Ring ring
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215584

Bình chọn: 7.5.00/10/1558 lượt.

iếp đi, vẻ mặt thay đổi rất mất tự nhiên, nhưng trong nháy mắt đã khôi phục lại, phản bác, "Em cho rằng tôi nguyện ý ngủ ở đây sao? Còn không phải là do người nào đó lôi kéo tôi, muốn tôi hầu hạ sao?".

Đoan Mộc Mộc 囧 (quýnh)!

Có chuyện này sao?

Chỉ là, trong trí nhớ lờ mờ, dường như cảm thấy có như vậy!

Đoan Mộc Mộc xoa xoa chóp mũi, cúi đầu nhìn đến quần áo bản thân vẫn còn đầy đủ, thở phào nhẹ nhõm, "Tôi là muốn Ngưu Lang hầu hạ, chứ không phải kỹ nam."

Nghe thấy hai chữ “Ngưu Lang”, Lãnh An Thần lại bốc hỏa, đột ngột lật người, anh kéo cô, đè xuống dưới thân, "Về sau nếu còn dám can đảm tìm Ngưu Lang, tôi sẽ lột sạch cô, ném cô ra đường!"

"Anh dám?" Đoan Mộc Mộc trợn mắt.

"Có dám hay không, vậy thì chờ xem!" Lãnh An Thần bỏ lại những lời này, rồi đứng dậy.

Mới sáng sớm đã rùm beng, đó cũng không phải là chuyện anh muốn.

Phòng ăn đã có người đang dùng cơm, Đoan Mộc Mộc xuống hơi chậm, cảm thấy hôm nay ánh mắt của mọi người nhìn cô rất khác lạ, nhất là Lãnh Ngọc Thù .

"Trên mặt tôi có gì không sạch sẽ sao?" Đoan Mộc Mộc bị nhìn chòng chọc thật sự thấy không thoải mái.

"Không có. . . . . . Rất sạch!" Lãnh Ngọc Thù nói xong, hé miệng cười nhẹ.

"Không có, vậy sao các người nhìn tôi như vậy? Tôi. . . . . ." Đoan Mộc Mộc còn muốn nói tiếp, chợt phát hiện mọi người đang nhìn cô bỗng cúi đầu xuống, đang trong lúc buồn bực, bên cạnh đột nhiên tối sầm lại, Lãnh An Thần đã đổi một thân tây trang ngồi xuống.

Anh chính là con cọp trong cái nhà này, cho nên khi anh vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều thay đổi.

"Thiếu gia, thiếu phu nhân, xin dùng cơm!" Người làm nữ dọn bữa ăn sáng lên.

Một phần trứng chiên, một ly sữa tươi, hai miếng sandwich hải sản, còn có một phần salad trái cây, món ăn sáng tại Lãnh gia mỗi ngày đều khác biệt, nhưng phối hợp dinh dưỡng rất hợp lý, hơn nữa vì muốn bảo đảm thành phần dinh dưỡng, mỗi món ăn được khống chế độ lửa rất tốt, thí dụ như trứng chiên đều là chín bảy phần.

Đoan Mộc Mộc vừa định cắn một cái, liền nhìn thấy một chất lỏng vàng nhạt bên trong tràn ra, bình thường khi ăn thì cũng không có cảm giác gì đặc biệt, không biết hôm nay bị sao mà khi thấy chất lỏng vàng vàng này, cô lại cảm thấy buồn nôn.

Không nhịn được nữa, đứng dậy chạy đến phòng vệ sinh, sau đó ói ra!

Ánh mắt của mọi người lần nữa tập trung vào cô, ngay cả chân mày cua Lãnh An Thần cũng không tự giác nhíu lại, trong lòng nghi ngờ, cô bị sao thế?

