Old school Easter eggs.
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213994

Bình chọn: 10.00/10/1399 lượt.

m lần trước, cô đã lãnh giáo phương diện cường thế này của anh rồi, cô liều mạng muốn kháng cự, muốn gạt bỏ thân thể của anh ra, lại ngược lại chặt ngậm chặt anh hơn.

Lãnh An Thần cảm thấy hạ thân cô có nhiệt nóng tràn ra, anh cho là cô cũng động tình, càng hưng phấn hơn, cánh tay căng thẳng bắp thịt rắn chắc, mồ hôi hột nhẹ nhàng từ tóc anh nhỏ xuống, rơi xuống ngực trắng noãn của cô, hấp dẫn theo cách khác.

Cúi đầu, anh nuốt liếm, Tiểu Bạch Thỏ ngay trước ngực cô đều ngậm. . . . . .

Đau đớn khiến cho sắc mặt cô trắng bệch, chỉ là người đàn ông chôn ở trước ngực cô căn bản không nhìn thấy, cuối cùng cô đau đớn liên tục ngay cả hơi sức kháng cự cũng không có, mặc cho anh tùy ý vặn vẹo.

"Lúc này sao không lên tiếng, không phải mới vừa rồi còn kêu là không cần sao? Rất thoải mái, đúng không? Có phải cảm thấy kỹ thuật của tôi so với những gã đàn ông mạnh hơn nhiều phải không?" Giọng nói của anh trầm thấp giống như là ma quỷ dưới địa ngục, châm chọc này vẫn là đâm xuyên da vào tận xương, Đoan Mộc Mộc vô tri vô thức nhắm mắt lại.

Thân thể tràn đầy vết ứ đọng tím bầm bị anh đung đưa đụng từ trên xuống dưới, kiều diễm lọt vào trong mắt làm cho người đàn ông càng điên cuồng, động tác của anh càng ngày càng khoa trương, càng lúc càng mạnh, cho đến cuối cùng, hôn lên hông của cô, hôn lên cái nơi đã khắc tên anh, thỏa thích lâm ly buông thả. . . . . .

Hình như rất thỏa mãn, Đoan Mộc Mộc nghe thấy bên tai vang lên tiếng thở dốc nặng nề của anh, mà ý thức của cô cuối cùng cũng biến mất, rốt cuộc không cả giác được gì, ngay cả đau đớn hình như cũng không cảm giác được.

Giữa hai chân trắng nõn có máu tươi không ngừng rỉ ra, nhiễm đỏ giường lớn phía dưới, chẳng qua là ga giường màu xanh dương, nếu như không nhìn kỹ căn bản là không thấy được.

Lãnh An Thần nâng đầu từ cổ của cô lên, nhìn cô nhắm cặp mắt, lông mi dài chớp, giống như đứa bé mệt mỏi vô cùng, trong nội tâm anh không khỏi run lên, không nhịn được cúi đầu ở chỗ dưới cằm mềm mại khẽ cắn một hớp, âm thanh bởi vì mệt mỏi mà mềm nhẹ xuống, "Sao yếu sức như vậy?"

Ở trong lòng của anh, cô chính là một con hổ nhỏ sinh sôi không ngừng tràn đầy lực chiến đấu, nhưng giờ phút này thế nào lại giống như đoá hoa bị bẻ gãy?

Nghi ngờ thoáng qua trong tim, nhưng cả người kinh sợ làm cho anh dừng ở biển tình không có lui bước, hơn nữa cô mềm mại bao bọc anh thật thoải mái, nếu như có thể, anh muốn vĩnh viễn dừng ở trong thân thể của cô, dừng một kiếp.

Lại qua một hồi lâu, anh mới lưu luyến thối lui khỏi thân thể của cô, chỉ là vừa động, cũng cảm giác không đúng, bên trong thân thể của cô lại còn có nóng bỏng xông ra, mà trong không khí hình như mơ hồ tràn ngập mùi máu tươi nhàn nhạt. . . . . .

Chân mày Lãnh An Thần thình thịch nhảy mạnh, tâm không thể ức chế trầm xuống, hai tay chống bên người cô cũng run lên, ánh mắt lại không dám hướng dưới người cô nhìn xem.

Ngón tay thay thế mắt hướng dưới người cô tìm kiếm, nhưng khi trên đầu ngón tay đập vào mi mắt là màu hồng tận đáy mắt, thân thể cao lớn của Lãnh An Thần như bị sét đánh, mãnh liệt run lên. . . . . .

Tại sao có thể như vậy? Mặc dù anh thừa nhận mới vừa rồi động tác của mình có mạnh chút, nhưng cô cũng không đến nỗi thế chứ?

Gân xanh trên trán phồng lên, anh cố nén rung động đáy lòng bị khuấy đảo, cố gắng trấn định rút khăn giấy ra hướng hạ thân của cô lau đi, nhưng khăn giấy rất nhanh bị ướt đẫm, anh lại lặp lại mấy lần, nhưng máu tươi dưới người cô vẫn không ngừng được, anh bắt đầu sợ. . . . . .

"Bà xã, Mộc Mộc. . . . . . Em tỉnh lại đi, Mộc Mộc. . . . . ." Anh vỗ nhẹ lên mặt cô, nhưng cô tựa như trẻ con vô cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi, thế nào cũng không có phản ứng lại được.

Lãnh An Thần từ trên giường nhảy lên, kinh ngạc nhìn cô mấy giây, sau đó mới giống như là có ý thức, mặc quần áo qua loa, sau đó cầm chăn bao cô lại, chạy vội ra ngoài ——

Trong phòng bệnh trắng noãn, Đoan Mộc Mộc nằm, trên mặt không có chút huyết sắc, cũng không có bất kỳ biểu lộ gì, cực kỳ giống một thi thể đã mất, nhưng dụng cụ một bên còn phát ra tiếng vang nhỏ, lại chứng minh cô còn sống.

Lãnh An Thần ngồi ở đó, giống như điêu khắc, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm người trên giường, giống như đang trầm tư, hoặc như là không hề suy nghĩ bất cứ điều gì.

Bác sỹ nói, bởi vì hoan ái quá mức kịch liệt, để cho đứa bé của cô không còn nữa.

Thời khắc vừa mới biết được sự tồn tại của đứa bé này, anh hận như vậy, hận không thể tự tay đem sinh mệnh nhỏ đó bóp chết, nhưng khi bác sỹ nói ra lời nói kia, khi anh biết mình tàn nhẫn bóp chết một sinh mệnh nhỏ, anh mới phát hiện đó cũng không phải là điều anh muốn, anh không có một chút sảng khoái, chỉ có đau lòng.

"Cô ấy tỉnh!" Chợt, có âm thanh vui sướng ở trong phòng bệnh vang lên, quả nhiên, Lãnh An Thần thấy cô vẫn ngủ say, lông mi khẽ động.

Chỉ là, anh còn chưa đứng lên, bác sỹ cùng y tá liền vây lại, đem anh ngăn cách ở bên ngoài.

Đầu Đoan Mộc Mộc cực kỳ choáng váng, chỉ cảm thấy có ánh sáng soi tới đây, chói đến mức cô mắt mở không ra, chốc lát liền nghe có người nói bên tai, "Bệnh nh