Polly po-cket
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211953

Bình chọn: 9.00/10/1195 lượt.

ghiên cứu, cũng không dám tìm tòi nghiên cứu.

Khi xuống lầu ăn cơm, dường như bọn họ là những người cuối cùng có mặt, Lãnh Ngọc Thù đã sớm chờ không được nữa, cong môi lên, "Anh, muốn mọi người chờ hai người cũng không thành vấn đề, nhưng mấu chốt là còn có bà nội và ba, sau này nên học một chút lễ phép đi!" Lời này rõ ràng là nói với Lãnh An Thần, nhưng Đoan Mộc Mộc biết kì thực là bóng gió chính mình.

"Chỉ có em là nói nhiều!" Lãnh An Thần vuốt đầu Lãnh Ngọc Thù, mắt liếc những người đang ngồi, ánh mắt ngừng ở Tô Hoa Nam, bởi vì nhìn thấy ánh mắt anh đang nhìn Đoan Mộc Mộc chằm chằm, Lãnh An Thần hận không thể duỗi ngón tay mà móc cặp mắt anh ta rớt ra.

Trước mặt anh lại không chút kiêng kỵ như vậy, chứ nếu anh rời đi, thì Tô Hoa Nam này chắc có thể dùng ánh mắt gợi tình với cô đi?

Âm thầm cắn răng, Lãnh An Thần mở miệng, "Về sau các vị không cần chờ chúng tôi, bởi vì đã có mệnh lệnh, chúng tôi muốn ngày đêm không ngừng tạo người, cho nên thời gian có thể không cùng ăn với mọi người được."

Lúc anh nói lời này, cố ý nhìn Tô Hoa Nam chằm chằm, cho đến khi thấy ánh mắt anh ta trở nên tối sầm, cuối cùng xám xịt như một mảnh tro tàn, mới cảm thấy trong lòng sảng khoái một chút.

Đoan Mộc Mộc trừng mắt nhìn qua, không ngờ mới sáng sớm anh đã nói bậy, nhưng Lãnh An Thần lại thân mật kéo cô qua, hôn nhẹ lên má cô, "Bà xã, đây là chuyện mọi người đều biết, không cần thiết phải xấu hổ! " Nói xong, nhìn về phía bà nội, "Bà nội, cháu nói không sai chứ?"

Lão phu nhân nhìn vợ chồng bọn họ ân ái, ấm áp cười một tiếng, "Cháu chỉ tập trung luyện công cái miệng thôi sao, nếu không đã qua một tháng, sao ta còn chưa thấy cái bụng của nha đầu Mộc có động tĩnh?"

Trên bàn ăn mà nói chuyện này, thật sự khiến Đoan Mộc Mộc lúng túng, cô vội vã hoà giải, "Bà nội, cháu đói rồi, có thể ăn cơm chứ?"

Nhưng, tiếng nói của cô vừa dứt, thì cảm thấy ánh mắt từ bốn phía đều ném tới, cô đang cảm thấy phiền não, liền nghe thấy Lãnh An Thần nói hài hước, "Đúng vậy a bà nội, thể lực của vợ con tiêu hao quá nhiều, cần bổ sung năng lượng, ăn cơm, OK?"

Thì ra, mọi người lại hiểu lầm.

Đoan Mộc Mộc chỉ hận không có cái hang, để cho mình chui vào!

Còn chưa tối, biệt thự Lãnh gia đã náo nhiệt, nam nữ ăn mặc và trang điểm rất xinh đẹp, Đoan Mộc Mộc là dâu cả tự nhiên phải tham dự.

Một bộ váy đuôi dài, tôn lên vóc dáng cao gầy của cô, bộ lễ phục lệch vai hấp dẫn nhưng không mất đi vẻ ưu nhã, bộ lễ phục cắt may rất vừa người, không dư một tấc, ôm gọn vóc dáng thon mềm của cô.

Bộ ngực đầy đặn, vùng bụng phẳng, chiếc eo thon nhỏ, cặp mông ngạo nghễ ưỡn cao, mỗi một chỗ đều hoàn mỹ như thế, bộ lễ phục màu cánh sen dưới ánh đèn trở thành màu trắng, có cảm giác siêu nhiên thoát tục, khiến cho người nhìn có cảm giác như từ trong tranh bước ra, quyến rũ và mị hoặc.

Cô hôm nay, ngay cả Lãnh An Thần nhìn thấy cũng không di chuyển được ánh mắt, mà anh hôm nay cũng vô cùng xuất sắc, một thân tây trang màu trắng khiến anh vô cùng giống bạch mã hoàng tử trong truyền thuyết, cho nên bọn họ vừa xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

"Danh tiếng của em hôm nay hình như lấn át cả ông ta!" Lãnh An Thần dán sát bên tai cô, mập mờ nói nhỏ.

Đoan Mộc Mộc khẽ tránh xa anh một chút, trả lời, "Anh cũng không kém, không thấy ánh mắt những người phụ nữ kia đều giống như sói cái vây quanh anh sao?"

Nghe nói như thế, Lãnh An Thần khẽ cười, "Giống nhau, giống nhau, biết không? Bây giờ tôi đang hận không thể cầm con dao khoét hết ánh mắt của những người đàn ông đang nhìn em kia."

Anh luôn tùy tiện như thế, Đoan Mộc không còn gì để nói, nhìn ra nơi xa, cô đề nghị, "Chúng ta đi chúc thọ cho cha chứ?"

Đoan Mộc Mộc chỉ muốn hoàn thành trình tự này nhanh lên một chút, sau đó tìm một chỗ không người trốn đi, cô thật sự không có thói quen giao thiệp với những người này.

Khách mời vẫn không ngừng tiến vào, trong đó có Lam Y Nhiên, hôm nay cô mặc một bộ lễ phục màu đỏ chót, cực kỳ bắt mắt, việc đầu tiên khi cô bước vào biệt thự, là tìm Lãnh An Thần, nhưng khi nhìn thấy anh và Đoan Mộc Mộc đang khoác tay nhau thì trái tim không khỏi chua xót.

Nhưng cô cũng không phải là người phụ nữ chỉ biết ăn giấm, đè nén cảm giác không thoải mái của mình, cô cười yếu ớt, tha thướt đi tới.

"An Thần ——" Lam Y Nhiên đứng trước mặt Lãnh An Thần và Đoan Mộc Mộc.

Một thân đỏ chói lập tức như quả cầu lửa đốt cháy ánh mắt của Đoan Mộc Mộc, không thể không thừa nhận, người phụ nữ này bất luận là ở nơi nào, đều sẽ làm người ta có cảm giác hai mắt tỏa sáng, lúc nãy còn cảm giác mình cũng không tệ, nhưng giờ phút này đứng trước mặt Lam Y Nhiên, Đoan Mộc Mộc lại có cảm giác rất thất bại.

"Em đã đến rồi!" Âm thanh của Lãnh An Thần êm ái, hình như đây là sự đối xử đặc biệt với cô, tuy chỉ có bốn chữ, nhưng cũng lộ ra vẻ thân mật khiến người ta phải nhìn trộm.

"Vâng! " Từ lúc tới đây Lam Y Nhiên chưa từng nhìn Đoan Mộc Mộc một cái, giống như trong mắt của cô chỉ có người đàn ông bên cạnh, cánh tay càng thêm tự nhiên kéo Lãnh An Thần, "An Thần, em và anh đi chúc thọ cho bác trai đi!"

Âm thanh