Polly po-cket
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211754

Bình chọn: 8.00/10/1175 lượt.

Liệt, người phụ nữ này đến tột cùng là có bao nhiêu ma lực, mà lại có thể quyến rũ nhiều đàn ông như vậy?

Nghe đến tên Hồ Tiểu Liệt, Đoan Mộc Mộc chợt mở mắt ra, sáng quắc nhìn anh, "Anh thật muốn biết?"

Anh không nói, im lặng thay thế câu trả lời.

Cô cười một tiếng, "Nếu như tôi nói là anh...anh tin không?"

Lòng anh run lên, trong đầu thoáng qua hình ảnh kiều diễm tối hôm qua, chỉ có điều anh làm sao cũng không nhớ nổi gương mặt đó, chẳng lẽ thật sự chính là cô?

Gần như, anh đã muốn tin, nhưng vừa nhớ tới buổi sáng mở mắt ra thấy người phụ nữ khác, tim của anh lại trở nên cứng rắn, "Đoan Mộc Mộc, cô cảm thấy tôi rất ngu ngốc sao?"

Nghe nói như thế, nụ cười vừa hiện lên trên mặt Đoan Mộc Mộc hoàn toàn sụp đổ, giống như trong ngày mùa đông bị gió lạnh chà đạp, thê thảm, cô đơn, nhưng lại mang theo vẻ không cam lòng.

"Anh đã không tin, vậy cũng đừng hỏi. " Cô đèn nén khó chịu trong lòng mình.

Cô cắm sừng cho anh như vậy, lại muốn anh đừng hỏi, xem ra không cho cô thêm một chút trí nhớ, cô sẽ không nhớ được mình là người phụ nữ của ai?

Cô bị anh lôi lên lầu, quanh đi quẩn lại không biết đi đâu, cuối cùng dừng ở khoa chăm sóc sắc đẹp trong bệnh viện.

Không biết anh muốn làm gì, nhưng trực giác nói cho Đoan Mộc Mộc biết, sẽ không có chuyện gì tốt.

"Đi ra ngoài! " Vừa vào cửa, anh liền nhìn nhân viên chăm sóc mặc áo trắng bên trong rống lên một tiếng.

Cô y tá sợ hãi lập tức chạy đi, bên trong bước ra một người đàn ông mặc áo trắng, thoạt nhìn khoảng hơn ba mươi tuổi, trên mặt tươi cười, "Lãnh tổng, anh là. . . . . ."

"Cho tôi mượn chỗ này dùng một chút." Anh trầm giọng mở miệng.

"Nhưng. . . . . ." Bác sĩ nam hình như có chút bị làm khó, nhưng thoáng qua lại cười một tiếng, "Lãnh tổng, đừng làm chuyện phi pháp là được rồi, bằng không tôi không biết báo cáo thế nào."

Lãnh An Thần liếc người đàn ông một cái, nhưng anh ta đã xoay người, rời đi.

Đoan Mộc Mộc bị lôi đến tận cùng ở trong phòng, trên vách tường rất nhiều hình ảnh thân thể con người sửa sắc đẹp, thậm chí còn có cả hình người xăm toàn thân, cô ngơ ngác sửng sốt mấy giây, đợi đến khi hiểu được thì phát hiện thấy trong tay Lãnh An Thần đã có thêm một đồ vật giống như chiếc bút máy.

"Ahh...anh muốn làm gì?" Đoan Mộc Mộc sợ hãi muốn chạy trốn.

"Cởi quần áo!" Không trả lời, chỉ ra lệnh.

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, kháng cự.

"Đừng để tôi phải ra tay! " Âm thanh của anh rất lạnh, "Trừ phi cô muốn người tình ngôi sao của cô biến mất cả đêm."

Nghe như thế, Đoan Mộc Mộc đang lui về phía sau liền dừng lại, sao cô có thể làm liên lụy đến Khang Vũ Thác được?

Nhắm mắt lại, cô chỉ có thể thỏa hiệp.

"Cởi. Hết, nằm trên đó!" Anh vừa nói một tiếng, đã mở ra đèn phẫu thuật trên giường, ánh sáng rất nóng, khiến làm da của cô giống như bị thiêu đốt.

Cồn sát trùng lạnh lẽo lau ở lưng và eo của cô, lạnh lẽo này khiến cô vừa sợ vừa khẩn trương, theo bản năng nắm chặt hai bên thành giường, một giây kế tiếp, một cảm giác đau nhói tan lòng nát dạ từ vùng eo truyền đến, sau đó theo động tác của anh, nỗi đau này càng ngày càng dày.

Mồ hôi từ trán trượt xuống, lướt qua khóe mắt, giống như là lệ. . . . . .

Một hồi lâu, nỗi đau này rốt cuộc cũng chấm dứt, Đoan Mộc Mộc tính thở phào, đột nhiên nghe rắc rắc mấy tiếng, sau đó Lãnh An Thần giơ điện thoại di động cho cô nhìn, "Thấy rõ ràng chưa, đây là dấu ấn của tôi."

Nơi eo cô lõm xuống, vùng da thịt đó, giờ phút này có thêm một hình vẽ, không, chính xác mà nói thì đó là một chữ, màu xanh dương đậm . . . . . .

Thần!

"Hiểu đây là ý gì không?"

Đoan Mộc Mộc dĩ nhiên hiểu, đây là tên của anh, đây là anh đang tuyên cáo chủ quyền của anh đối với thân thể cô.

Lãnh An Thần ngồi chồm hổm xuống, ngón tay xoa vùng lưng trơn bóng của cô, "Vốn tôi muốn xóa hết những dấu vết này trên người cô, nhưng như vậy quá khó khăn, sẽ ảnh hưởng đến cảm quan sau này của tôi, cho nên mới khắc chữ này. . . . . . Sau này, nếu có người đàn ông nào khác coi trọng cô thì cô cần phải nhắc nhở anh ta, nếu muốn chết, thì cứ đụng vào." Một tháng sau.

Đoan Mộc Mộc đứng ở trước gương, nhìn vết xăm vùng eo, từng mũi kim rõ ràng giống như mới xăm ngày hôm qua, chữ “Thần” như một hòn đá đè nặng trong lòng cô, nhắc nhở cô, dù một ngày nào đó rời bỏ anh, anh cũng vẫn theo cô như hình với bóng, có muốn xóa đi cũng không được.

"Thử cái này một chút." Đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông bước vào dọa cô giật mình.

Quay đầu lại, thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lãnh An Thần, trong tay xách theo bộ lễ phục màu xanh lam, cổ xẻ sâu hình chữ V, lộ lưng, vừa đúng là một bộ lễ phục vô cùng mang tính khiêu chiến, hôm nay là anh cố ý, mỗi một bộ lễ phục anh lựa chọn cho cô nếu không hở hang thì không được.

"Có thể đổi cái khác hay không?" Đoan Mộc Mộc vừa nhìn, cũng biết bình thường mình hoàn toàn mặc không được, chứ đừng nói chi là tham gia tiệc mừng thọ của cha Lãnh An Thần, phận làm dâu như cô mà ăn mặc như vậy, vậy sẽ bị người ta mắng yêu tinh mê hoặc chúng sinh.

Lãnh An Thần nâng khóe môi, cười lạnh, "Đoan Mộc Mộc, hình như cô không có tư cách nói điều