Hình như phát giác cô đang tự trách, Khang Vũ Thác càng lôi cánh tay cô chặt hơn một chút, "Đừng hoài nghi tình yêu của tôi, dù sau này tôi đã không thể yêu em, nhưng tình cảm đã qua tuyệt đối là thật, không có một chút dối trá, tôi không cùng với Lãnh An Thần lừa em, tuyệt đối không có."
Anh kéo tay của cô qua, áp lên ngực của anh, cách một lớp quần áo cũng có thể cảm thấy trái tim đang đập thình thịch, "Nếu như em còn không tin, có thể cầm dao moi trái tim tôi ra nhìn . . . . . ."
"Đừng nói thế!" Cô nghe không vô, "Tôi tin anh, còn chưa được sao?"
Hẳn là cô quá kích động, nên mới trở nên đa nghi như thế, Đoan Mộc Mộc thuyết phục mình.
"Vậy về sau chúng ta. . . . . ." Khang Vũ Thác nhìn cô, gương mặt đã khóc làm cho người ta đau lòng, giờ phút này anh thật muốn cúi đầu hôn cô, hôn lên vết thương lòng cùng đau đớn của cô, nhưng anh biết là không thể, bởi vì anh không có tư cách này.
"Vẫn là bạn bè!" Đoan Mộc Mộc tiếp lời của anh, "Chỉ là bạn bè."
Sau bốn chữ vừa nhắc nhở, nếu như không biết quan hệ của anh và Lãnh An Thần, có lẽ cô sẽ mừng rỡ tiếp nhận sự yêu mến của Khang Vũ Thác, nhưng bây giờ thì không thể, ngay cả sau nay cũng không thể.
Khang Vũ Thác sao lại không hiểu, mặc dù không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ, anh gật đầu, "Được, bạn bè. . . . . ."
Nói xong, bàn tay của anh từ đầu vai của cô chậm rãi trượt xuống, sau đó xoay người chạy ra ngoài, nhưng đi chưa được hai bước, anh lại quay trở lại, đột ngột vòng tay ôm cô, ôm thật chặt.
Đoan Mộc Mộc sửng sốt, hoàn toàn sững sờ.
"Để cho tôi ôm em một cái, một lần cuối cùng. " Âm thanh của anh rất thấp, vang lên bên tai của cô, nặng nề nhưng có lực, giống như sắp xuyên thủng màng nhĩ của cô, cũng xuyên thủng vào lòng cô.
Bất gíc, cô cũng đưa tay ôm anh, từ mười bảy, mười tám tuổi cô đã thích người đàn ông này, mặc dù chỉ là thần tượng, nhưng rốt cuộc anh vẫn chiếm cứ trái tim trong thời kỳ thanh xuân tươi đẹp nhất của cô.
Khang Vũ Thác đã đi thật lâu, nhưng Đoan Mộc Mộc vẫn duy trì tư thế đưa tay như cũ, cho đến khi sau lưng vang lên giọng nói lạnh lùng trào phúng, "Nếu không đành lòng như vậy,sao còn để nó đi ?"
Là Lãnh An Thần, anh cư nhiên đuổi tới.
Thu tay lại, Đoan Mộc Mộc cười khổ, "Tôi không giống những người khác, phàm là đồ tốt thì nhất định sẽ chiếm làm của mình."
Cô lại chọc anh?
"Nói, dấu vết trên người cô có phải là do nó lưu lại hay không?" Trừ nó ra, thì chỉ còn Tô Hoa Nam, Lãnh An Thần vừa nghĩ tới những dấu vết mập mờ kia đã muốn điên lên.
"Lãnh tổng, anh thử cởi hết ra đi, dấu vết trên người anh không thể ít hơn so với tôi chứ, hai ta kẻ tám lạng người nửa cân, vậy nên đừng ai nói ai hết?" Đoan Mộc Mộc nhìn anh, ánh mắt bị nước mắt rửa qua, trong bóng đêm sáng giống y như những ngôi sao nơi chân trời.
Lại còn so với anh, giống như anh phạm sai lầm, thì cô cũng phải phạm một sai lầm như thế.
Nhưng không được, anh là đàn ông, có thể có rất nhiều phụ nữ, nhưng cô không được, cô là vợ của anh, chỉ có thể thuộc về một mình anh.
Bất tri bất giác, Lãnh An Thần đã đem cô trở thành vật sở hữu của riêng anh mà không hề biết.
"Hay cho câu kẻ tám lạng người nửa cân!" Lãnh An Thần tiến tới gần cô, nhớ tới hình ảnh cô và Khang Vũ Thác ôm nhau lưu luyến, nhớ tới hình ảnh cô thường ngày cùng Tô Hoa Nam liếc mắt đưa tình, anh có cảm giác càng ngày càng không nắm được cô.
Anh ghét loại cảm giác này, ghét cực kỳ.
"Có tin hay không, chỉ cần một cú điện thoại của tôi sẽ phá hủy cậu ta?" Lại uy hiếp, nhưng anh cũng không còn cách nào.
Quả nhiên, lời anh vừa thốt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc trong bóng đêm trở nên tái nhợt, "Lãnh An Thần, anh không cần làm loạn, không phải anh ta, hoàn toàn không phải anh ta."
"Vậy là ai?" Không phải Khang Vũ Thác, chẳng lẽ là Tô Hoa Nam?
Trái tim Đoan Mộc Mộc co rút trở nên vô cùng đau đớn, là anh lưu lại những dấu vết trên người kia, nhưng cô làm sao để nói cho anh biết, những dấu vết này thật ra thì đều do anh lưu lại?
Nếu cô nói, anh sẽ tin sao?
Sáng sớm hôm nay anh tỉnh lại thấy người phụ nữ nằm với mình là Lăng Như Ý, mặc dù không biết người phụ nữ kia làm sao có thể vào phòng được, nhưng cô biết anh tuyệt đối sẽ không tin tưởng cô dùng trong sạch của mình để làm thuốc giải cho anh.
"Lãnh An Thần, anh không cần đoán bậy." Đoan Mộc Mộc coi như là thỏa hiệp.
Nhưng cô càng không nói thì anh càng khó chịu, "Là Tô Hoa Nam?" Anh lại đoán.
"Không phải!" Cô nhìn tròng mắt đen của anh lộ ra một tia hung ác, tại sao anh có thể nghĩ cô xấu xa như vậy, chẳng lẽ trong lòng anh, cô chính là loại phụ nữ có thể tùy tiện lên giường với đàn ông sao?
"Vậy là ai?"
"Anh không cần biết. . . . . ."
"Có tin bây giờ tôi sẽ phá hủy cả hai người bọn họ ha không?" Anh nổi giận.
Đoan Mộc Mộc khổ sở nhắm mắt, "Tôi tin. . . . . . Cho dù anh phá hủy bọn họ cũng vô ích, bởi vì căn bản cũng không phải là bọn họ. . . . . ."
"Vậy rốt cuộc là ai? Hồ Tiểu Liệt sao?" Anh nhìn cô, dáng vẻ khổ sở mang theo đè nén nào đó, anh cũng có cảm giác bị ép đến điên lên.
Khang Vũ Thác, Tô Hoa Nam, lại còn Hồ Tiểu