ải mái."
Anh biết cô đang sốt, nhưng cũng không được nói như vậy, rượu vào lời ra, trong mộng là những lời nói thật?
Ở trong mộng cô kêu tên Tô Hoa Nam, có phải chứng tỏ trong lòng cô chỉ tồn tại người kia hay không, anh sợ nhất chính là điều này.
Khi biết cô và Khang Vũ Thác mập mờ không rõ thì anh chỉ có căm tức, chứ không sợ, nhưng Tô Hoa Nam lại khác, anh ta là mối tình đầu của Đoan Mộc Mộc, thời gian hai người yêu nhau không có sự tồn tại của anh, dù anh có cố gắng thế nào cũng không xóa đi được, cũng không tham gia vào được.
"Cô không quên được anh ta có phải hay không? Cô còn muốn ở cùng với hắn có phải hay không?" Anh giống như như điên, rống hỏi cô.
Anh dán cô rất gần, màng nhĩ gần như bị tiếng gào của anh làm thủng, khó chịu cộng với lạnh lẽo khiến cô run rẩy, Đoan Mộc Mộc ôm chặt thân thể của mình, con ngươi u ám chống lại anh, "Đúng thì thế nào?"
Anh luôn thích buộc cô, buộc cô thừa nhận mình có cấu kết với người đàn ông khác, nếu như vậy cô sẽ làm theo ý anh.
Âm thanh tiếng xương phát ra rắc rắ, dường như đã bị anh bóp nát, Đoan Mộc Mộc trong đau đớn, càng thêm bộc phát nói không lựa lời, "Lãnh An Thần anh không phải mắng tôi là giày rách sao? Hôm nay tôi sẽ nói cho anh biết, đàn ông khắp thiên hạ này, trừ anh ra, tôi muốn cùng ai lên giường, anh đều không thể xen vào. . . . . ."
"Khụ!" Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy cổ họng bị siết chặt, bàn tay to của anh kẹp chặt cổ của cô, ánh mắt đầy những tia máu đỏ tươi nhìn cô chằm chằm, cắn răng, "Cô lặp lại lần nữa."
"Tôi có thể cùng đàn ông khắp thiên hạ lên giường, nhưng duy nhất sẽ không cùng anh. . . . . ." Cô lớn tiếng, nhưng âm thanh bị nghẹn thắt dưới bàn tay anh, trở nên yếu ớt, "Đây chính là điều anh muốn đúng không? Bây giờ anh hài lòng chưa?"
Không biết là nhu nhược hay là khổ sở mà nước mắt bắt đầu rơi xuống, trong không gian yên tĩnh, dường như có thể nghe được tiếng nước mắt rơi vỡ nát trên mặt đất. . . . . .
Anh bóp chặt tay cô khiến cô không làm gì được, nhưng hô hấp thông hơn, khiến nước mắt chảy càng nhiều, giống như đang tố cáo sự thô bạo của anh, để cho anh thêm phiền loạn.
Anh làm sao không biết mình cố tình gây sự, làm sao không hiểu trong lòng ai đó không thể quên được ai? Nhưng không biết vì lý do gì, khi nghe thấy cô kêu tên Tô Hoa Nam, anh cảm thấy muốn điên.
"Không cho khóc!" Anh trầm giọng ra lệnh, đồng thời bàn tay vươn ra, xoa nắn ở trên gương mặt cô không chút nào thương tiếc, hận không thể lau sạch nước mắt trên mặt cô, nhưng động tác của anh cũng không thể ngăn cản được cái gì, ngược lại càng khiến cô uất ức nên nước mắt càng tràn lan.
Người phụ nữ trong lúc bị bệnh là yếu ớt nhất, Đoan Mộc Mộc cũng không ngoại lệ, cô vốn đã rất khó chịu, nhưng vẫn còn bị anh chỉ trích, uất ức càng giống như nước lũ tràn bờ, muốn dừng lại cũng không dừng được.
Mới lau qua khuôn mặt nhỏ nhắn cho cô, nhưng ngay lập tức lại chảy thành sông, Lãnh An Thần tức đến độ không cách nào kiềm chế, gầm nhẹ, "Cô mà còn dám rơi một giọt nước mắt, tôi sẽ khiến cô không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai."
Lại uy hiếp, nhưng Đoan Mộc Mộc đã sớm có sức miễn dịch, "Tùy anh, anh muốn giết ai muốn đánh ai, đều là chuyện của anh, buông tôi ra, tôi muốn đi ngủ. . . . . ."
Cô khóc, giãy giụa, đôi tay nhỏ bé vô lực đánh trên người anh, "Lãnh An Thần, ban ngày anh ầm ĩ, buổi tối lại tiếp tục ầm ĩ, anh không thấy mệt sao? Cứ xem như anh không mệt mỏi, nhưng tôi lại rất mệt mỏi, cầu xin anh bỏ qua cho tôi...tôi không muốn cãi nhau với anh, thật sự không muốn."
Cô nghiêng đầu, nước mắt rơi xuống như Trân Châu, có mấy giọt nhỏ xuống môi anh, mặn mặn.
Tim của anh run lên, không tự chủ được cúi đầu, ngậm vào môi của cô, cũng đúng lúc ngăn chận cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của cô.
Cô không phải bị ốm sao? Sao lại còn không yên tĩnh? Cô không thể nói một câu nào ngọt ngào, để cho anh vui vẻ một chút sao?
Môi của cô, mềm nhũn, giống như trái vải đã bóc vỏ, khiến cho anh tham luyến, cô nói anh ồn ào, thật ra thì tại sao anh cứ muốn làm như vậy, chỉ vì không ồn ào với cô, thì hình như anh hoàn toàn không tìm được cơ hội để nói chuyện với cô.
Cô sốt không nhẹ, ngay cả đầu lưỡi cũng nóng, vậy mà anh vì tức giận, mà quên mất vụ này.
Đáng chết!
Dù biết cô đang sốt, nhưng anh vẫn ở trên môi lưu luyến hôn một hồi lâu, không nỡ buông ra, cái trán chống đỡ trán cô, "Em sốt."
Anh đột nhiên mềm mại, còn có nụ hôn không rõ ý vị vừa rồi, khiến cho khổ sở nơi đáy lòng cô như được mở cửa, "Không cần anh lo. . . . . . Chết là đúng, nhưng sẽ không phải chịu sự hành hạ của anh nữa."
"Lãnh An Thần anh tại sao lại chỉ trích ta? Những người phụ nữ bên ngoài của anh có dừng lại ba người không?"
"Tôi biết tôi nợ anh, nhưng tôi đã trả sạch, tôi. . . . . ."
Nơi cơ thể bị anh khắc tên lên lại đau, điều này làm cho cô nhớ tới chuyện anh bị hạ dược, rõ ràng những dấu vết kia là do anh lưu lại, thế nhưng anh lại luôn mồm mắng cô tìm người đàn ông khác bên ngoài, hơn nữa cô và anh còn tách nhau ra không tới nửa giờ, anh đã lăn lộn cùng người phụ nữ khác.
Lòng của cô cho dù là
