đã không còn lòng dạ nào mà nghe, quay đầu lại nhìn ngôi biệt thự đã ở đêm qua, bên tai vang lên lời của anh, anh nói cô là người phụ nữ duy nhất vào ở căn biệt thự này, là người phụ nữ duy nhất ngủ trên cái giường kia, một khắc đó, lòng của cô đang rạn nứt đã được anh vá lại, sau đó anh vừa hôn, vừa thương yêu, khiến cô hoàn toàn tan rã.
Nhưng hạnh phúc giống như bong bóng xà phòng, quá mức ngắn ngủi, ngắn tới nỗi cô chưa kịp thưởng thức đã bể nát, cũng may không quá lâu, nếu không cô cũng không biết kết cuộc mình sẽ như thế nào.
Lau khô nước mắt, Đoan Mộc Mộc hứng gió mà cười, có gì phải khóc, từ trước tới giờ anh ta cũng không phải là chồng cô, không phải sao?
Đêm qua coi như mơ thấy một giấc mơ đẹp đi!
Điện thoại di động không ngừng vang lên, kiên nhẫn, Đoan Mộc Mộc lấy ra, là Tô Hoa Nam gọi tới, mặc dù không muốn dính líu gì với anh ta nữa, nhưng bây giờ thận sự cô cần rời đi, hơn nữa, đây là khu biệt thự cao cấp, căn bản không có xe taxi.
Tô Hoa Nam nghe cô nói địa chỉ, rất nhanh đã chạy đến, Đoan Mộc Mộc lên xe theo anh rời đi.
Trong thư phòng, Lãnh An Thần liếc nhìn album hình, ký ức từng mảnh xông lên đầu, bất tri bất giác đã thấy trời tối, không nhìn thấy rõ người trong hình nữa, anh mới giống như từ trong mộng tỉnh lại .
Sao lại đắm chìm rồi hả?
Anh hỏi nhỏ một tiếng mình, mày nhíu lại thành chữ Xuyên, sau đó khép album lại, ném vào trong ngăn kéo, đối với anh mà nói, đoạn tình cảm với Tần Quỳnh cũng đã là quá khứ.
Từ thư phòng ra ngoài, Lãnh An Thần đi vào phòng ngủ, lúc này anh mới phát hiện ra Đoan Mộc Mộc không có ở đây, anh lên xuống các tầng lầu tìm mấy lần, nhưng không tìm được cô, nhớ đến chuyện cuối cùng cô rơi nước mắt, trái tim Lãnh An Thần chợt căng thẳng, vội vàng cầm chìa khóa xe lao ra khỏi biệt thự, nhưng thế nào anh cũng không tìm được cô, cô giống như là một giọt nước bốc hơi trong không khí.
Mãi cho đến nửa đêm, Lãnh An Thần mới trở về, căn phòng lớn như thế mà trống không khiến người ta hoảng hốt, anh đi qua phòng ngủ mà cô đã ngủ tối qua, trong phòng vẫn còn vương hơi thở của cô, giống như cô vẫn chưa từng rời đi.
Trên chiếc giường cô đã từng ngủ qua, tấm chăn xốc xếch vò thành một cục, dường như anh vẫn còn có thể nhìn thấy bộ dạng cô té giống như rùa lật ngửa rất đáng yêu, chỉ có điều bây giờ tất cả đều không còn ở đây nữa.
Trái tim Lãnh An Thần trống rỗng, anh mềm nhũn ngã ngồi xuống ghế salon, nhưng không ngờ cái mông bị cộm, cúi đầu nhìn đến thì thấy đó là túi xách của cô.
Cô thậm chí ngay cả túi xách cũng không cầm, hơn nữa trên người còn có vết thương, vậy cô có thể đi được nơi nào?
Lãnh An Thần gấp gáp, nhìn túi xách của cô mà sững sờ, anh tự tay kéo ra, từ bên trong lấy ra một tờ giấy, khi nhìn thấy nội dung bên trong thì sắc mặt của anh càng thay đổi. Đoan Mộc Mộc như con thú nhỏ bị thương trốn ở một bên, cự tuyệt người nào đến gần, Tô Hoa Nam biết cô vẫn còn bài xích mình, bởi vì chuyện Lăng Khả Tâm, khoảng cách giữa anh ta và cô đã xa lại càng xa, xa tới nỗi anh ta không với tới được nữa.
"Rửa mặt đi, sắp biến thành mèo hoa nhỏ rồi." Thật ra Tô Hoa Nam cũng không mong cô đáp lại, mặc dù khi tới đón cô thì thấy cô đã khóc, nhưng sau khi nhìn thấy anh ta, một giọt nước mắt cô cũng không rớt ra, chỉ có ngẩn người.
Cô rất kiên cường, dù có lúc loại kiên cường này chỉ là ngụy trang.
Nhưng, anh ta biết cô rất đau lòng, hơn nữa còn đau lòng rất nặng, bởi vì chỉ có thời khắc như vậy, cô mới có thể an tĩnh như thế, an tĩnh giống như là đặt mình trong một thế giới khác, đem mình phong bế bên trong một thế giới nhỏ, cự tuyệt bất luận người nào đến gần.
Quả nhiên, lời nói của Tô Hoa Nam đổi lấy cô quay đầu đi, cô tránh mặt, ngay cả nhìn anh ta một cái cũng không muốn.
Tô Hoa Nam lúng túng dừng lại, cuối cùng đi tới, ngồi xuống, "Mộc Mộc, em không chịu tha thứ cho anh, là bởi vì trong lòng có anh đúng không?"
Bật dậy!
Lời nói của anh ta vừa dứt, cô đã đứng bật dậy, nhìn vào anh ta chằm chằm, hai mắt u tối giống như hai cái giếng cạn, có thể lôi người ta ngã xuống bất cứ lúc nào, ánh mắt như thế khiến Tô Hoa Nam nhất thời hoảng hốt, "Mộc Mộc, chúng ta không nói chuyện này nữa, chúng ta, chúng ta. . . . . ."
Tô Hoa Nam vội vàng nói sang chuyện khác, nhưng vô ích, sau đó liền nghe thấy cô mở miệng khàn khàn, "Đưa tôi về!"
Anh ta sửng sốt, không biết về là về nơi nào?
Biệt thự của Lãnh An Thần, hay là tòa nhà cũ?
"Đưa hay không? Không đưa thì tự tôi đi." Anh ta không trả lời, khiến Đoan Mộc Mộc cho rằng anh ta không muốn, nhấc chân muốn đi, Tô Hoa Nam đưa tay kéo.
Kéo rất nhẹ, nhưng lại động tới vết thương trên người cô, cô nhất thời đau đớn kêu lên một tiếng, sắc mặt trong nháy mắt cũng trở nên trắng bệch, anh ta trầm ngâm nhìn cô chăm chú, mấy giây ——
Rẹc một tiếng, quần áo của cô bị kéo ra, những mảng tím bầm lớn liền lộ ra trong mắt Tô Hoa Nam, chỉ thấy hai mắt đầu tiên là hoảng sợ, sau đó là đau, cuối cùng là giận.
"Lãnh An Thần *** chính là cầm thú, nó. . . . . .".
"Chuyện này không liên quan đến anh ta." Đoan Mộc Mộc hốt hoảng kéo áo của mình