Ói một hồi, trừ một chút nước chua, cũng không còn cái gì, Đoan Mộc Mộc với khuôn mặt tái nhợt bước ra ngoài, đối mặt với ánh mắt chất vấncủa mọi người, khóe miệng cô kéo ra, "Tôi...bao tử tôi không tốt!"

Phần trứng chiên đã bị đổi đi, người làm nữ đã bưng tới một phần mới, nhưng Đoan Mộc Mộc không dám đụng nữa!

"Bao tử không tốt? Tôi thấy là rượu cồn quá tốt!" Lãnh An Thần mở miệng âm hiểm, mang theo châm chọc, Đoan Mộc Mộc liếc mắt nhìn anh.

"Chị dâu, uống sữa tươi. . . . . . Sữa tươi tốt cho dạ dày nhất!" Âm thanh ngọt ngào của Lãnh An Đằng giống như ánh mặt trời chiếu vào tận đáy lòng Đoan Mộc Mộc, khiến dạ dày của cô đang lạnh lẽo cũng ấm lên.

"Ừ, cám ơn Tiểu Đằng!" Đoan Mộc Mộc bưng sữa tươi, nhưng còn chưa đưa lên miệng, vừa nghe mùi sữa tươi, cơn buồn nôn cô mới vừa kềm chế, lại bắt đầu cuồn cuộn.

"Ọe —— Ọe ——" Cô lại chạy tới phòng vệ sinh ói như điên.

Sáng sớm, tất cả mọi người đều đang ăn sáng, cô cứ nôn ọe như vậy, sợ rằng có muốn ăn tới cỡ nào cũng bị cô đả kích không còn cảm giác gì.

Lúc này Đoan Mộc Mộc không chỉ là sắc mặt trắng bệch, ngay cả đi cũng không đủ hơi sức, mặc dù tửu lượng của cô không cao, nhưng tối hôm qua uống chút rượu, cũng không thể giày vò cô như vậy chứ?

Giờ phút này, ngay cả cô cũng thấy buồn bực!

"Tiểu Thần, anh nên dẫn vợ anh đi khám đi, ói như vậy có để cho người ta ăn cơm hay không?" Nói chuyện là mẹ nhỏ, thường ngày vẫn hay bắt bẻ Đoan Mộc Mộc.

"Đúng vậy a, ta thấy Mộc Mộc không giống như là dạ dày không thoải mái, hay là do viêm ruột?" Mẹ hai này tương đối ôn hòa, đối với Đoan Mộc Mộc cũng xem như là hòa thuận, được như vậy đại khái cũng do dựa hơi Lãnh An Đằng, bởi vì Lãnh An Đằng vô cùng thích cô.

Lãnh Ngọc Thù ở một bên trước sau không nói lời nào, nhưng ánh mắt cũng lia vào người Đoan Mộc Mộc vẻ gian giảo, cuối cùng rốt cuộc cũng xuất ra một câu, "Anh, chị dâu nhỏ không phải là mang thai chứ?"

Rầm!

Câu này quả thật giống như trái bom, nổ tung khiến mọi người ứng phó không kịp, ngay cả ba mẹ từ đầu đến giờ đều trầm mặc ít nói cũng lên tiếng, "Chuyện này cũng không thể qua loa, lão phu nhân đang một lòng mong đợi đấy. . . . . ."

Trong lúc tất cả bối rối, thì chỉ có một người vô cùng bình tĩnh, đó chính là Lãnh An Thần, anh dùng khăn giấy nhẹ lau khóe môi, liếc nhìn vào bụng Đoan Mộc Mộc, "Không được nói lung tung, chuyện này tuyệt đối không có khả năng!"

Bởi vì anh chưa từng chạm qua cô, cho nên cho rằng cô sẽ không mang thai, nhưng khi Đoan Mộc Mộc nghe thấy câu nói của Lãnh Ngọc Thù thì sắc mặt như sương lạnh. . . . . .

Mang thai? Có thật không?

Nhớ lại thời gian nghỉ lễ lần trước. . . . . .

Kh