khác nói chuyện không?"
Luôn kiêng dè danh tiếng, coi như không vì bọn anh, cũng phải vì tập đoàn này mà suy nghĩ.
Lãnh An Thần cũng cảm thấy ánh mắt xung quanh quăng tới, anh mới phát giác ra cuối cùng mình mất khống chế, lôi kéo cà vạt, anh lôi cô chạy ra ngoài, "Được, tôi ngược lại muốn xem cô nói như thế nào."
Tô Hoa Nam cũng muốn theo sau, lại bị Đoan Mộc Mộc lắc đầu ngăn lại, đây là chuyện giữa cô và Lãnh An Thần, không có quan hệ gì với anh, anh đi chỉ thêm phiền, Tô Hoa Nam hình như cũng hiểu, mặc dù không yên tâm, cũng chỉ có thể dừng tại chỗ.
Xe một đường chạy như điên, cuối cùng cô lại bị anh dẫn trở về biệt thự ngày hôm qua, mặc dù Đoan Mộc Mộc không muốn bước vào nơi này, chính là không thể phủ nhận đây là nơi cho dù bọn họ có cãi vã cũng không cần lo lắng sẽ bị người khác đến quấy rầy.
"Nói đi, nói nghe xem. . . . . ." Lãnh An Thần đem cô quăng trên giường lớn, Đoan Mộc Mộc bị ném đến hoa mắt.
Đoan Mộc Mộc nhìn trên cao nhìn xuống người đàn ông toàn thân cũng tản ra lệ khí, thân thể run rẩy, "Em không có chuyện gì để nói."
Cô nên nói như thế nào, đứa nhỏ này là của anh? Bởi vì cô biết coi như cô nói rồi, anh cũng sẽ không tin tưởng.
"Đoan Mộc Mộc nếu như cô chủ động nói ra, có lẽ tôi. . . . . ." Lời của anh còn chưa nói hết, liền bị tiếng chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên cắt đứt.
Mắt anh nhìn mã số, đứng dậy nghe ——
Chốc lát, anh cúp điện thoại, lại đi trở về bên giường lớn, hai tay chống mở, đem cô cố định ở trong đó, một đôi tròng mắt đen sâu không thấy đáy giống như là rắn độc từ trong giếng cạn chậm rãi bò ra, quấn cô thật chặt, để cho cô trong lúc nhất thời suýt nữa hít thở không thông.
"Tôi cho cô nửa ngày suy nghĩ, nếu như cô có thể nói thật, có lẽ tôi sẽ mềm lòng, bỏ qua cho cô cùng đứa con hoang trong bụng" Nói xong, bàn tay to của anh đặt trên bụng của cô, hình như anh chỉ hơi dùng sức một chút sẽ đem đứa nhỏ trong bụng cô tạo thành mảnh vụn, thân thể Đoan Mộc Mộc có ý muốn bảo hộ nên khiến cho cô co rúm lại, nhưng cô mới động, anh càng dán chặt tới, "Nếu không, cô và gã dâm phu kia, còn có đứa con hoang này cũng sẽ chết vô cùng khó coi."
Cuối cùng là lời nói âm trầm như vậy, giống như là từ trong địa ngục tràn ra, thẳng tắp tập kích trái tim Đoan Mộc Mộc.
Lãnh An Thần đi, nhưng cửa phòng lại bị anh khóa lại, cô cũng không đi ra được nữa.
Đoan Mộc Mộc đứng ở chỗ đó, không biết làm thế nào nói cho anh biết lai lịch của đứa bé này, thật ra thì nói ra không khó, khó khăn là muốn anh tin tưởng.
Cho đến giờ phút này, Đoan Mộc Mộc mới tỉ mỉ hồi tưởng lại chuyện ngày đó, chợt phát giác có rất nhiều chuyện quá mức kỳ quái, thậm chí kỳ quái có thể nói là trùng hợp.
Tại sao cô trước sau đi ra ngoài không tới một canh giờ, Lăng Khả Tâm liền nằm ngủ ở trong phòng đó? Nếu như nói là Lãnh An Thần gọi cô ta đến, hình như cũng không có khả năng, dù sao thời điểm Đoan Mộc Mộc đi ra, anh cũng bởi vì phát sốt mà ngủ mê mệt, coi như cô chân trước đi anh chân sau liền tỉnh, chỉ bằng tình trạng thân thể của anh, anh cũng không thể tìm phụ nữ gấp như vậy chứ?
Hình như chỉ có một khả năng. . . . . .
Đó chính là cô bị người ta theo dõi rồi, Lăng Khả Tâm xuất hiện không phải là ngoài ý muốn mà là âm mưu, bằng không thời gian sẽ không thể vừa vặn như vậy!
Loại vì sao trùng hợp thế. Chỉ có điều, người kia là ai đây?
Lăng Khả Tâm sao?
Hình như cô ta không cần thiết phải làm như vậy, bởi vì cô ta đã là phụ nữ của Lãnh An Thần, không cần thiết sử dụng một chiêu kia, như vậy thì có thể là có người sai khiến cô ta?
Sẽ là ai chứ? Người kia là ai?
Đoan Mộc Mộc cũng nghĩ không ra, cô rất muốn gọi điện thoại chất vấn Lăng Khả Tâm, nhưng lại lo lắng bứt dây động rừng, một mình cô ngồi nghĩ ngợi, cho đến khi trời tối xuống.
Lãnh An Thần nói là cho cô nửa ngày, nhưng hiển nhiên thời gian này đã qua, anh căn bản không có trở lại, có lẽ anh sẽ không trở về rồi, sớm đem cô quên mất, Đoan Mộc Mộc ôm may mắn chờ đợi.
Nhưng một ngày không ăn không uống, hơn nữa còn đang mang thai, cô cũng bất tri bất giác ngủ thiếp đi, cho đến khi mắt bị một luồng sáng ngời làm cho bừng tỉnh, mắt còn chưa mở ra, liền bị một mùi rượu gay mũi kinh động đến, giương mắt, chỉ thấy Lãnh An Thần đang đứng ở bên giường, lạnh lùng nhìn cô. . . . . .
"Anh...anh trở lại?" Đoan Mộc Mộc định đứng dậy, nhưng vết thương trên người khiến cho cô nhấc lên hai lần cũng thất bại.
Đúng lúc này, Lãnh An Thần nghiêng người xuống, mùi rượu nồng nặc phả lên chop mũi của cô, cô lại buồn nôn, nhưng anh ngay cả cơ hội cho cô ói cũng không cho, liền nắm lấy cằm của cô, "Suy nghĩ thế nào rồi? Là chuẩn bị nói thật, hay là suy nghĩ thế nào vừa nói dối vừa lừa gạt tôi đây?"
Đoan Mộc Mộc lắc đầu, cơn buồn nôn kịch liệt khiến cho cô dùng hết sức toàn thân đẩy anh ra, sau đó chạy vào phòng vệ sinh phun, nhưng trong dạ dày trống không, cô chỉ phun một chút nước chua, lúc trở ra, tròng mắt Lãnh An Thần hơn tối.
Cô không biết âm thanh cô nôn mửa giống như là mũi tên nhọn đâm vào tim anh, cũng đâm đau tự ái của anh.
"Bây giờ có thể nói rồi?"