, đứng dậy nhanh chóng rời đi.
Cô họa có điên, thì mới quản anh con khỉ gió cùng ai ở chung một chỗ? Tô Hoa Nam và Lăng Như Ý ở chung một chỗ. . . . . .
Chẳng biết tại sao, sự thật này lại như ác mộng quấn lấy Đoan Mộc Mộc, ngay cả khi ngủ cũng không buông tha cô, cứ lặp đi lặp lại, quấy nhiễu cô không yên, hình như trừ lần đó ra, còn có rất nhiều thứ cũngtừ từ hiện lên.
Lần đầu tiên cô quen biết Tô Hoa Nam, là sau khi kết thúc đêm liên hoan ở trường học, cô vội vàng thu dọn đồ đạc, không chú ý đến dây điện nên bị vấp, đang trong lúc cô cho rằng mình sẽ bị ngã xuống đất, nhưng lại ngã vào một lồng ngực ấm áp.
"Các cô gái theo đuổi tôi không ít, nhưng cô là người đầu tiên trực tiếp ôm ấp yêu thương tôi như vậy!" Giọng nói dễ nghe của Tô Hoa Nam giống như xuyên qua thời gian.
Từ đó về sau, anh và cô yêu nhau, lần nắm tay nhau đầu tiên là ở buổi tự học, sau đó ở trong rạp chiếu phim lần đầu tiên anh hôn cô, còn có sau buổi tốt nghiệp anh ôm cô nói, "Chờ anh. . . . . ."
Nhiều chi tiết giống y như một bộ phim cũ quay ngược trở về, khiến cô muốn nắm bắt thật chặt. . . . . .
Trong mơ mơ màng màng, hình như có đôi tay sờ vào trán cô, cô kêu lên thật thấp, "Hoa Nam. . . . . ."
Cô bắt được cái tay kia, sau đó hài lòng cười, nụ cười kia ở dưới ánh đèn giống như đóa hoa nở rộ, xinh đẹp đến chói mắt.
Lãnh An Thần về nhà, thấy cô ngủ trên ghế sa lon, tư thế co rút rất không thoải mái, đi tới muốn gọi cô dậy, lại phát hiện vẻ mặt của cô đỏ bất thường, đưa tay sờ trán của cô mới phát hiện cô đang sốt.
Nhưng anh lại không ngờ tới, cô đột nhiên nắm tay anh, nhưng lại kêu tên người khác.
Tô Hoa Nam. . . . . .
Cô rốt cuộc cũng không thể quên được anh ta, nhưng rõ ràng ban ngày cô còn nói có thể vì tự hủy vì Khang Vũ Thác mà, trái tim người phụ nữ này rốt cuộc có mấy ngăn? Có thể cùng lúc giả bộ yêu với bao nhiêu người đàn ông?
Lãnh An Thần hận không thể cầm con dao, mổ trái tim cô ra, sau đó quan sát kỹ một lần.
Cảm giác lạnh lẽo khiến Đoan Mộc Mộc từ trong mộng đột nhiên tỉnh dậy, trong miệng sặc rất nhiều nước, cảm giác giống như là rơi vào trong nước, Đoan Mộc Mộc quơ tay lung tung như muốn nắm bắt cái gì đó, hoặc là tránh dòng nước này, nhưng hoàn toàn không thể, cô bị người ta gắt gao nhấn xuống.
Hơi nước mù mịt, cô nhìn thấy người kia không rõ, nhưng có thể cảm thấy sự tức giận của người đó còn lạnh hơn nước đá, rốt cuộc biết anh ta là ai?
Lãnh An Thần!
"Buông tôi ra, khốn kiếp. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." Cô bị sặc nước, sắp hít thở không thông.
Nhưng anh vẫn không buông tay, đôi mắt lóe những tia sáng nhìn cô chòng chọc, vẫn nhấn cô vào dòng nước chảy, cho đến khi cô thật sự sắp chết chìm, anh mới đóng vòi nước, thân thể bị anh ném vào một góc, anh đè lên trên, "Mới vừa rồi cô kêu tên ai?"
Cô nghe không hiểu, những chuyện trong mộng đã sớm vì kinh sợ mà quên hết, chỉ cảm thấy lạnh, giống như xương cốt đang đánh vào nhau.
"Tôi hỏi cô, trong lòng cô rốt cuộc có ai?" Lãnh An Thần đứng cách cô rất gần, gần đến nỗi có thể nhìn thấy cô trong con ngươi của anh, xốc xếch không chịu nổi, quần áo ướt đẫm dính chặt vào người, mái tóc cũng thế.
Nhức đầu vô cùng, giống như muốn nứt ra, có lẽ do gió lạnh buổi chiều, nên bị cảm, Đoan Mộc Mộc không muốn trả lời, cũng không muốn cãi vã với anh, chỉ muốn chui vào trong chăn ấm áp mà ngủ.
Cằm bị anhkéo lên, mặt cũng ngẩng cao, ép buộc nhìn thẳng vào anh, hình như anh rất quyết tâm, nếu không hỏi được nguyên cớ thì không tha, nhìn anh như vậy, Đoan Mộc Mộc thỏa hiệp, "Tôi rất khó chịu, có chuyện gì ngày mai nói, có thể hay không?"
"Không thể!" Anh cự tuyệt, "Ban ngày thì Khang Vũ Thác, buổi tối là Tô Hoa Nam, vậy. . . . . ."
Câu nói kế tiếp không nói ra, nhưng anh thiếu chút nữa liền bật thốt lên hỏi cô, vậy một ngày 24 của cô thì anh ở đoạn nào?
"Tôi mới là chồng của cô, nhưng cô lại ở trước mặt tôi gọi tên người đàn ông khác, Đoan Mộc Mộc cô chán sống rồi sao?" Cuối cùng anh chỉ còn cách đổi thành trách mắng như vậy, trong tròng mắt mây đen cuồn cuộn, giống như muốn nuốt chửng người ta.
Đoan Mộc Mộc lắc đầu, "Anh đừng cố tình gây sự, hôm nay tôi thật sự không tho