kiện với tôi?"
Đúng, anh dùng tương lai của Khang Vũ Thác uy hiếp cô, ngoại trừ cha cô, thì Khang Vũ Thác chính là cái xương sườn mềm duy nhất của cô, nhưng chính vì như vậy, mới khiến Lãnh An Thần căm tức, anh không ngờ cô lại để ý đến Khang Vũ Thác như vậy, thậm chí vì cậu ta mà tình nguyện thu hồi móng vuốt nhọn của mình, trở thành một con cừu nhỏ ngoan ngoãn.
Trước kia, anh rất khát vọng sẽ nhìn thấy bộ dạng biết nghe lời của cô, nhưng khi có một ngày cô thật sự biến thành như vậy, anh mới phát giác ra cô vô cùng đáng ghét, nhất là cô thay đổi vì người đàn ông khác.
Đoan Mộc Mộc nhìn anh, trong lòng tràn ngập khổ sở, trong chuyện của Khang Vũ Thác, cô thừa nhận bởi vì mình có tâm tư riêng, nên mới khiến anh khó chịu, cho nên trong một tháng vừa qua, cô rất nhân nhượng và nhẫn nhịn anh, nhưng đổi lấy là anh càng tổn thương cô tệ hại hơn, hôm nay anh lại dồn cô cô đến bước đường cùng.
"Nhất định phải mặc như vầy đúng không?" Cô mở miệng thật thấp, tay siết chặt bộ lễ phục, chặt đến nỗi khớp xương trở nên trắng bệch.
Lãnh An Thần nghiêng người dựa vào cạnh cửa, nhìn cô tựa như chế giễu, "Không phải là cô rất thích quyến rũ đàn ông sao? Những người đàn ông ngày mai tới tham dự buổi tiệc này không giàu cũng quý, chẳng lẽ cô không muốn tiếp tục quyến rũ thêm mấy người nữa sao?" Nói xong, anh tới gần cô một bước, chống cánh tay đem cô cố định ở trong đó, tư thế từ trên cao nhìn xuống, "Hoặc là cô có thể trực tiếp quyến rũ lão sắc lang đó. . . . . ."
Nghe những câu nói như thế, đặc biệt là câu nói cuối cùng kia, Đoan Mộc Mộc cảm thấy trong lồng ngực đột ngột cháy lên như một cây đuốc, ngọn lửa kia thiêu cháy khắp nơi trong cơ thể cô, "Lãnh An Thần, anh đang nói hưu nói vượn cái gì đấy?"
Thấy cô tức giận, anh hừ lạnh một tiếng, "Tôi nói sai sao? Đừng cho rằng tôi không biết, cô và lão già kia cả ngày liếc mắt đưa tình, cô có tâm tư gì?"
Đôi mắt đen nhánh của cô có ánh sáng tràn ra, càng ngày càng sáng, cuối cùng bùng phát, cô dụng hết toàn lực hung hăng đẩy anh ra, cũng đem bộ lễ phục cầm trong tay ném vào mặt anh, "Anh thật là vô sỉ khiến người ta giận sôi!"
Vậy mà anh có thể hoài nghi cô và cha của anh làm loạn? Ngay cả cha mình mà cũng sỉ nhục được?
Nhục nhã này như một giọt nước làm tràn ly, sự nhẫn nhịn của Đoan Mộc Mộc cuối cùng cũng kết thúc.
"Sao lại gấp gáp như vậy? Là bị tôi nói trúng, chột dạ chứ gì?" Lãnh An Thần cũng biết mình quá mức, nhưng vừa nghĩ tới chuyện cô phản bội mình, anh lại cảm thấy khó chịu, hình như chỉ có hung hăng nhục nhã cô, anh mới thoải mái một chút.
"Anh thích nói thế nào thì nói thế sao?" Đoan Mộc Mộc cười lạnh, "Nhưng nếu như anh thật sự kỳ vọng tôi trở thành người mẹ thứ bốn của anh, vậy thì tôi cũng có thể suy nghĩ một chút!"
Cô rốt cuộc lại lộ ra răng nhọn đối với anh, cũng là cắn một cái rất đau ở trong lòng anh, cắn rớt ra một miếng thịt thật to.
"Cô dám?" Lãnh An Thần gắt gao siết chặt bả vai của cô, sức lực lớn đến nỗi như hận không thể bóp nát được cô.
"Lãnh An Thần, anh cảm thấy Mộc Mộc tôi còn có cái gì không dám?" Rốt cuộc không cần nhân nhượng cầu toàn anh nữa, cô lập tức cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Trên mặt cô tràn ra nụ cười quen thuộc, sự kiên định trong ánh mắt cô như đốt cháy anh, Lãnh An Thần đột nhiên hối hận vì đã chọc giận cô, nhưng cái làm anh sợ hơn chính là cô sẽ làm ra chuyện điên cuồng.
Mới vừa rồi cô còn dám nói làm mẹ tư của anh. . . . . .
Lời như thế mà cô cũng dám nói!
Bàn tay đang cố định trên tay cô một lần nữa siết chặt, dường như còn có thể nghe được tiếng xương kêu răng rắc do bị anh bóp vỡ, "Cô mà dám, tôi sẽ đối với cô trước là phá hủy sau là giết."
"Được, hay là thực hiện liền bây giờ đi." cô nhắm mắt lại, ngẩng cao đầu lên nhìn anh.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường không có chút sợ hãi nào, Lãnh An Thần mới phát hiện ra quả đấm mình tung ra hoàn toàn như đấm vào bông, mà anh đối với cô căn bản cũng không xuống tay được.
Người phụ nữ này đối phó với anh giống như là một con rắn không xương.
Đáng chết!
Lãnh An Thần tức giận bùng phát, "Muốn cô chết ngay thật quá dễ dàng, tôi sẽ không để cho cô chết một cách sung sướng như thế đâu, tôi muốn nhìn thấy cô khổ sở? Có tin bây giờ tôi sẽ phá hủy người đàn ông yêu thương trong tim cô không."
Lại đem Khang Vũ Thác uy hiếp cô?
Đúng, anh thành công, nhưng cũng không phải bởi vì cô yêu Khang Vũ Thác, mà là cảm giác mình có phần xấu hổ, sợ liên luỵ tới Khang Vũ Thác.
"Tôi tin!" Đoan Mộc Mộc cười khổ, Với một Lãnh Thiếu xấu xa như anh, làm những chuyện như vậy hoàn toàn không phải vấn đề khó khăn, chỉ có điều, tôi có thể nói cho anh biết, phá hủy Khang Vũ Thác, thì tôi cũng tự hủy cùng anh ta."
Một câu nói nhưng lại giống như ném vào trái tim Lãnh An Thần một hòn đá nặng, sau đó bị vỡ ra một lỗ thủng rất to, trống rỗng, sâu không thấy đáy, mà anh dường như lúc nào cũng có thể sẽ hụt chân, ngã vào trong vạn kiếp bất phục.
Tình cảm của cô và Khang Vũ Thác lại sâu sắc đến đồng sanh cộng tử rồi sao?
Được, rất được. . . . . .
"Đoan Mộc Mộc cô rất có gan, tuy nhiên, ngược lại