g trở nên thâm trầm, nhìn Đoan Mộc Mộc với vẻ tự trách.
"Thật xin lỗi. . . . . ." Áy náy khiến anh chợt thốt lên, khiến Đoan Mộc Mộc sửng sốt.
Đây là câu mà Đại Thiếu Gia có thể nói sao? Hơn nữa, chuyện lần này dường như không thể trách anh !
Khoan hãy nói cả ngày đã quen nhìn thấy bộ dạng lưu manh xấu xa của anh rồi, nên Đoan Mộc Mộc thật đúng là không quen khi thấy anh nghiêm túc, cô cố ý nhếch miệng cười một tiếng, "Chuyện này không liên quan đến anh, hơn nữa chuyện bị thương đối với tôi mà nói căn bản là việc rất nhỏ, anh biết không? Lúc nhỏ tôi rất bướng bỉnh, có một lần cùng một học sinh nam tranh tài leo cây, kết quả từ trên nhánh cây cao hơn một thước té xuống, lúc ấy té xuống bị choáng, ba tôi còn tưởng rằng tôi sẽ chết, nhưng sau đó tôi. . . . . ."
Lời của cô còn chưa nói hết, Lãnh An Thần đã cúi đầu chặn môi cô lại, hôn cô thật sâu, sau đó một đường hôn xuống phía dưới, đầu lưỡi liếm lên những vết thương của cô, như muốn xóa đi những vết thương kia.
Nụ hôn này không có chút tạp niệm tình dục nào, chỉ như muốn nói lên sự quan tâm của anh, ân hận của anh, hình như còn có sự yêu thương. . . . . .
Mặc dù chưa xác định được có đúng là anh thật sự yêu cô không, nhưng khi nghe thấy cô bị thương, anh không chịu nổi.
"Bà xã, về sau không cho bị thương nữa, không cho có biết hay không?" Anh lẩm bẩm thành tiếng, mang theo bá đạo cố hữu.
Cô sững sờ nhìn anh, giống như vẫn chưa hồi phục tinh thần do bị anh hôn đột ngột, lại nghe thấy lời nói dịu dàng của anh, "Em bị thương, anh sẽ đau lòng! Lời như vậy bật thốt lên, ngay cả Lãnh An Thần cũng sửng sốt, Đoan Mộc Mộc lại càng giống như là nghe được chuyện gì đó khó tin, nhìn anh chằm chằm, nhưng trong nội tâm lại vì những lời nói này của anh gây sợ hãi mà nhảy dựng lên.
Anh có ý gì?
Tại sao lại nói những lời như vậy?
Còn chưa suy nghĩ tới cùng, đã cảm thấy hơi thở nóng hổi càng ngày càng gần, Đoan Mộc Mộc cả kinh, nghiêng đầu tránh anh, "Cái đó, tôi đói rồi. . . . . ."
Đối với chuyện này rất lúng túng, cô chỉ có thể dùng đến cái này để che giấu, Lãnh An Thần nhìn cô một lúc, cũng không nói gì nữa, mà chỉ đem cháo đưa tới.
Ăn xong bữa, Lãnh An Thần rời đi, căn phòng lớn như thế lại chỉ còn lại một mình Mộc Mộc, nhưng dường như có gì đó không còn giống như lúc trước.
Trong đầu cô không khỏi thoáng hiện lên dáng vẻ nghiêm túc của Lãnh An Thần, còn có câu nói kia của anh——
Em bị thương, anh sẽ đau lòng!
Anh yêu cô sao? Là thật sự đau lòng, hay chỉ là cảm giác áy náy?
Cô giống như bươm buớm đang làm kén, bị vây trong câu nói của anh không cử động được, muốn thoát ra cũng không ra được, tuy nhiên trong khốn hoặc như vậy, lại có một niềm vui nho nhỏ.
Tay xoa bụng của cô, một cảm giác hạnh phúc tràn ra, thậm chí cô không khỏi suy nghĩ, nếu như thật sự canh có một chút thích cô như vậy, vậy không phải bọn họ cũng có thể mơ ước đến tương lai?
"Bảo bối, con nói ba đau lòng là bởi vì yêu sao?" Cô không khỏi hỏi khẽ tiểu sinh mệnh trog bụng mình, "Nếu như ba có một chút yêu mẹ, con nói xem mẹ có nên cho ba một cơ hội?"
Một câu nói rối loạn lòng của cô, dường như làm rối loạn tất cả suy nghĩ lúc đầu của cô, nhưng trong rối loạn này, Đoan Mộc Mộc lại cảm thấy ngọt ngào.
Cùng lúc đó, người đàn ông trong thư phòng đang đứng ở cửa sổ, đẩy cửa sổ cho gió thổi vào, lướt qua gương mặt của anh, cũng thổi đi những suy nghĩ rối loạn của anh, thậm chí anh cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy, nhưng không thể phủ nhận, một tích tắc đó, một giây đó, tim của anh đúng là thật sự đau, vì cô.
Mặc dù cuộc sống riêng của anh hỗn loạn, nhưng về mặt tình cảm anh rất sạch sẽ, năm năm rồi, kể tư sau khi Tần Quỳnh rời đi, anh đã sớm quên mất tình yêu là gì, với người phụ nữ kia cũng chỉ là vui vẻ trên thân thể, nhưng hôm nay hình như anh đã mất khống chế!
Chẳng lẽ bởi vì câu nói của Lâm Ám Dạ? Trái tim đã chết mất của anh thật sự sống lại bởi vì người phụ nữ kia?
Nguyên một ngày Đoan Mộc Mộc cũng không nhìn thấy Lãnh An Thần, sau đó nghe người quét dọn vệ sinh nói anh đã đi làm, xem ra cô bị bệnh nên có thể nghỉ phép rồi, khó có được cơ hội này, Đoan Mộc Mộc cũng vui vẻ hưởng thụ.
Chỉ là biệt thự lớn như vậy, cô ngây ngốc không có việc làm, thật sự là nhàm chán, hơn nữa cô phát hiện khi mình không có việc gì làm, thì luôn nhớ tới hành động đêm qua của Lãnh An Thần, giống như trúng tà.
Không được, không thể nghĩ tiếp nữa, nếu không cô cũng sắp điên rồi.
Đoan Mộc Mộc chịu đau đớn trên người, đi ra khỏi phòng, trong lúc vô tình đẩy ra một cánh cửa, phát hiện đó là một thư phòng, mặc dù cô không được xem à fan của sách truyện, nhưng khi thấy toàn bộ ba hàng giá sách thì cô vẫn bị kinh hãi.
Lãnh An Thần cũng đọc sách?
Trong đầu không khỏi thoáng qua ý nghĩ như vậy, trong lòng Đoan Mộc Mộc, thật ra thì Lãnh An Thần chính là loại công tử nhà giàu không học hành, không nghề nghiệp .
Đến gần nhìn, Đoan Mộc Mộc càng thêm kinh ngạc không thôi, những sách này ngoại trừ những hoạt động kinh doanh trên thương trường, luật pháp pháp quy, thì còn có rất nhiều sách triết lý về