Insane
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213882

Bình chọn: 9.5.00/10/1388 lượt.

thế nào sao?"

Tiếng rống có chút cuồng loạn, chấn động Tô Hoa Nam, cũng làm kinh động những người khác, nhưng sau khi nhìn thấy Tô Hoa Nam, mọi người vẫn kiềm chế được mà tránh đi.

Đau đớn trong mắt Tô Hoa Nam tràn ra, giống như bị người đâm một đao, nhưng anh ta cũng không nói một chữ, khom người xuống, nhặt những cái bánh bao hấp rơi tán lọan trên mặt đất, từng cái lại từng cái, mỡ đông dính đầy đôi tay, thế nhưng dường như anh ta lại không có chút quan tâm.

"Không phải anh muốn nhắc nhở em cái gì, chỉ là không muốn em bị đói." Anh ta nhẹ nhàng lên tiếng, âm điệu nhỏ như vậy, nhưng giống như tảng đá khiến Đoan Mộc Mộc bị nghẹn.

"Tôi không cần, đói chết cũng là chuyện của tôi, không có quan hệ gì với anh." Cô cố tình lạnh lùng, thậm chí là cay nghiệt, không biết hôm nay cô bị làm sao, chẳng qua cảm thấy khó chịu cần phát tiết.

Tô Hoa Nam đứng dậy, đem bánh bao hấp và sữa đậu nành ném vào thùng rác, đã dơ bẩn, nhất định không thể ăn được nữa rồi.

"Anh biết chuyện mình làm không thể tha thứ, cũng không hy vọng xa vời được sự tha thứ của em, chỉ vì anh không thể không quan tâm khi thấy em bị thương." Tô Hoa Nam đến gần cô, nhưng cô lại né tránh, anh ta chỉ có thể đứng ở tại chỗ, "Bất luận em tin hay không, trái tim anh mãi mãi vì em mà đập, anh yêu em, trên đời này không có người đàn ông nào có thể yêu em hơn so với anh." Anh ta nói xong, im lặng mấy giây mới xoay người, nhưng bước chân cũng không động.

Đoan Mộc Mộc nhìn ra, mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào Lãnh An Thần đã đứng ở cửa.

"Tình cảm thổ lộ thật sâu, có thể ghi vào câu tuyên ngôn được yêu thích nhất hàng năm rồi !" Giọng nói vang lên, còn có tiếng vỗ tay của Lãnh An Thần.

Không ngờ Lãnh An Thần đã đến, không biết anh nghe được bao nhiêu, nhưng Đoan Mộc Mộc thấy cũng chẳng sao, cô chỉ nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông đứng trước cửa, nhưng lại bị bộ dáng của anh chế trụ.

Đây là anh sao? Đầu tóc rối bời không nói, trên người lại vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua, thậm chí ngay cả râu ria cũng không cạo, hơn nữa hai mắt của anh còn vằn vện tia máu, bộ dạng giống như một đêm chưa ngủ.

Sao anh lại biến thành như vậy? Đoan Mộc Mộc gần như không nhịn được muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại không mở miệng, vừa nhớ tới chuyện hôm qua cô đụng vào đồ vật thương của anh mà bị mắng, nên cô đè nén sự quan tâm xuống.

Sợ rằng cả đêm qua anh đã không ngủ, là do nhớ nhung người của quá khứ đi!

"Chú Hai, vợ của tôi không thấy cả đêm, thì ra là ở cùng với chú!" Đúng lúc này, Lãnh An Thần lạnh lùng mở miệng, lời nói kế tiếp càng thêm như trái pháo, "Chẳng lẽ chú không biết cô ấy bây giờ không thích hợp làm sao? Trong bụng của cô ta hình như đã mang thai chủng loại của chú!" Đoan Mộc Mộc như bị sét đánh, không thể tin mà nhìn anh, huyết sắc trên mặt giống như là bị rút sạch từng tấc, cuối cùng giống như tờ giấy trắng.

Làm sao anh có thể biết?

"Cậu ở đây nói xằng bậy gì đó?" So với Đoan Mộc Mộc sợ hãi, Tô Hoa Nam vẫn còn lơ mơ, cái gì gọi là mang thai của người nào?

Chẳng lẽ là. . . . . .

Chỉ có điều, không đợi anh mở miệng, Lãnh An Thần liền cười, "Bà xã thân yêu, bị anh nói trúng rồi sao? Làm gì có dáng vẻ sợ hãi như vậy, anh bị nhóm người đó cho đội mũ xanh vẫn còn chưa cảm thấy xấu hổ, em làm sao thế?"

Anh đi tới, ngón tay hơi lạnh vuốt ve gương mặt của cô, mới phát hiện mặt của cô so với tay anh còn lạnh hơn, giống như là bị ngâm vào băng vậy.

Cô càng như vậy, càng chứng thực suy đoán của Lãnh An Thần, cô đang chột dạ đi, cho nên mới lạnh như vậy!

"Lãnh An Thần, cậu nói chuyện rõ ràng một chút" Tô Hoa Nam kéo anh ra.

"Nói rõ?" Ánh mắt Lãnh An Thần âm lãnh quét qua Tô Hoa Nam, "Những lời này nên tôi hỏi chú mới đúng chứ? Chú ngủ với vợ tôi, làm cô ấy lớn bụng rồi, giờ lại còn muốn tôi nói rõ ràng, thật nực cười."

Sắc mặt Tô Hoa Nam lúc thì trắng lúc thì đỏ, lần này anh ta hoàn toàn hiểu, ánh mắt dời về phía Đoan Mộc Mộc, cuối cùng dừng ở trên bụng của cô, chẳng lẽ cô thật có con?

"Chuyện này không liên quan hệ gì tới anh ấy, Lãnh An Thần, anh đừng cố tình gây sự" Giọng nói của Đoan Mộc Mộc giống như là bay ra từ địa ngục, không có chút sức sống.

Nhưng Lãnh An Thần làm sao có thể tin tưởng, cô nói như vậy, Lãnh An Thần nghe tới chỉ là thay Tô Hoa Nam giải thích, "Dâm phụ, giờ phút này cô còn che chở cho chú ta?"

Lời nói ác độc kia khiến trái tim của Đoan Mộc Mộc lạnh thêm, cô nhìn người đàn ông trước mặt này, cười lạnh, "Mặc kệ anh tin hay không, đứa bé này không có quan hệ gì với anh ấy."

"Vậy thì có liên quan đến người nào?" Lãnh An Thần đưa tay nâng cằm cô, cưỡng chế ép sống lưng cô đều muốn đứt.

"Cậu buông cô ấy ra!" Tô Hoa Nam hồi hồn từ trong sững sờ, trong sóng mắt là đau đớn, anh ta cố gắng kéo Lãnh An Thần ra.

"Tô Hoa Nam, chú *** buông tay, nếu không đừng trách tôi không khách khí" Lãnh An Thần gầm nhẹ.

Động tĩnh này đã kinh động người cả tầng lầu, mặc dù mọi người đều không dám nhìn, thế nhưng cãi vã này vẫn khiến những người gan lớn vây xem, nhìn tình cảnh đó, Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, giọng nói yếu ớt, "Chúng ta có thể tìm nơi