tôi muốn nhìn đôi cẩu nam nữ hai người có thể đi cùng nhau tới khi nào?" Lãnh An Thần nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô, giống như dã thú khi nhìn thấy con mồi.
Thật ra cô cũng không biết lai lịch của Khang gia như thế nào, chỉ dựa vào chuyện cô đã từng gả cho người khác thôi, thì Khang gia cũng sẽ không chấp nhận một cô gái như vậy bước vào cửa rồi.
Đoan Mộc Mộc cô quá mơ mộng hão huyền rồi.
Nghĩ tới những điều này, những khó chịu tích tụ trong lòng Lãnh An Thần mới giảm đi một chút, anh nâng cái cằm xinh xắn của cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như đang nghịch một món đồ chơi nho nhỏ, "Đừng nói tôi không nhắc nhở cô, Khang Vũ Thác không phải là người cô có thể muốn."
Đoan Mộc Mộc chán ghét né tránh ngón tay của anh, "Không nhọc lãnh tổng phải lo lắng."
Tay của anh dừng ở giữa không trung, nụ cười nơi khóe môi càng rộng, "Tôi chỉ là lo lắng một ngày nào đó cô sẽ chạy trốn rồi trở về tìm tôi, đến lúc đó ngay cả tư cách làm bạn trên giường chô tôi cô cũng không có, bởi vì tôi sẽ không cần một cái giày rách mà người khác đã xỏ qua." Nói xong, anh vỗ vỗ mặt của cô rồi xoay người bỏ đi, để lại Đoan Mộc Mộc đứng sựng một chỗ lảo đảo muốn ngã.
Cuối cùng Đoan Mộc Mộc mặc một bộ lễ phục lệch vai màu tím sen, màu sắc không rực rỡ lắm, mà kiểu cách cũng đúng mực.
Từ phòng thay lễ phục ra ngoài, một luồng không khí trong lành phả vào mặt, hòa tan những khó chịu trong lòng Đoan Mộc Mộc tụ, tuy nhiên nỗi đau ngày càng bộc phát rõ ràng hơn, đây là lần thứ hai anh mắng cô là giày rách rồi, món nợ này cô sẽ nhớ kỹ.
Sau lưng có tiếng còi xe taxi không ngừng vang lên, nhưng hôm nay cô không muốn ngồi xe, càng không muốn trở lại ngôi nhà kia, cô chỉ muốn được ở một mình, thậm chí cô còn hy vọng mình có thể đi mãi mãi, không cần phải trở về tòa nhà đó nữa.
Sức khỏe của lão phu nhân không thấy khá hơn, nhưng cũng không xấu đi, chống đỡ như vậy, thật sự không biết chống được đến lúc nào? Nhưng quan hệ của cô và Lãnh An Thần đã chống đỡ không nổi nữa, trước mặt người khác là ân ái, phía sau lại là thù hận, đây chính là cuộc sống của bọn họ, cuộc sống suốt ngày phải mang mặt nạ như thế này hành hạ cô gần như sắp điên.
Ngẩng đầu, Đoan Mộc Mộc hít sâu một hơi như muốn xua tan những đè nén trong lòng, nhưng ngoài ý lại muốn thấy bầu trời về chiều mang màu sắc xanh dương đậm, bỗng dưng nhớ lại Tô Hoa Nam đã từng vẽ một bức họa, chính là bầu trời màu xanh dương đậm, không bờ không bến, vừa giống biển nhưng cũng vừa giống trời, giống y như cảnh sắc trước mắt cô bây giờ.
Lúc ấy cô còn hỏi anh tại sao vẽ bức họa này, anh nói trái tim của người đàn ông cũng giống như những ngày này, thì ra khi đó anh có dã tâm, chỉ có cô là ngây ngốc cho rằng, bất luận tim của anh rộng lớn bao nhiêu, cuối cùng cũng sẽ dừng lại vì cô, nhưng sự thật chứng minh, cô không giữ được trái tim của ai đó.
Khổ sở tràn qua trái tim, Đoan Mộc Mộc thu hồi ánh mắt, lại bỗng dưng thấy cách đó không xa một bóng người, trái tim nhanh chóng nhảy lên.
Là ảo giác sao? Hay là tâm ý tương thông, cô vừa nghĩ đến anh, anh liền xuất hiện?
Tuy rằng bởi vì oán hận Tô Hoa Nam mà mất đi những rung động lúc đầu, nhưng cũng không thể phủ nhận mỗi lần nhìn thấy anh thì nhịp tim của cô vẫn có thể tăng tốc, đúng lúc Đoan Mộc Mộc lên bộ lễ phục thì cô không ngờ còn nhìn thấy có thêm một người bên cạnh Tô Hoa Nam, mà người kia lại là. . . . . . Lăng Như Ý .
Cô ta chạy chậm qua, thân mật khoác tay Tô Hoa Nam, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ngước lên, mặc dù cách một khoảng rất xa, không nhìn thấy rõ nét mặt của cô ta, nhưng vẫn có thể cảm thấy ánh mắt kia đầy sự nóng bỏng và ngưỡng mộ, mà Tô Hoa Nam cũng không bài xích sự thân mật của cô ta.
Ánh mắt Đoan Mộc Mộc vừa lúc nhìn thấy tư thế thân mật đó của bọn họ, lập tức cảm thấy bên tai kêu on gong một tiếng, bọn họ xuất hiện chung một chỗ thì không có gì kỳ lạ, nhưng kỳ lạ ở chỗ là bọn họ lại thân mật như thế.
Lăng Như Ý không phải thích Lãnh An Thần sao? Sao cô ta lại ở cùng một chỗ với Tô Hoa Nam?
Quá nhiều nghi vấn khiến Đoan Mộc Mộc không khỏi đi theo sau bọn họ, từ trung tâm thương mại đến quán cà phê, Đoan Mộc Mộc cũng không biết mình trúng tà gì, mà cứ đi theo bọn họ như thế, cuối cùng ở một khúc quanh trong quán cà phê, người đàn ông đột nhiên xoay người bắt gặp cô tại trận.
"Ah, sao trùng hợp thế?" Rõ ràng cô là quang minh lỗi lạc, nhưng bây giờ lại có vẻ có tật giật mình.
Vẻ mặt Tô Hoa Nam không thay đổi, ngược lại Lăng Như Ý ở bên cạnh anh ta thì lại rất mất tự nhiên, thậm chí còn không dám nhìn thẳng cô, ngay cả thanh âm cũng run run rẩy rẩy, "Thư ký Đoan. . . . . . Chào phu nhân. . . . . ."
"Em qua bên kia ngồi trước đi!" Tô Hoa Nam nhìn Lăng Như Ý nói, sau đó níu tay Đoan Mộc Mộc đi qua một bên, giải thích, "Mộc Mộc, anh và cô ta không phải như em nghĩ đâu, ngày mai là sinh nhật của anh cả, anh kêu cô ta chọn giúp anh một món quà." Giọng nói của Tô Hoa Nam có chút gấp gáp và mất đi vẻ bình tĩnh lúc trước.
Đoan Mộc Mộc không nói gì, chỉ cười yếu ớt, Tô Hoa Nam càng thêm gấp gáp, "Mộc Mộc, em cũng biết trong lòng anh