Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214422

Bình chọn: 8.5.00/10/1442 lượt.

n ói, tối hôm qua khi cô ăn cháo lại ói thì anh còn đau lòng không dứt, nhưng. . . . . .

"Đồ lừa gạt, đồ lừa gạt. . . . . . ." Lãnh An Thần gầm nhẹ, nhấc chân đá mạnh một phát, chiếc bàn bay ra chỗ khác.

Lần này không phải là lần đầu tiên anh mất khống chế trong tối nay, nhưng dường như ngoại trừ phát tiết như vậy, thì anh cũng không biết giải quyết nỗi đau trong lòng thế nào.

Trên thế giới này cái công bằng nhất chính là thời gian, sẽ không vì bi thương hay vui mừng của người nào mà dừng lại một giây, lúc Đoan Mộc Mộc bước xuống lầu, mọi người đanhg ăn sáng, còn chưa đi gần tới bàn ăn, đã bị mùi cơm chín khiến buồn ói, Đoan Mộc Mộc không dám đến gần.

"Chị, tới ăn sáng!" Lãnh An Đằng vẫn nhiệt tình như trước đây.

Đoan Mộc Mộc cong cong khóe môi, "Mọi người ăn đi, tôi không đói bụng."

Nghe nói như thế, động tác của Tô Hoa Nam dừng lại, mà âm thanh giễu cợt của Lãnh Ngọc Thù đã vang lên, "Chồng cả đêm không về, không chừng lại cùng người phụ nữ nào đó hưởng một đêm xuân, nếu như đổi lại là tôi, tôi cũng không đói!"

"Ai nói không đúng? Ngay cả người đàn ông của mình mà cũng ăn không no, nếu như là tôi, tôi đã sớm mua miếng đậu hũ đập đầu chết rồi." Mẹ nhỏ phụ họa.

Đối với đùa cợt này, Đoan Mộc Mộc sớm đã thành thói quen, nếu như không phải lão phu nhân còn sống, cô sợ rằng sớm đã bị những người này đuổi ra khỏi biệt thự này rồi.

Nếu như vào lúc bình thường, Đoan Mộc Mộc có lẽ sẽ phản bác mấy câu, nhưng bây giờ một chút cảm xúc cô cũng không có, mặc kệ bọn họ nói thế nào. Dù sao lão phu nhân đi, đánh chết cô cũng không tiếp tục ở lại nơi này .

"Mọi người sáng sớm đã ăn no muốn giải tỏa sao?" Mặc dù tuổi của Tô Hoa Nam không lớn lắm, nhưng cũng là người có vai vế ở đây, cuối cùng anh ta không nhịn được nữa đập đũa xuống.

Ở trong nhà này, anh luôn luôn cẩn thận, nếu như không phải thấy Đoan Mộc Mộc bị thương, anh nhất định sẽ không mở miệng, khi anh chạy theo, Đoan Mộc Mộc đã ngồi lên xe, anh ngăn lại, "Cùng đi chứ?"

"Không cần!" Đoan Mộc Mộc cũng không ngẩng đầu nhìn anh.

"Em còn chưa ăn điểm tâm, không bằng anh dẫn em. . . . . ." Anh muốn nói đưa cô đến nơi lần trước, nhưng không đợi anh nói xong, Đoan Mộc Mộc đã từ chối.

Cuối cùng cô cũng không ngồi xe của anh, mà kêu tài xế đưa cô đến công ty, về phần tại sao thì Tô Hoa Nam cũng rõ ràng, nếu như bọn họ cùng đến công ty, bị Lãnh An Thần nhìn thấy, không biết lại muốn nói lời khó nghe gì, nhưng cuối cùng anh cũng không yên lòng về cô, trên đường đi mua một phần ăn sáng, cô thích ăn bánh bao hấp và sữa đậu nành nhất.

Khi Đoan Mộc Mộc đến công ty, Lãnh An Thần còn chưa tới, đối với chuyện này dường như cô cũng không quan tâm, cô chịu đựng đau đớn trên người, dọn dẹp phòng làm việc, đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị đẩy ra.

"Tô Phó tổng, có việc gì thế?" Đoan Mộc Mộc đổi cách xưng hô, tạo ra khoảng cách giữa bọn họ.

Tô Hoa Nam đứng ở cửa, sắc mặt lộ vẻ mặt đau xót, bây giờ đối với anh ta xa cách như vậy sao? Hay là cô sợ Lãnh An Thần hiểu lầm?

Tuy nhiên đau xót này nhanh chóng biến mất, Tô Hoa Nam cười nhẹ một tiếng, đem phần ăn sáng đã mua bỏ lên bàn, "Không ăn điểm tâm không tốt cho bao tử, dù như thế nào đi nữa cũng phải yêu bản thân mình."

Nửa câu đầu là quan tâm, nửa câu nói sau lại mang một hàm ý khác, Đoan Mộc Mộc dĩ nhiên hiểu được, ánh mắt rơi vào ly sữa đậu nành màu trắng bạc, chỉ một cái liếc mắt trong lòng đã đau đớn, lúc còn đi học, cô đặc biệt thích uống sữa đậu nành, đặc biệt là phải có đường..., mỗi ngày Tô Hoa Nam đều mua cho cô, còn có bánh bao hấp.

Nhớ mỗi lần cô đều ăn đến khóe miệng chảy mỡ, khi đó, Tô Hoa Nam sẽ dùng ngón tay lau cho cô, sau đó đưa ngón tay vào trong miệng mình, anh ta nói, việc này cũng ngang với bọn họ hôn môi.

Cô khi đó, đối với hôn môi vẫn rất kiêng kỵ, cho nên anh có rất ít cơ hội hôn cô, cho nên mỗi lần đều mượn cơ hội như vậy trêu chọc cô.

Hạnh phúc bị cướp đi, nhất định đều là ngọt ngào, giống như giờ phút này, nhìn bữa ăn sáng quen thuộc, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy khó chịu, cái gọi là cảnh còn mà người mất!

Anh ta và cô không thể trở về như trước được nữa, nhưng tại sao anh ta còn mang những ngọt ngào đã qua làm tổn thương cô?

Ngón tay vịn vào cạnh bàn đã trắng bệch, xương tay nhô ra giống như gai nhọn muốn cắm vào đáy lòng của người ta, nếu như không phải do anh ta bỏ cô, thì bây giờ cô cũng không chật vật như vậy, vậy mà anh ta lại dùng những tình cảm đã qua nhắc nhở cô. . . . . .

Anh ta thật lòng muốn cô khổ sở sao?

Như vậy, anh ta đã làm được, lòng của cô hiện tại so với vạn nhát dao cắt còn khó chịu hơn.

"Tôi không cần!" Cô đột nhiên rống lên, giơ tay hất ly sữa đậu nành và bánh bao hấp đi, bánh bao nóng hổi lăn đầy đất, nhất thời mùi thơm bốc ra bốn phía.

Đoan Mộc Mộc vừa nghe mùi này cảm thấy buồn nôn, nhưng đại khái do quá tức giận, cô lại ép xuống, "Tô Hoa Nam, tôi cho anh biết, đừng mang những chuyện này ra nhắc nhở tôi nữa, cho dù tình cảm đã qua có như thế nào đi nữa, thì đó cũng đã là quá khứ, bây giờ anh đưa chúng đặt ở trước mắt tôi, là muốn nhắc nhở tôi anh vứt bỏ tôi như


XtGem Forum catalog