XtGem Forum catalog
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213953

Bình chọn: 7.5.00/10/1395 lượt.

ở ngày cưới cô mà muốn cô.

Có phải như vậy, tất cả đều sẽ khác hay không?

Có phải đứa bé trong bụng của cô, chính là của anh hay không?

Có phải. . . . . . hay không

Thế nhưng tất cả ảo tưởng cuối cùng, cô đã bị người khác phá, dù giờ phút này nằm ở dưới thân thể của anh, cũng đã bị người ta dùng qua rồi.

Nghĩ đến đây, Lãnh An Thần càng không kiêng dè gì cả, thậm chí kỳ vọng dùng thân thể của mình rửa sạch dấu vết người đàn ông khác để lại trên người cô, cũng bao gồm đứa bé kia.

Anh đụng quá sâu, Đoan Mộc Mộc dần dần không chịu nổi, nơi bụng cũng biến thành buộc chặt, giống như là bị một sợi dây thừng trói lại, cô chợt sợ, ngón tay bấm phía sau lưng của anh, "Anh dừng lại, mau dừng lại. . . . . . Đứa bé. . . . . ."

Anh như vậy sẽ làm đứa bé bị thương, đây chính là đứa bé của bọn họ.

Nghe được hai chữ đứa bé, động tác của Lãnh An Thần dừng lại, nhưng chỉ trong chốc lát lại điên cuồng, khi anh nghe hai chữ đứa bé này chính là nhục nhã của cô đối với anh.

Sau khi cô mở miệng đổi lấy anh tàn nhẫn nặng hơn, khiến Đoan Mộc Mộc tuyệt vọng, cuối cùng hoàn toàn buông tha, "Lãnh An Thần, anh sẽ phải hối hận, anh nhất định sẽ, nhất định sẽ. . . . . ."

Toàn thân Đoan Mộc Mộc đều run, giống như khối rách, trong đồng tử đen nhánh chôn vùi đau đến cực hạn cùng ngọn lửa phẫn nộ, tóc đen tản ra, ở dưới ánh đèn làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn như ngọc, làm cho người ta cảm thấy giống như hoa lê xuân tháng ba tung bay, ngón tay Lãnh An Thần chợt căng thẳng, phút chốc, tàn nhẫn níu lên tóc của cô lượn quanh đầu ngón tay, "Tôi đương nhiên hối hận, chuyện tôi hối hận nhất chính là không sớm đè lên cô, để cho cô có cơ hội ra ngoài tìm thằng đàn ông khác."

Giờ phút này anh đã không còn lý trí, tựa như Tu La cuồng bạo, mỗi một tấc da thịt, từng cái lộ ra âm lãnh cùng lửa giận nồng nặc, anh đối lập với tầm mắt của cô, ánh lửa kia dần dần thiêu đốt trong con mắt anh, Đoan Mộc Mộc cũng chậm rãi cười, chỉ là lần này cười ra nước mắt, "Cái này kêu là làm bậy, thật tốt, thật tốt. . . . . ."

Cô cười cuối cùng chọc Lãnh An Thần, thậm chí để cho sau lưng anh không khỏi tê dại một hồi, "Đoan Mộc Mộc, đừng tưởng rằng cô như vậy liền chuộc được tội của cô, cô không nói thì tôi cũng có thể tra ra cái tên gian phu đó là ai, tôi sẽ khiến hắn sống không bằng chết!"

Mặc dù nói như vậy, cô đã nghe đến lỗ tai cũng nổi chai rồi, nhưng giờ phút này, Đoan Mộc Mộc còn không khỏi cảm thấy đau xót trong lòng, đau đến mức nước mắt cô chảy nhiều hơn.

Cô không đau vì anh vô tình, không đau vì anh tàn nhẫn, chỉ là đau cho chính cô, cô đau vì tim đập thình thịch vì anh, cô đau vì còn muốn lưu lại đứa bé này để cùng anh bắt đầu lại, cô đau bởi vì một lần anh dịu dàng liền luân hãm, nhưng mà bây giờ xem ra cô mới phát giác mình rất ngu.

Nước mắt vì ý nghĩ mà chảy ra, cô cũng không muốn khắc chế nữa, dù là để mặc cho chính mình một lần vì mềm yếu mà khóc, về sau cô sẽ không bao giờ vì người đàn ông Lãnh An Thần này mà rơi một giọt nước mắt nữa.

Tay của cô chuyển qua nơi bụng, anh đụng nơi đó hơi đau, mặc dù thân thể hiện tại còn không có gì khác thường, nhưng có lẽ cô đã cảm giác được cái gì rồi?

Ngón tay của cô bấm vào phía sau lưng anh, thật sâu, sâu đến nỗi móng tay cơ hồ cũng khảm vào trong thịt của anh, một đôi mắt đẫm lệ xuyên thấu qua tầm mắt mơ hồ ngắm nhìn gương mặt này, cô hận anh, từ khi sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên hận một người như vậy, hận đến mức muốn nuốt chửng máu thịt của anh.

Lãnh An Thần không thích ánh mắt của cô như vậy, thậm chí cảm thấy khiếp sợ nói không ra lời, anh giơ tay giương lên, bịt kín ánh mắt của cô, "Đoan Mộc Mộc, đây là cô bức tôi đấy, là cô không ngoan. . . . . . Trước kia tôi đã cảnh cáo cô rồi, đừng phản bội tôi, là cô cố tình không nghe. . . . . . Hôm nay tôi muốn cô nhớ thật kỹ, ai mới là người đàn ông của cô, để cho cô nhớ, tôi cũng ăn nằm với cô. . . . . ."

Anh lẩm bẩm, giống như là vì mình bào chữa, hoặc như giảng dạy với cô, nói xong, cúi đầu ngậm môi của cô, hút. Mút lấy cánh môi mềm mại, giống như là hàm chứa viên kẹo đường.

Cô không nói, nhưng thân thể càng băng bó càng chặt, hình như muốn anh bài trừ thân thể cô ở ngoài, nhưng càng như vậy, phía dưới cô lại càng chặt, xoắn khiến chính anh đau, cũng làm cho anh không dừng được.

Hô hấp của người đàn ông càng ngày càng thô, sức lực eo căng đầy nhanh chóng động, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy đau dữ dội, nhưng đã không thể mở miệng được, ngay cả não lúc thì hỗn độn lúc thì tỉnh táo. . . . . .

Dần dần, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy thân thể bay lên, đau đớn cũng giống như là thuốc tê, cũng không cảm thấy nữa, trước mắt mơ hồ có ánh sáng đang nháy, mà phía dưới hình như có một dòng nước ấm xông ra, nhanh chóng, thấm ướt thân thể của cô cùng giường lớn phía dưới. . .. . . Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy hơi sức toàn thân đều bị rút sạch rồi, nhưng mà hình như rút đi lại không chỉ là máu, hình như là sinh mạng của cô, là một phần quyến luyến cuối cùng của cô đối với người đàn ông này.

Nơi bụng quặn đau, lúc này anh lại cố tình như uống thuốc, cả đê