Polaroid
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214002

Bình chọn: 9.5.00/10/1400 lượt.

ân không có cái gì đáng ngại, nghỉ ngơi nhiều là được."

Cuối cùng cô bị buông ra, Đoan Mộc Mộc chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là màu trắng, ga giường màu trắng, vách tường màu trắng, giống như là thiên đường vậy, nhưng trên tay của cô là kim truyền nước.

Thì ra là không phải Thiên đường, là bệnh viện.

"Bây giờ cô cần tĩnh dưỡng, không thể rơi lệ, không thể dính nước lạnh, cũng không thể ăn thức ăn sống lạnh, sanh non khiến cô mất máu quá nhiều, thật sự nếu không chú ý, sẽ có chuyện, cũng sẽ ảnh hưởng đến việc sinh con sau này. . . . . ." Lời của bác sỹ thao thao bất tuyệt, nhưng Đoan Mộc Mộc giống như chỉ nghe được hai chữ —— sinh non.

Đứa bé của cô không còn sao?

Tay, theo bản năng vuốt ve cái bụng, mặc dù nơi đó vẫn luôn bằng phẳng, nhưng cảm giác hoàn toàn bất đồng.

Giờ khắc này, cô cảm giác vô ích hết không phải bụng, mà là lòng của cô.

Bác sỹ đi khi nào cô cũng không biết, chỉ là lúc giương mắt liền thấy người trên ghế sa lon.

Bóng dáng cao lớn ẩn ở dưới ánh sáng, không thanh minh, nhưng dù là như thế, anh vẫn mê người như cũ.

Chỉ một cái liếc mắt, lòng của Đoan Mộc Mộc liền đau kịch liệt, giống như bị lưỡi cưa lôi kéo qua lại.

Ánh sáng trước mắt tối sầm lại, anh cũng đã đi qua, kéo một cái ghế qua ngồi ở trước mặt cô, tròng mắt đen nhìn cô, bên trong hình như ẩn chứa quá nhiều tâm tình, nhưng rốt cuộc là cái gì, Đoan Mộc Mộc đã không còn lòng dạ nào để quan tâm.

"Đứa bé, không còn đúng không?" Biết rất rõ ràng rồi, nhưng cô vẫn hỏi, không biết xuất phát từ mục đích gì, hơn nữa thời điểm hỏi ra những lời này, cô nhìn anh, hình như không muốn bỏ qua bất kỳ vẻ mặt nào của anh.

Anh nhìn thấy tròng mắt đen của cô chợt tối sầm lại, giống như là bị cái gì đánh xuyên, chốc lát, anh cúi đầu xuống, âm thanh mới ở bên trong căn phòng yên tĩnh vang lên, thật thấp, "Thật xin lỗi. . . . . ."

Chỉ có ba chữ này, cũng để cho lòng của cô đau đớn như bị vô số đao đâm sau đó lại bị ngâm vào trong nước muối, đau đớn tăng thêm, mặc dù không ăn khớp, nhưng cũng là một cái đau trong thần kinh.

Cô bỏ lỡ đứa bé, nhưng anh chỉ có ba chữ không đáng kể này, châm chọc cỡ nào!

Đoan Mộc Mộc gắt gao nhìn chằm chằm anh, trên người của anh vẫn là bộ âu phục kia, đã mặc hai ngày, có chút xốc xếch, cả người cũng rất tệ, hình như một đêm này anh cũng không dễ qua, nhưng anh khó qua hơn nữa thì đền bù cô như thế nào?

Người đàn ông đã làm rồi. Không chịu nổi ánh mắt bén nhọn của cô, bàn tay Lãnh An Thần tiến tới, muốn che kín ánh mắt của cô, nhưng lại không dám, cuối cùng chỉ có thể rơi vào trên tay của cô, có lẽ là vì nguyên nhân chất lỏng treo ngược, cái tay kia lạnh thấu xương, ngay cả mao mạch máu dưới da cũng hiện rõ ràng.

"Anh không ngờ là như thế này, anh thật sự là không cố ý, anh. . . . . ." Anh nói xong, tay cầm tay cô càng ngày càng gấp.

Lòng bàn tay anh ấm áp xua đuổi lạnh lẽo sau lưng cô, tuy nhiên nó ấm không tới lòng của cô, nghe anh nói những lời này, cô chợt buồn cười, nhưng cười không nổi, chỉ nhẹ nhàng hỏi, "Bây giờ anh hài lòng rồi chứ?"

Bàn tay nắm tay cô run lên, tròng mắt đen có hiện ra đau xót, "Chuyện này coi như chưa từng xảy ra được không?"

Anh muốn đứa bé không còn, chuyện này đã qua rồi, anh có thể quên chuyện cô ở bên ngoài.

"Đây là ban ơn, vậy chẳng phải muốn tôi cảm ơn cái ân đức này của anh ư?" Cô lên tiếng, âm điệu có chút bén nhọn, như chùy thủ đâm vào màng nhĩ anh.

"Anh không có ý đó, anh nói. . . . . . Về sau chúng ta sống thật tốt, không cần nữa tổn thương lẫn nhau nữa, đều quên những chuyện đã qua đi, có được hay không?" Sau khi cô tỉnh lại, anh vẫn là loại tư thái áy náy này, thậm chí là khoan dung nên cố ý đè nén.

Quên? Về sau?

Những chữ như vậy, tại sao anh có thể nói được?

Sắc mặt của anh thật dầy!

Lãnh An Thần hình như nhìn thấu kích động của cô, vội vàng nói, "Hiện tại cái gì cũng không nên nói nữa, em nghỉ ngơi tốt đi, chờ em khỏe hẳn, chúng ta bàn lại!"

Anh nắm tay của cô, thả nhẹ vào bên môi, nhưng Đoan Mộc Mộc lại vẫy mạnh, anh thở ra khí nóng giống như mãng xà độc nhất cõi đời này.

Sức lực của cô hẳn là lớn như vậy, vùng vẫy khỏi anh rồi, cũng giựt kim tiêm trên mu bàn tay, máu theo vết tróc của ống truyền dịch trong nháy mắt vẽ trên không trung một đường vòng cung, nhỏ xuống cái chăn trắng như tuyết, đâm bị thương ánh mắt của Lãnh An Thần.

"Đừng làm rộn!" Anh ngăn chặn cô, cầm lấy bông băng trên đầu giường, đè lại miệng vết thương, "Em không thể chảy máu nữa."

Tối hôm qua cô chảy máu quá nhiều, cơ hồ hù chết anh.

Đoan Mộc Mộc cười lạnh, "Tối hôm qua tôi chảy máu còn ít sao?"

Một câu nói nghẹn chính anh, như bị tảng đá mắc kẹt ở cổ họng, thì ra là cô biết. . . . . .

Hình như ngày hôm qua lúc cô cầu xin tha thứ, nói là đau, nhưng anh mất lý trí cơ hồ không chú ý, thậm chí lúc hạ thân cô chảy ra nhiệt dịch còn cho rằng đó là biểu hiện cô động tình.

"Đừng làm thương tổn mình nữa được không?" Anh lẩm bẩm ra tiếng, âm thanh thấp giống như là không có thanh tuyến, "Dù là hận anh, cũng nên chờ em khỏe hẳn."

Đoan Mộc Mộc vô lực ngã nằm ở đầu giường, hận? Hận hữu dụng